Đến cả âm thầm bên cậu... tôi cũng không xứng...
Tôi từng thích một người bạn cùng lớp. Nhưng tôi là con trai. Là anh cả. Và tôi đã tự hỏi suốt nhiều năm: tình yêu đồng giới... có phải là một căn bệnh?…
Tôi từng thích một người bạn cùng lớp. Nhưng tôi là con trai. Là anh cả. Và tôi đã tự hỏi suốt nhiều năm: tình yêu đồng giới... có phải là một căn bệnh?…
ummmmmmm!? ko biết nói j hết…
Nếu người bạn thích đột ngột tỏ tình với bạn chỉ vì lí do bất chính bạn sẽ chấp nhận chứ ?" Em biết anh chỉ là lừa gạt nhưng em vẫn muốn thử một lần , dù có chết em vẫn muốn thử" " Vậy được rồi , tôi đi đây " Chính vì một câu nói ngoan cố theo cảm nghĩ của trái tim mà về sau tôi đã phải trải qua muôn vàn đau khổ.Anh ấy kết hôn với tôi nhưng không yêu tôi , anh ấy tỏ ra thân mật với tôi cũng là do ép buộc , anh ấy nói yêu tôi nhưng tôi có thể cảm nhận trong đôi mắt ấy tràn đầy ghê tởm tôi .Vì người con gái anh ấy yêu không giàu có giống gia đình tôi cho nên anh mới lấy tôi ra làm bia đỡ đạn , nếu mọi người nghĩ anh ấy hèn nhát thì không phải vậy đâu , ba của anh ấy nói nếu anh không chấp nhận tôi ba anh sẽ giết chết cô gái đó mà với quyền lực của ba anh nói được tất sẽ làm được .Cũng vì vậy , anh cho tôi là người mưu mô , tham lam , ích kỉ không từ mọi thủ đoạn để chiếm lấy anh , suốt quãng thời gian sống chung với nhau anh luôn đem tôi ra đùa cợt, ghẻ lạnh , khinh thường , dơ bẩn , cho bạn gái anh toàn quyền sai khiến tôi như osin.…
Vâng đây là ngày law bị cả nhóm hiểu nhầm . chúc mọi người đọc vui vẻ bye…
Lâm Nguyệt - một cô gái có tuổi thơ phủ kín bởi bóng tối. Bố mất sớm, mẹ tái hôn với người đàn ông tưởng hiền lành nhưng hoá ra là kẻ đồi bại. Từ năm mười hai tuổi, Lâm Nguyệt sống trong sợ hãi, bị bố dượng quấy rối mà không thể nói với ai. Ánh sáng duy nhất trong những năm tháng ấy là ước mơ được thoát khỏi địa ngục mang tên "gia đình" ấy chính là con đường đại học.Khi vào đại học, Lâm Nguyệt như được hít thở bầu không khí của một thế giới khác. Ở đó, cô gặp Duy Khang - giảng viên hướng dẫn tận tâm, dịu dàng và là người đầu tiên khiến cô tin rằng trên đời vẫn có những người tốt. Anh trở thành "ánh sáng" trong cuộc đời u tối của cô, dù cô biết mình chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mang theo sự ngưỡng mộ lặng lẽ và biết ơn sâu sắc.Ra trường, Lâm Nguyệt phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Mẹ mất, bố dượng vẫn ám ảnh đời cô. Trong lúc chống cự tuyệt vọng, cô vô tình khiến hắn thiệt mạng. Cái chết ấy giải thoát cho cô, nhưng cũng đẩy cô vào vòng lao lý. Trong phiên toà, Duy Khang xuất hiện - với tư cách người chứng nhận nhân phẩm cho cô. Anh vẫn là ánh sáng ấy, nhưng nay đã thuộc về người khác.Những năm sau, Lâm Nguyệt sống lặng lẽ, mang trong tim căn bệnh và ký ức về người thầy năm xưa. Đến khi cái chết đến trong lặng thầm, người ta chỉ tìm thấy một lá thư chưa gửi:"Em chưa từng nói, nhưng em đã từng rất yêu anh. Cảm ơn vì đã tồn tại, dù chỉ là trong ký ức của em."Vài tuần sau, Duy Khang nhận được thư - họ tìm thấy tên anh trong danh sách liên hệ của cô. Anh đọc, im lặng rất lâu.…
Câu chuyện thanh xuân kể về khoảng thời gian học THPT cùng CrushTuyến nhân vật chính:Nam chính: Tống Tâm ThànhNữ chính: Lục Ân NguyệtP/s: Tên nhân vật được dùng trong đoản văn là không có thật, chỉ có ký ức là thật, cảm xúc là thật, và kỷ niệm là thật.…
Câu truyện này mik vt chỉ đơn giản là về tình cảm của mik bây giờ trc khi mik vt lên trên này độ một hai thành j đấy, mọi người lm ơn góp ý giúp mik một cách thật lòng nhất và giúp mik vượt qua đc cái nỗi buồn này, cảm ơn mọi người!!! Mọi người chú ý nhé, thể loại ko phải là lãng mạn đâu!!! Chỉ là đơn phương thôi!!!!vì đây cx la một cuộc tình đơn phương nên có thể các bạn cx sẽ có nhg cảm xúc giống mik !…
Đôi lúc khi rảnh là những cảm xúc tràn về nhưng nó lại cô đơn đến lạ thường...👉 * Yêu anh tôi yêu hết tình * 👉 * Cớ sao anh lại vô tình làm đau * { Ngọc Trâm. } =} Ai cũng cần phải có tự trọng của bản thân vì zậy mong mọi người không lấy bản quyền ( bản gốc) khi chưa có sự cho phép của Trâm.... ❎❎ ➕ Đời Không ai làm gì mà vẫn có thành quả pn ạ... !!! Sống có văn hoá, có văn minh cần nhất tối thiểu của sự Tự Trọng của bản thân với ng khác.. Trân Thành Cảm Ơn Ngọc Trâm…
(to the stars) the moon pleaded:s t a y…
MANHUA/Nhất thụ đa công/Mỹ thụ/Mỹ công/…
Cho đi mà không nhận lại. Yêu mà không được yêu. Nhớ mà không dám nói... chỉ mong được nhìn người từ xa. Tôi trong lòng luôn mãi may một tia hy vọng rằng... Người cũng yêu.Mong người mãi hạnh phúc, dù không phải tôi mang lại.…
người tôi đơn phương và cuối cùng cậu ấy cũng không hiểu được tình cảm của tôi…
Nói về tình yêu của Dazai dành cho Chuuya từ lúc họ gặp nhau vào tuổi 15.Nói thẳng ra Chuuya là Bạch Nguyệt Quang của Dazai nhưng vì Dazai mà hy sinh và y/n thật ra là mình không biết tìm hay đặt tên gì cả nên lấy Y/n ra tại sao lại liên quan đến Y/n thì đọc đi rồi biết he…
Cũng không có gì nhiều lắm, tóm lại là những chuyện xảy ra trong đời thực với mình. Sẽ được mình viết lại thành truyện thôi =]…
5 năm là khoảng thời gian không quá ngắn, cũng có thể không quá dài. Lặng lẽ theo đuổi một người, chạm thì không tới, rời xa thì không nỡ. Cao Tử Văn cứ nghĩ rằng dùng chân tình của mình thì có thể làm Lạc Dương yêu cô. Nhưng cô đã sai.........Chứng kiến người mình yêu cùng người con gái khác khác hôn nhau lòng cô như chết lặng. Và rồi cũng cũng hiểu lí do tại sao người đó chưa bao giờ để ý tới cô, dù cho cô cữ lẽo đẽo theo sau ......................................Lạc Dương bao năm qua là do tôi cố chấp nên cố gắng đuổi theo tình yêu của anh, Nhưng hôm nay Tử Văn tôi sẽ không đợi anh nữa.…
P/s: do mình yêu truyện này nên lưu lại Truyện kể về các nhân vật chính Nam Phong Tara là một tiểu cung chủ của gia đình quý tộc giàu có nhà Nam Phong gia xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, lạnh lùng khó đoán khiến người khác phải lo lắng. Kangyun là một thiếu gia một tập đoàn kinh doanh có tiếng nghe danh là phải nể, gương mặt đẹp trai cuốn hút, tình cảm của nó và hắn sẽ lớn dần lên thế nào, kết thúc có như mong đợi??…
"nắng mùa hạ rất rực rỡ.mùa hạ của một đời người, cũng nên rực rỡ và ấm áp như vậy."------------------rảnh một chút, deep một chút thì sẽ vào đây xả để tâm hồn bay bổng vậy thôi ~tưởng tượng xíu để cảm nhận được sự mơ mộng, hồn nhiên của tuổi."có thể năm tôi 17, 18 tuổi chưa yêu ai cả, nhưng trí tưởng tượng sẽ giúp tôi cảm nhận được những hương vị, cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu. suy cho cùng, chính là để cảm thấy thanh xuân ấy, tôi đã từng rất trẻ con, bay bổng và cuồng nhiệt. và vì tôi còn trẻ mà! vậy tại sao không?.."…