Ảnh
Nguồn : everywhere…
Nguồn : everywhere…
Lyric…
Lại 1 trận đjt nhau nữa :>hope everybody like it…
Hi, xin chào tôi là etsuya và "Chuyện Đời Hôm Nay Của Em" là những câu chuyện do etsuya sáng tác. Hy vọng các bạn có thể đón nhận nó nhee~~Và tôi viết những câu chuyện này để một lúc nào đó, khi tôi đang hạnh phúc, tôi sẽ xem lại trong quá khứ mình đã mạnh mẽ dường nào!?..…
"And baby, every time you touch me. I become a hero. I'll make you safe, no matter where you are. And give you everything you ask for ......"______when you tell me that you love me18g00Lời nhạc mang hắn ta vào những ký ức chân thực nhất, hiện rõ từng chút một những sự kiện, những lời nói, những gương mặt. Và chả có "những gương mặt" nào ở đây cả ngoài khuôn mặt tếu táo của nàng. Nàng xuất hiện liên tục trong từng suy nghĩ của hắn. Nói vậy hơi có hơi quá không khi mà hắn và nàng mới chỉ bên nhau 2 mùa "lúa trổ bông"( khà khà hắn cười đắc ý khi viết đến đoạn này, viết về cuộc đời hắn như một tản văn lãng mạn nhưng cũng rất bi.... haiz hắn lại nhác suy nghĩ rôì, mua thuốc đã [18g16] ).......…
Blue - "because of love u everyday" or "because of loving u everyday"♡: "mỗi ngày tặng em một nhành hoa để mai sau tích góp lại anh có cả vườn hoa cho riêng mình nhưng bông hoa đẹp nhất vẫn là em"…
Nhìn đi, tôi chẳng là ai trong thế giới này…
Đây là bản dịch qua tiếng ViệtFic gốc : https://www.wattpad.com/story/392967044?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=jangsebongie…
Everything will be ok! Let's party…
I love you, in every universe…
Ok...This is my first time, maybe not good but hope everyone will support:>>"Đây là lần đâu của toi,có thể ní ko hay nhưng ming m.n sẽ ủng hộ:>>"…
Giai thoại thứ sáu Sehnsucht gửi tới người…
Everything về Cọp…
It's all about overthinking…
"Everything feels like it goes your way!" :3…
Đọc sẽ bt😆…
every morning i wakeup .Wondering what's new what i have missed…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…