[VKook] [Longfic] Đồ ngốc! Em yêu anh!
Fic thứ n của Au. Và cũng là fic hoàn chỉnh nhất lun ạ. Mong mọi người theo dõi và nhận xét giúp Au ạ.…
Fic thứ n của Au. Và cũng là fic hoàn chỉnh nhất lun ạ. Mong mọi người theo dõi và nhận xét giúp Au ạ.…
Thể Loại: Fanfic, 1×6, kịch tínhLongfic: Chạm vào tôi, xem như các anh thua [ALLMIN]___Tóm tắt nội dung: Park Jimin không sợ trời không sợ đất, càng không hề sợ người khác nghĩ gì về mình. Chỉ duy nhất sợ mất đi cái mạng nhỏ bé này lại không may bước chân vào cuộc sống không hề an toàn của những tài phiệt quyền quý đầy nguy hiểm.6 người họ xem mạng người như cỏ rác, đứng trên bục cao giơ ngón tay thôi cũng đủ để giết chết vài người. Rốt cuộc lại không thể kiềm lòng được mà trở nên say đắm một mỹ nhân nhỏ bé không cùng chung con đường. Cuộc đời sắp đặt cho họ gặp nhau, tạo ra một mối liên kết tưởng chừng đơn giản nhưng kỳ lạ lại không thể cắt lìa. Mối liên kết càng gần hơn khiến họ muốn giấu cũng chẳng che giấu nổi cảm xúc thật trong lòng....…
Một phút nông nổi, kéo dài một đời.#Moinh: • Ngày triển khai idea: 12/11/2019• Ngày công khai bìa: 13/11/2019• Ngày đăng: 26/11/2019Poster by me, art by Kohei-sensei.Shoto đá đì tóc dài trong truyện tôi gắn bản quyền nhá :((((❗Fic tôi chỉ đăng ở wattpad và sweek❗…
Tình yêu là thứ chúa ban tặng.Nó sẽ đến và có thể mất.Nhưng nếu qkvững tin thì nó sẽ vẫn còn nơi ấy để chờ chúng ta chạm tới…
- Yêu em, vì em anh sẽ thay em lấy chồng..- Fic chuyển ver đã được sự đồng ý của tác giả.…
hyunjin lần đầu ra mắt gia đình em người yêu??[lowercase, ooc]KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER!!!…
nếu tôi nói rằng tôi thích cậu...tôi không muốn nhận lấy lời từ chối và tạm biệt.…
Quá lười để tìm ảnh bìa cho từng truyện nên mình đổi cái này thành series nhỏ nhỏ. Oneshot sẽ bỏ vào đây còn Shortfic hoặc Longfic thì có lẽ sẽ tách riêng nha.Enjoy~…
Truyện được nói về cuộc sống của nhân vật chính Âu Dương Y với những gian nan, khó khăn phía trước khi cô trưởng thành…
!lowercase."nhưng mà cậu thích cô ta hơn tớ."…
Đây là lần đầu tiên ta viết đoản💜Sau này sẽ ra longfic (nếu ta chăm :v)😂Ủng hộ ta vs nhoé😊Yêu yêu❤️💙…
"Hướng đôi mắt mơ hồ nhìn lấy vũ trụ bên ngoài cửa sổ của Đoàn Tàu Astral, không biết bạn đã chôn chân ở giữa nơi bay bổng và xa lạ này bao nhiêu lâu rồi nhưng cảm giác luyến lưu gia đình và bạn bè ở thế giới cũ của bạn vẫn mãi nằm trong tâm trí khiến bạn đơn độc biết bao. Đơn độc ở đây không phải là vì bạn cảm thấy chưa đủ thỏa mãn với những người bạn đồng hành trên đoàn tàu này, mà chỉ là vì bên trong bạn, trong trái tim bạn, vẫn còn khát khao lắm những ngày được sống cùng gia đình, nhớ về một cuộc sống mà ở đó có những người thân máu mủ ruột thịt sẵn sàng chờ bạn trở về sau một ngày làm việc, học tập mệt mỏi. Nhớ lắm những ngày về được hưởng thức bữa cơm đầm ấm ấy.....Nhớ lắm những tiếng cười đùa ríu rít thân thuộc ấy!......Nhưng giờ phải làm sao đây?...Bạn phải làm sao khi phải sống trong sự lo toang và sợ hãi trước họ? Trước tình yêu và những ham muốn vô đấy của họ dành cho bạn?....."…
Furisaki Koharu không quan trọng lý do bắt đầu, nhưng cô cần mục tiêu để luôn phấn đấu. Là gì cũng được, một hay nhiều cũng được. Chỉ cần nó khiến cô cảm thấy những gì mình bỏ ra là xứng đáng, chỉ cần nó khiến cô an tâm và hài lòng, chỉ cần nó luôn âm thầm thúc đẩy cô tiến về phía trước.Furisaki sẽ nắm chặt lấy nó mà tiếp tục vững bước. Chẳng sợ chông gai, chẳng sợ vấp ngã, chẳng sợ đớn đau, chẳng sợ một ngày nào đó chính cô là người nhụt chí.Bởi vì cô biết, lựa chọn là ở cô, và chỉ cần cô còn mục tiêu, thì những nỗ lực, cố gắng của cô không bao giờ là vô nghĩa.Furisaki không có động lực mạnh mẽ để cố gắng trở thành anh hùng như những người khác, nhưng cô có sự tự tin và kiên định. Thế nên cô sẽ nhặt nhạnh từng hạt vàng be bé, từng điều nhỏ có ý nghĩa với cô.Rồi, tất cả những điều nhỏ ấy, cô sẽ gom góp, đan cài tất cả lại bằng một sợi dây liên kết mạnh mẽ, bền chặt, và biến chúng thành động lực không ngừng tiến bước của bản thân.Cô không rõ vì sao mình muốn làm anh hùng, nhưng một khi đã bước chân lên con đường mình đã chọn, cô sẽ tự tìm cho mình lý do, tự hóa nó thành động lực, để tiếp tục dấn bước trên hành trình sắp tới.(Trích chương 41 "Lễ trao giải và sự công nhận")Credit bookcover: https://mobile.twitter.com/hosimorii/status/1151410092132032514…
Couple: Markhyuck & JichenAuthor: BốngThể loại: Longfic, bl, xuyên không, cổ trang, cung đình, sủng, ngược tâm/thân (nhẹ), slowburn, namxnam sinh tử (ẩn).Xuyên không? Dễ! Sinh tồn? Cũng dễ! Nhưng xuyên không về cổ đại cùng thằng bạn thân chí cốt rồi liên tục đụng phải hai cục đá ngàn năm vừa đẹp trai vừa đáng sợ thì phải làm sao?!Đó chính xác là thảm cảnh của đôi bạn thân trời đánh Lee Haechan và Zhong Chenle. Hai thanh niên thế kỷ 21 với tâm hồn ăn chơi bất diệt và kỹ năng sinh tồn gần như bằng âm, bỗng dưng phải đối mặt với cuộc sống không điện, không mạng, không trà sữa... chỉ có vải thô, cơm độn và nguy cơ "bay màu" mọi lúc mọi nơi vì tội... trông quá khác người.Hành trình tập làm người cổ đại của hai "công tử bột" bắt đầu với đủ tình huống dở khóc dở cười: từ việc vật lộn với trang phục lượt thượt, phân biệt rau dại với cỏ độc,... và đỉnh điểm là phải nai lưng ra làm việc trả nợ cho mặt lạnh như tiền Mark Lee cùng mặt không cảm xúc Park Jisung.…
Để tôi kể bạn nghe về cuộc sống gia đình của một tác gia với lão công là một siêu sao.…
"cậu ấy là người tôi đã dùng cả tháng ngày dệt nên từ nắng và gió hạ để yêu thương"xin chào, tớ là catizz, và "vùi lời thương cậu dưới nắng vàng" là fanfic đầu tiên mà tớ viết. tớ không đọc quá nhiều fic, nên kinh nghiệm của tớ ở mảng mày còn hơi hạn chế. nếu có góp ý gì cho tớ, xin mọi người hãy nhẹ nhàng thui ạ 🥺dự kiến em fic này của tớ sẽ có khoảng 20 chương, đôi khi tớ sẽ ra chương mới chậm hơn một xíu nên mọi người hãy kiên nhẫn đợi tớ một xíu xiu ạ.cảm ơn mọi người đã ủng hộ em nhỏ đầu tay của tớ nhee, chúc mọi người đọc vui vẻ 🤍💙…
[Longfic][Kaisoo] Khoảng cách xa nhất.Author: hiieenthuonggPairing: Kai và D.O.Category: Shounen ai, boyxboy, tình người duyên ma, pink, sadRaiting: ta không có cấm ai cả, nếu cảm thấy thích thú thì đọc nhiee :”>Sumary:Em gặp anh vào những ngày đen tối nhất của cuộc đời, khi em luôn phải thui thủi một mình trên gác xép nhỏ trên nóc nhà rồi ngồi khóc một mình.Khi đó, anh chỉ là một linh hồn vất vưởng lang thang khắp mọi nơi.Hai chúng ta đến với nhau bởi hai chúng ta đều là hai cá thể cô đơn bị bỏ rơi.Hỷ nộ ái ố, của một linh hồn thật thú vị.Anh cũng bảo, anh chưa từng thân với ai như em.Em chỉ mỉm cười. Thật hạnh phúc.Nhưng em là người, anh là hồn… Đâu thể mãi mãi bên nhau.Nó như là khoảng cách xa nhất vậy.…