[ GoGe|JJK ] Lỡ Yêu Đơn Phương...
Yêu 1 người nhưng chỉ là đơn phương..…
Yêu 1 người nhưng chỉ là đơn phương..…
"You talk too muchhe whispers into my earI can think of better ways to use that mouth"Rupi Kaur…
Ủa tau đăng chap cũng bắt tau viết mô tả truyện là sao:D????…
no money, no girlfriend, no problem.no music, no tranminhhieu, big problem. _______70% textfic, chỉ là tưởng tượng của tác giả.tmh x dta _______au: cherish (lydywithhth)…
Nội dung giới thiệu:Kiếp trước, thị lang phủ đích trưởng thiên kim Vân Uyển Thấm chính mắt gặp thiếp thị thượng vị, tức chết mẹ đẻ, vì an bình cùng đệ đệ, lại ẩn nhẫn thoái nhượng, cho rằng nhu thuận có thể hạnh phúc, lại bị giả nhân giả nghĩa kế mẫu tham đi đồ cưới, bị tính kế thân thể đổ xuống, vô pháp sinh dục, bị ích kỷ muội muội hố đi hôn phu, duy nhất đồng bào đệ đệ cũng bị phủng sát thành ăn chơi trác táng, cặn bã cha sắc mê tâm khiếu, che chở kế thất mẹ con, không chút nào nhớ ruột thịt tử nữ!Trước khi lâm chung hoàn toàn tỉnh ngộ, nàng phấn khởi đánh trả, hủy cặn bã nam tiền đồ cùng nhà mẹ đẻ mặt!Kiếp này, nhẫn tự bí quyết quăng một bên! Chuyên chú đấu kế mẫu, áp kế muội, giáo thân đệ, đá tiện nam, cách ứng cặn bã cha.…
Oikawa có một kì nghỉ dịp Giáng Sinh, Oikawa có mua vài chiếc donut,Mưa,Và Oikawa có Iwa-chan.…
Chloe Nair đã ra đi mãi mãi. Nhưng Eli Clark, một thám tử tư làm việc trong thị trấn, lại phát hiện những uẩn khúc xung quanh cái chết của cô tiểu thư nhà Nair.…
Đóa thủy tiên xanh thứ 12 trong vườn hoa Lưu Ly Đường Thảo, được ươm mầm bởi @sap_tach_giai_tichBeta reader: @bestlifewithyou…
Dương Quang coupleLý Đồng Quang & Dương DoanhFanfic đăng duy nhất tại Wattpad, vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép.…
Yếu vía xin hãy cân nhắc.…
Mọi người đã từng nghe qua truyền thuyết về tình yêu trong mắt bọn trẻ con bao giờ chưa?…
Tác giả: ÓiLink: ai93444768.lofter…
Đóa thủy tiên xanh thứ 11 trong vườn hoa Lưu Ly Đường Thảo, được ươm mầm bởi @sap_tach_giai_tichBeta reader: @bestlifewithyou…
"Chỉ cần em nghĩ về tôi một chút, thì tôi cũng vui lòng được phần nào.Chỉ sợ ngày tháng sau chẳng còn nhìn được nụ cười tỏa nắng của em.Ôm tôi một lần thôi em ơi. Cho tôi một chút hi vọng cuối cùng." ===®Please don't take out my workHoàn©Plydope…
Bán duyên quânTác giả: toái toái chín mươi baVăn án"Không có việc gì, đều đã quá khứ." Bách Lý Đồ Tô nhẹ giọng an ủi hắn: "Đều quá khứ, Lan Sinh, không có việc gì .""Ân..." Phương Lan Sinh cọ cọ hắn. ."Ta cũng chỉ là nhìn đến vật cũ xúc cảnh sinh tình thôi... Ta hiểu được, quá hiện tại cuộc sống của mình... Mới là khẩn yếu nhất... Tuy rằng vài cái tỷ tỷ cũng không ở bên cạnh ta, đã có ngươi có thấm nhi có ngọc trúc..." ."Ta ngẫu nhiên hội nghĩ muốn, nếu là năm đó sư huynh của ngươi chưa từng... Thậm chí sớm hơn chút Nữ Oa nương nương chưa từng phong ấn 'Hoàn'... Hiện nay ta lại gặp qua cái dạng gì ngày đâu? Vạn hạnh..." .Vạn hạnh thương thiên thùy liên... Ta gặp ngươi... .Vạn hạnh ngươi... Còn sống... ."Ta cũng thực may mắn, có thể sống xuống dưới, nếu là năm đó chết đi, ta liền vĩnh không biết hiểu ngươi đối với ta tình nghị, chỉ có thể tịch mịch tiêu tán tại đây thế gian..." .Phù hoa một đời, nếu là không thể gặp được thiệt tình đối đãi ngươi ngươi cũng thiệt tình sở đãi người, không khỏi quá mức tịch liêu. Vạn hạnh gặp được ngươi, vạn hạnh có thể cùng ngươi cùng quãng đời còn lại. .Mặc dù cũng sẽ cảm khái chuyện cũ, tâm tồn một chút tiếc nuối, lại nhân có ngươi thường bạn bên người chi cố có cuộc sống đi xuống dũng khí, ức vãng tích, cũng quý trọng hiện nay thời gian. .Nếu không có ngươi, tái hảo cũng không muốn. .Nếu là ngươi, tái khổ cũng... Cam tâm tình nguyện. .Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước Vu Sơn bất thị vân,Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố,Bán duyên tu đạo, bán duyên…
Lần đầu viết thể loại kinh dị, mình không chuyen về khoảng này lắm nên nếu không hay hoặc vẫn chưa gây cấn thì mong các BLINK chỉ bảo…
"anh ơi, mình dừng lại thôi""em mệt rồi"…
Anh Thư từng là một cô gái mang ước mơ trở thành phi công đã phải từ bỏ tất cả sau một tai nạn khiến đôi chân tàn phế.Trong tuyệt vọng, cô nhảy sông tự kết liễu, nhưng không chết mà tỉnh dậy ở một miền Tây Nam Bộ xưa cũ, nơi thời gian và thế giới đều đã đổi khác.Ở nơi ấy, cô gặp Lydia một nữ phóng viên người Pháp với đôi mắt sáng và tâm hồn hoang hoải. Hai người phụ nữ, hai ngôn ngữ, hai nỗi cô đơn, chạm vào nhau giữa lũ về, bùn non, và ánh trăng đồng bằng.…
"Yêu đôi khi là giấu kín, giấu đi tình cảm, giấu đi yêu thương để nhìn về ai đó duy nhất Có lúc đã buông xuôi để nhìn về phía trước, có lúc lại nắm giữ không chịu buông bởi dù làm gì cũng sẽ tổn thương ai…
chuông xe bò…