Cách cậu nhìn tôi
Thanh xuân là hồi ức và kỉ niệm đáng nhớ, những điều sẽ đi với ta đến khi ta trưởng thành.…
Thanh xuân là hồi ức và kỉ niệm đáng nhớ, những điều sẽ đi với ta đến khi ta trưởng thành.…
ngọt truớc ngược sauuu…
Đây là một số câu chuyện mình đã đọc và copy trộm cho các bạn đọc mong đừng ai mang đi đâu và cũng đừng ném đá mình nha yêu mọi người nhiều…
Tiểu thi tập của ta! Một chút tình yêu và cuộc sống của ta! Mong mọi người đón nhận! _____Mặc Tịch_____…
Tình cảm học đường ở tuổi 16 giữa một cô gái ngây thơ đáng yêu và anh chàng hotboy của trường sẽ ra sao đây?…
"Em ơi, nếu mộng không thành thì sao?"…
Một câu chuyện không ngắn không dài về lứa tuổi học trò và chắc sẽ không dùng từ ngữ hoa mỹ mà bám sát lứa học sinh bây giờ…
Có cậu ở bên tôi , mội chuyện điều dễ dàng ❤…
Những câu chuyện thường ngày của tôi…
Lời nói đầuĐây có lẽ sẽ được gọi là một cuốn nhật kí hay đại loại là như thế. Trong này tôi sẽ viết cho nỗi lòng của chính mính, từ những chuyện mà tôi đã trải qua, từng nỗi cô đơn mà tôi đã nếm trải, từng giọt nước mắt âm thầm tuôn rơi vì một người không xứng đáng với mình. Những nỗi niềm trong trái tim không biết bày tỏ cùng ai, nên thôi thì viết ra cho nhẹ vơi đi những nỗi đau vô hình.…
Tác giả: [Mộc Mộc]Thể loại: Ngôn tình , thanh xuân vườn trường ,từ oan gia đến tình yêuNhân vật chính: Cố Thừa Phong × Lâm Lạc AnĐộ dài : 25 chương + 3 ngoại truyện…
Tác giả: Hồng y (lười ngộc)*Mỗi thế giới là một diễn biến khác nhau.*Văn án:Diễn biến sau Quan Âm miếu+ Fan vong tiện xin đi vòng qua, fan vong tiện xin đi vòng qua, fan vong tiện xin đi vòng qua. Chuyện quan trọng nhắc ba lần. xin cảm ơn.+ Nhân vật thuộc MĐTS, nội dung và OOC về tác giả.+ Tác giả tâm linh yếu ớt, hành văn kém, không thích vui lòng yên lặng đến, yên lặng đi. Xin cảm ơn.* Ở đây có một cái hố nho nhỏ.*…
Cậu yêu anh, yêu rất nhiều dù anh hành hạ cậu sỉ nhục cậu nói cậu kinh tởm thì cậu vẫn mãi yêu anh. Anh có bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó cậu xa anh hay không mà cho dù là cậu rời bỏ anh thì chắc gì anh đã quan tâm và đau buồn vì cậu....…
Thư danh: NghiệnTác giả: Nguyên cùngGiới thiệu vắn tắtBa năm trước đây, hứa hòe phục vụ quên mình đổi lấy rời đi lâm thù ý cơ hộiBa năm sau, không cẩn thận, gặp lại Hứa hòe nghĩ tới rất nhiều lần cùng lâm thù ý tái kiến cảnh tượngDuy nhất không nghĩ tớiNàng, lại cắm tại cái này nữ nhân trong tay Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên hào môn thế gia ngược luyến tình thâm gương vỡ lại lànhTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hứa hòe, lâm thù ý…
Mùa hạ năm ấy, tôi và cậu gặp nhau trong tiết chiều yên ả. Và cũng chẳng biết từ bao giờ tôi và cậu lại như hình với bóng. Để rồi khi cậu đi, tôi vẫn chờ đợi. Đợi để thấy, để gặp, để nói với cậu thêm một lần nữa. Nhưng giờ đây, vẫn là mùa hạ ấy, vẫn là chỗ tôi và cậu đã gặp, mà lòng tôi lại trống vắng. Mong một hình bóng quen thuộc trở về...…
Một cậu bé thông minh và ưu tú nhưng có vấn đề với tuổi thơ đen tối của mình, Thế Quang lớn lên cấp 3 với mối tình đầu tên Phương Thảo hạnh phúc của mình để quên đi thứ quá khứ xấu xí ấy. Trớ trêu cho Quang, Thảo chỉ lợi dụng cậu như một công cụ tiếp cận một người bạn của cậu, và cũng vì thế mà Quang bị dày vò trong đau khổ.Suy nghĩ đen tối ngày nào dâng lên hoà với cảm xúc đau buồn của Quang khiến cậu đánh mất sự lương thiện của mình và đi reo giắc nỗi đau tình yêu cho những người con gái khác.…
- Klaus, anh có tin hai ta đã từng hóa thân thành những người khác nhau với thân phận khác nhau trong suốt bao nhiêu vòng luân hồi không? - Ý cậu là sao? À thôi, tôi hiểu rồi.- À...thì...Em biết điều này hơi điên rồ, nhưng đây là suy nghĩ của em. Anh không thích thì thôi....- Ừ thì, theo tôi thấy, có thể là như vậy chăng? Biết đâu điều ấy là thật.- Nếu vậy, có lẽ trong những kiếp sống ấy, anh và em cũng bên nhau nhỉ?.…
Trên cây cầu Chương DươngBên kia là nội thành tấp nậpBên này là vùng đê êm đềmỞ giữa là cô... Một cô gái đáng thương trong tình yêu đơn phương vô vọngCô lạc lõng trong cơn mưa ràoCô không muốn để lộ rằng mình đang khóc Thế nên cô thà đi giữa trời mưa còn hơnĐể Giọt nước mưa nơi khóe mắtTruyện không có thời gian ra chap cụ thể..…