some
thích người từ lâu lắm rồi, mà không dám nói.…
thích người từ lâu lắm rồi, mà không dám nói.…
Sometimes text fic, but this is sweet love for Seulgi and Irene.Seulgi quá hiền, Joohyun lại không muốn chủ độngThôi cứ để hội chị em lo cho…
Nắng vàng thì thào rằng năm ấy, chúng ta bỏ lỡ nhau...…
Thích kiểu motip ép cưới rồi yêu quá nên phải thử viết 1 cáiMọi người đọc hợp thì cho xin 1 sao nha Lỡ đọc rồi thì đừng ngại cho 1 ngôi sao nha…
"Nhà nàng ở cạnh nhà tôiCách nhau một bụi mồng tơi xanh rờn =)))))Hai người sống giữa đơn côiNàng như cũng có nỗi buồn giống tôi". (Cô hàng xóm - Nguyễn Bính)…
'Bọn họ... chết vào nửa đêm.'…
khi video game không chỉ là một trò chơi giải trí.hachann…
Đối với Bae Joohyun, Kang Seulgi là mặt trời, là hơi ấm duy nhất có thể làm tan chảy thế giới băng giá của chị. Cho đến một ngày, mặt trời ấy không còn chỉ chiếu sáng cho riêng chị. Đối với Kang Seulgi, Bae Joohyun là cả thế giới, là báu vật mà em nguyện dùng cả đời để nâng niu. Nhưng một món nợ ân tình từ quá khứ buộc em phải đẩy báu vật của mình ra xa. Một người chìm trong ghen tuông và tổn thương. Một người chết trong câm lặng và dằn vặt. Khi niềm tin là thứ xa xỉ nhất, và một lời giải thích không bao giờ được nói ra. Liệu đến cuối cùng, họ có thể tìm lại nhau giữa trăm ngàn mảnh vỡ của chính cuộc tình mình đã tạo nên? "Kang Seulgi, chúng ta... kết thúc thật rồi."…
Thực ra thì mình viết truyện vì đam mê thôi , truyện mình biết thì có thể không được hay , có thể hơi lủng củng vì khả năng hành văn của mình khá tệ nên có gì mình mọi người thông cảm nhíe Seulgi thụ nhaa =))…
Cuộc hôn nhân của Kang Seulgi và Bae Joohyun đổ vỡ, Joohyun quyết định ly thân và để cô con gái chỉ vừa năm tuổi ở lại với Seulgi. Seulgi quyết định sẽ sửa lại lỗi lầm và cứu lấy cuộc hôn nhân này."Gấu hứa với con là không được làm umma buồn nữa nhé?"…
Càng nhìn càng sáng mắt☀…
"Son Seungwan..." - Bae Joohyun lẩm nhẫm cái tên này.Ngay từ lần đầu tiên gặp Son Seungwan, cô đã bị ấn tượng bởi đôi mắt màu nâu sẫm, đôi khi có vẻ xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó không rõ ràng. Cô vẫn nhớ lúc ấy em mặc một chiếc áo phông với quần jeans và đôi giày thể thao đã sờn rách sau nhiều năm sử dụng, làn da rám nắng bởi ánh mặt trời và gió biển, mái tóc cột cao để lộ khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt thì sáng rực, kiên cường.Tuy cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ như Joohyun mà thôi, nhưng em ấy lại mang tới một cảm giác chắc chắn, với tấm lưng thẳng và đôi tay rắn rỏi. Mỗi bước đi của cô đều mang một sự tự tin, mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được nét thầm lặng, kín đáo. Có lẽ bởi cuộc sống của cô là những ngày dài lao động nên em ấy cũng không mấy khi để ý đến vẻ bề ngoài của mình, nhưng chính sự chân thật và tự nhiên ấy lại khiến em ấy trở nên đặc biệt.Bởi vì ấn tượng đầu tiên rất mạnh mẽ, nên những lần gặp sau đó Bae Joohyun cũng tự động chú ý đặc biệt đến em. Cô cũng được nghe kể về Son Seungwan rất nhiều từ những người dân sinh sống lâu năm ở đây. Son Seungwan cứ thế, bằng một cách tự nhiên nào đó mà dễ dàng thu hút được sự chú ý của cô.Vài ngày tới, cô nghĩ mình sẽ yên lặng trú bão, cũng chính là lặng yên ngẫm nghĩ về trái tim mình.…
Giữa ánh sáng rực rỡ của viên ngọc trai quý giá, nàng là hiện thân của kiêu sa và hoàn mỹ, nhưng cũng chính nàng đã để lại những vết nứt không bao giờ lành trong trái tim tôi.…
Hôm nay trời đẹp mây trong, chị có muốn đi nhà nghỉ với em không ?181120…
Vào một ngày đẹp trời, Jiyong thủ thỉ với SeungRi rằng anh muốn có con...…
Design by Hachann@ALGM CompanyAuthor: Phác Mĩ NghiênTập sống không có anh bên cạnh. Em phải mạnh mẽ hơn để tiếp tục sống và anh phải luôn nhớ rằng...em yêu anh.…
Kang Seulgi chế tạo máy quét hình ảnh não bộ. Cô vô tư đăng tin tìm kiếm thật nhiều người buồn bã để nghiên cứu tác động của nỗi buồn lên bộ não con người.Đáng tiếc, cô chỉ tuyển được một tình nguyện viên: Shon Seungwan. Đã thế một ngày nọ, Seungwan đột ngột thông báo rút lui khỏi thí nghiệm. Lý do: Nàng không còn buồn bã nữa.Truyện mua vui đầu xuân. Nội việc Seulgi một mình chế tạo cỗ máy như Dr. Doofenshmirtz đã ảo ma Canada rồi. Mình không đảm bảo kiến thức khoa học chính xác hay lạm bàn triết lí về stress, trầm uất, nỗi buồn. (Nhân loại tranh luận hàng vạn năm còn chưa biết vì đâu mà buồn cơ mà.)Vô cùng biết ơn nếu người đọc ping ngay cho người viết khi phát hiện lỗi chính tả hay diễn đạt tối nghĩa.Hà Nội, ngày 29 tháng Một năm 2025(01 tháng Giêng năm Ất Tỵ)…