Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu chuyện xàm xí liên quan đến Kyon một con mắm làm đa cấp. Chuyển sinh rồi mà vẫn làm đa cấpLâu lâu sẽ có oneshot cp. Thêm nữa, tôi khá là tùy hứng nên việc viết như nào thì tùy vô cái mái chèo chèo đi đâu. P/s : nếu bạn thấy tên Kyon này quen VL ra thì đúng vậy, tôi chính là @zero09876. Và cái acc phụ Yuu này được tạo ra để tôi có thể yên tâm theo dõi mọi thứ khi dưỡng bệnh.…
Tên: The Golden Thistle/ Đóa gai vàngThể loại: truyện xàm, đọc xả stress (mà có xả hay không thì chưa biết)Tuy fandom cũ vcl ra, nhưng tôi vẫn quyết mang nó lên, viết vì đam mê thoi:)Do truyện đã được viết từ lâu nên có thể ngôn từ và cách mô tả hơi dởm.-không hẳn là nội dung bạo lực hay gì đâu, đơn giản là xàm, các chap có hơi ngắn.-truyện xàm lắm, đọc hay không tùy bạn-không nhận xi măng gạch đá xây nhà nhé, không ép đọc đâu nên đừng toxic.-nhận góp ý.Cre: by Cheesefox.⚠️Warning: xin đừng lấy truyện hay ý tưởng của toi mà chưa xin ý kiến!…
Cậu Hanagaki Takemichi, là cháu trai độc nhất của nhà Kisaki, năm nay cậu 7 tuổi, một độ tuổi còn quá non trẻ khi phải chịu những áp lực của gia đình. Cha mẹ cậu đã li dị dù thế cậu vẫn giữ được liên lạc với ông nội. Cha cậu là một con nghiện cờ bạc, đã thế còn sinh tật ngoại tình, thế nên mẹ cậu quyết định chấm dứt với ông. Sau khi li dị, cậu theo mẹ chuyển đến Tokyo sinh sống. Vừa chuyển tới không được bao lâu, mẹ cậu phải tất bật lo chuyện tiền bạc nên thường sẽ có những chuyến đi công tác xa. Vì thế khi còn nhỏ cậu đã biết tự chăm sóc mình. Và sau đó, chũi sự việc xảy đến với cậu.Cre ảnh bìa: @Hato_to45link:https://twitter.com/Hato_to45Lưu ý: Không ngược nha :(((…
Hán Việt: Trùng tộc chi hảo hảo quá nhật tử [ trọng sinh ]Tác giả: Cửu Cửu YênTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 56 chươngThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Trọng sinh , Tinh tế , Chủ công , Cưới trước yêu sau , 1v1 , Trùng tộc , Mỹ cườngMình không biết edit truyện đây là chatgpt nó edit ai ko đọc đc thì có thể thoát ko đọc nữa.Truyện mình edit dựa trên wiki…
Văn án:Edo - thời đại của kiếm máu và của những linh hồn không siêu thoát.Shin là một Nekomata - yêu quái mèo hai đuôi, sống bằng cách xâm nhập vào giấc mơ của kẻ ác để hút cạn tinh khí, biến nỗi sợ hãi thành lưỡi dao chậm rãi cắt lìa sinh mệnh. Từ lâu, cậu đã là nỗi ám ảnh vô hình với những quan chức tham tàn trong phủ thành Edo.Cho đến một đêm, trong lúc bị bao vây bởi pháp sư hoàng gia, Shin trọng thương, mất hết yêu lực, hóa thành một con mèo vàng nhuộm đỏ máu.Ngỡ như vận số đã cạn, cậu lại được Nagumo Yoichi - một lãnh chúa trẻ tuổi khét tiếng lập dị và kỳ quái đưa về phủ cứu chữa.Từ một yêu quái kiêu hãnh và đơn độc, Shin dần dần biến thành "tiểu thần tiên được nuông chiều", ngày ngày nằm ngủ trên gối lụa, đêm đêm ngồi trên nóc phủ nhìn lãnh chúa nhà mình... cười như một tên ngốc.Một Nekomata máu lạnh và một lãnh chúa lập dị, một người một yêu, thứ gì sẽ đợi họ ở phía trước?…
"Shinichiro 1 kẻ bệnh hoạn , chỉ vì yêu say đắm cậu Wakasa mà kế hoạch bí mật bắt cóc cậu về nhà giam giữ , chuỗi ngày địa ngục của anh bắt đầu từ đó , bị xâm hại , hành hạ , đánh đập.."Tg : Quinn…
như tên truyện đây là ZepNak, notp xin đừng đọc rồi đục thuyền ạ😭😭Kbt có H k vì văn tớ k đc giỏi lắmm nhưng sẽ cố gắng để mn có tnghiệm tht tốt ạa •LƯU Ý : chỉ ms nghĩ ra và chưa nghĩ kết nhưng sẽ có khả năng HE (hoặc không😋)…
Nội dung nói về tk william aka main chính sau khi đấm nhau với tk jacob aka anh em của tk main lm nát sự ổn định của không thời gian và nó bị cuốn vào lỗ hổng j đấy và bị isekai đến thế giới hoyoverse,bằng một cách ảo ma nào đấy thì nó bị giảm sức mạnh vậy nên nó ko thể quay trở lại alphaverse đc,và thế là cuộc hành lấy đc sức mạnh để quay về chính thức bắt đầuHết…
‼‼‼‼‼‼sai chính tảtruyện em viết chỉ là tưởng tượng và tùy hứng! văn chương rất không ổn, mong mọi người giúp đỡ!!em biết truyện em xàm nên đừng ngại góp ý ạ:')nhiều ý tưởng nhưng lười viết💀…
"Mình chỉ muốn mọi người yêu quý mình thôi mà". . . . .Thật là một câu nói ngớ ngẩn nhỉ?Nó muốn cứu bọn họ vì đó là bạn, là thầy, là gia đình của nó.Nó làm thế vì nó muốn tốt cho họ.Cả cuộc đời của nó có thật sự sống không? Khoảng khắc nó thật sự cần bọn họ thì bọn họ bỏ nó lại.Tại sao nó lại phải trở thành "cỗ máy cầu nguyện"?Không phải nó là đứa yếu nhất sao.Là một gems chỉ có độ cứng là 3.5, không phải nó là một đứa vô dụng sao?Không phải nó luôn là một trong những đứa bé nhất sao? Họ luôn chả mong chờ gì vào nó mà sao giờ họ lại ném hết mọi truyện lên người nó?Họ thậm chí còn chả thể cho nó một công việc hợp với nó hay C mà.À không, chỉ còn có nó thôi vì họ đã tìm được công việc cho C rồi. Họ bỏ lại nó, ném nó ở đó cả vạn năm và giờ họ quay lại yêu cầu nó giúp họ ư?Thật nực cười nhỉ?Nhưng điều buồn cười hơn nữa là nó thật sự chấp nhận yêu cầu đó đấy.Nó muốn họ có được thứ họ muốn để đền bù cho những gì nó đã từng làm sai,đền cho những thứ nó đã phá hỏng vì sự vụng về của nó,đền cho những ngày khiến họ lo lắng về tính cách của nó.Vậy là chúng ta hết nợ nhau rồi, đúng không?Giờ thì không sao nữa đâu,chắc họ đã mãn nguyện rồi mà nhỉ? Nhỉ?Họ lại bỏ nó lại lần nữa.Lần này không chỉ vạn năm mà là mãi mãi. Nó chỉ có thể nói chuyện với những hòn đá. Những hòn đá thậm chí còn không muốn có cơ thể con người. Và khi mặt trời phát nổ, nó cứ tưởng cái số phận bi thảm của nó sẽ kết thúc.Nhưng không, ng…
Những thiếu nữ vốn xinh đẹp lại tài hoa, lại sa đọa với trò đánh nhau nghiện ngập, thật tiếc cho bọn họ..."Tiếc chỗ nào? Sao tao chưa thấy tiếc?""Ai biết, bọn phật online ấy mà."-----warning : truyện để xamlul với hội chị em nên ai không thích cứ click back nhe.…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
Đây là một truyện ngắn nhỏ được viết bởi Ki nha. Truyện thuộc chủ đề thanh xuân vườn trường. Là một câu chuyện bình dị, có thể trong cuộc sống cũng sẽ có đó. Họ là những nhân vật không tên, vì khi bất kì ai xem truyện cũng sẽ thấy một phần mình trong nó, nên nhân vật mới không tên. Nếu trên đời này có thứ rắn hơn cả kim cương, thì Ki nghĩ đó là tình cảm giữa con người. Mỗi chúng ta được bao nhiều lần thanh xuân, nên hãy sống và biết yêu thương nhiều hơn, gặp khó khăn thì luôn có gia đình và bạn bè ở bên. Cứ đi đi rồi sẽ đến.!?----- Tôi...tôi xin lỗi, chỉ là thế giới của họ không thuộc về tôi. Họ và tôi là hai đoạn thẳng song song, mãi không có một điểm chung.Câu nói của cậu có phần ngập ngừng, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài kia cửa sổ, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn từng áng mây trăng đang trôi lửng lờ trên bầu trời xanh thẳm kia. Phải, áng mây trắng một màu như những gì tôi đang đoán suy nghĩ của cậu, một mảng trắng nhòa, chẳng biết cậu đang nghĩ gì. Nhưng chắc chắn là tiêu cực, tôi phải 'chỉnh' cái tư tưởng này mới được.Tôi chủ động bước đến trước mặt cậu, để mặt cậu đối diện trực tiếp với mặt tôi.- Tôi sẽ là một đoạn thẳng cắt ngang hai đoạn thẳng song song đó...Giờ thì có điểm chung rồi đó, có cùng một đường thẳng, có góc đồng vị bằng nhau, còn cả so le trong, hay trong cùng phía cộng lại bằng 180 độ tròn đấy thôi. -Tôi hào hứng nói.…
"Gặp được các cậu đã là điều may mắn nhất của tôi rồi..." "..." -------○-------Nếu các bạn đọc thấy thích thì thêm vào thư viện để nhận được những thông báo mới nhất nha 💋…