pearan - tháng tư là lời nói dối của em
mãi lưu luyến, hoài niệm pha lẫn nỗi buồn nhớ thương về một tháng tư còn người kề bên. nhưng giờ chỉ còn lại gió và mây cùng những mảnh kí ức về người vẫn còn vương vấn.oneshort, không có thật.…
mãi lưu luyến, hoài niệm pha lẫn nỗi buồn nhớ thương về một tháng tư còn người kề bên. nhưng giờ chỉ còn lại gió và mây cùng những mảnh kí ức về người vẫn còn vương vấn.oneshort, không có thật.…
Một vài bản short nháp mà có thể (?) sẽ được chuyển thành fic dài tập máu chó các thứ các thứ, được nghĩ ra khi t không nghĩ ra được caimegi cho chap mới của truyện dài. Có thể healing nhưng cũng có thể ruining your whole day =))))))Anw, hãy yêu nó như cách bạn yêu tuiNhân vật không thuộc về tui nhưng plot thuộc về tui, không reup hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép. Tớ cảm ơnnnnn…
Vốn dĩ anh và cậu chẳng ai là của nhau nhưng trớ trêu thay ý trời lại đưa họ lại gần nhau và rồi đẫy họ đi thật xa. Tình yêu tan vỡ nào ai có hay để giờ đây con tim quặng đau những đắng cay....…
Nghiêm Hạo Tường là học sinh năm hai khóa Tú Tài trường Bưởi. Năm 1943, chiến tranh thế giới thứ hai lan rộng, máy bay quân đồng minh ném bom Hà Nội, một số các lớp khóa Tú Tài trường Bưởi di tản về khu vực Hà Đông (Cầu Đơ), tiếp tục tham gia công tác giáo dục, học tập.Lưu Diệu Văn là con trai út chủ thương lái chuyên kinh doanh vải vóc có tiếng ở phố Hàng Đào, sau này cùng với người hầu thân cận của gia đình di tản về Hà Đông và gặp gỡ lần đầu với Nghiêm Hạo Tường tại đây."Yêu nhau cởi áo cho nhau, Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay..."Lòng Tường nặng trĩu...Người ta khóc than xót thương cho số phận ngắn ngủi của một quý công tử trẻ tuổi, hơi khói nhang sộc lên mũi nghe sao cay đắng mà nặng lòng vậy...chỉ có nụ cười dịu dàng của Diệu thân thương trên tấm ảnh in hai màu đen trắng thì vẫn mãi là cả một khoảng trời bình yên.Diệu ơi Diệu à, Diệu mãi mãi là dáng yêu của cả cuộc đời tôi!…