Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngày tôi chạm vào cậu, cũng là ngày cậu nhẫn tâm từ chối tôi. Ngày em biết mình thích anh, cũng là ngày em mỉm cười vui vẻ tác hợp anh và người ấy. Ngày tôi biết mình thích em, nhưng người em yêu lại là người con trai ấy, em đã không biết tôi đau khổ đến mức nào. 4 con người, hai chuyện tình. Ngày mọi thứ được sáng tỏ, cũng là ngày những ngày tháng đau khổ phải chấm dứt? Liệu có phải như thế chăng.…
nói về câu chuyện tình đơn phương không may mắn của tôi ( tác giả). Người ta thường nói tình yêu tuổi học trò là câu chuyện tình đẹp nhất trong thanh xuân mỗi người, đối với tôi nó như một cột mốc có vui, có buồn , một mớ hỗn độn không thể tháo gỡ được giữa tôi và anh năm ấy.…
Dù có gần cậu bao nhiêu đi nữa thì cho đến cuối cùng vẫn là không thể chạm tới. ---------------------------------------------------Đây là tản văn đầu tay của tớ. Cảm ơn các bạn đã quan tâm hihi.…
Thanh xuân của Ngọc là những khoảnh khắc lặng lẽ bênHoàng. Mỗi sáng nhìn cậu ngồi cạnh, tim cô lại đập rộn ràng dù chẳng dám nói gì. Đã ba lần Ngọc lấy hết can đảm tỏ tình, và cũng ba lần cô nhận lại sự từ chối nhẹ nhàng. Cô biết tình cảm này không thể được đáp lại, nhưng chỉ cầnHoàng mỉm cười hay vô tình quan tâm, Ngọc lại thấy hạnh phúc, vô tình co và hoàng đã đưa nhau vào một mối quan hệ không tên,nhưng lại nhiều cảm xúc trong đó . Tình yêu đơn phương ấy, dù buồn bã, nhưng lại dịu dàng đến lạ, Ngọc nhận ra rằng cô không chỉ thích mà đã yêu cậu bạn cùng bàn ấy, cô yêu cả kỷ niệm của cả hai, đó là ký ức dịu dàng trong thời học sinh của cô…
Thông tin về các thành viên của gia đình Coffee House đều nằm hoàn toàn ở trong quyển sách này.《 MỌI BẢN QUYỀN CỦA COFFEE HOUSE VN ĐỀU NẰM Ở ĐÂY, VUI LÒNG BÁO NGAY CHO CHÚNG TỚ NẾU THẤY SỰ TRÙNG LẶP. 》Cập nhật lần cuối: |27:12:2017|20:00 PM|Cre bìa: @restinpeaceminusone_…
Nguyễn Trúc Mai là một học sinh cấp 3 "bình thường" và không quá "nổi bật". Cô sống một mình tại khu trọ nhỏ cùng với nhỏ bạn là Nguyễn Yến Trang và cuộc sống của cả 2 sẽ rất bình thường nếu như họ không "vô tình"chạy xe lạng lách đến mức húc vào đầu xe container khiến cả hai xuyên không:))))Cp:kyemo x ???(thích thì tui cho còn ko thì để nvc ế luôn :)))) )Muốn biết chuyện gì sảy ra thì vào đọc đi:)))---------------------------------------------Truyện phần lớn được xuất phát từ một vài ý tưởng của tôi nó rất xàm và bị occ không thích mời bỏ qua Nếu truyện có vô tình trùng một vài chi tiết với chuyện nào đó của bạn , bạn có thể nhắn riêng với tôi để tôi chỉnh sửa lại…
Tôi viết cái này ghi lại khoảng khắc vừa buồn vừa vui này. Tôi lưu lại nó như một cuốn nhật kí. Tôi sẽ ghi chép lại để tôi biết tớ đã yêu một người. Và mong nhận được sự quan tâm của mọi người, cảm ơn mọi người.…
Với họ, chuyện tình cảm là một thứ quá bình thường.Nhưng đối với tôi, thì nó sẽ phải đánh đổi bằng danh dự và đặc biệt là mất đi tình cảm mà tôi dành cho anh...…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
Cuộc sống đã dành tặng chúng ta một món quà vô giá, đó chính là thanh xuân.Đó là khoảng thời gian ta được phép trải nghiệm,thử thách bản thân hết lần này đến lần khác mà không phải ngại ngùng hay lo nghĩ bất cứ điều gì.Đó cũng là những giây phút tự do,không ràng buộc nhất trong một đời người,tự do chọn món ăn trong một quán nhỏ cạnh cổng trường,tự do chọn phân ban,từ đó chọn một người bạn thân hay thậm chí là từ đó chọn một người để bản thân yêu cũng như hi sinh không cần hồi đáp...…
Nỗi cô đơn của những kẻ đơn phương là một bầu trời vô tận. Đây chỉ đơn giản là những trang nhật kí tôi viết lại vào những ngày cô đơn đến nặng lòng, khi lòng mình đã không còn đủ sức chứa cho mớ suy nghĩ hỗn tạp của cuộc sống. Tôi đành phải trút bỏ chúng 1 cách nặng nề vào những trang nhật kí. Tôi đã tốn rất nhiều thời gian của mình để nhớ đến 1 người mãi chẳng thuộc về m. Chắc hẳn trong kí ức thanh xuân của các bạn cũng đã từng có những lần như tôi, những lúc hờn ghen vô cớ với người khác những đêm cô đơn buồn đến nào lòng, rồi những đêm phải khổ sở lết cái thân cùng kiệt sức sống xuống bếp lục rục tìm vỉ thuốc, chỉ mong có thể ngủ để quên đi phiền muộn hôm nay.…
Fanfiction được viết bởi tớOkita's PoVTất cả mọi thứ được xây dựng dựa vào bối cảnh trong Gintama, không đi theo cốt truyện nên không cần lo spoil.Mong các độc giả sẽ không mang đi đâu, xin cảm ơn.Truyện còn từ tay một đứa nghiệp dư nên hãy nhận xét nhẹ nhàng.Bìa truyện không phải từ tớ, nếu được, xin cậu hãy cho mình info tác giả. Thân ái.…
Đây không phải là một câu chuyện liền mạch có cốt truyện rõ ràng. Mỗi phần sẽ nêu lên một nội dung riêng, ứng với tâm trạng của tác giả cũng như tâm tư chung của nhiều người. Đọc tác phẩm, các bạn có lẽ sẽ bắt gặp chính mình trong đó...Mong sẽ được đọc giả yêu mến !!!…