Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tiêu đề đến từ với "Ngươi là điên nhi ta là ngốc", bất quá không có như thế sung sướng.Coca quân luôn là sẽ khởi một ít thực 囧 tiêu đề 233CP là lan tương cùng hôi nguyên.Ngắn lạp ~Tag:Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ran Mori, hôi nguyên ai, cung dã chí bảo ┃ vai phụ: ┃ cái khác:…
Tác giả: Nặc Nặc Bảo BốiThể loại: Xuyên không, dị giới, nữ cường, nam cường, phúc hắc, hài hước, 3S, ...Tình trạng sáng tác: Đã hoànTình trạng edit: Đã hoànĐộ dài: 171 chươngConvert: PoisonicRaw: http://520xs.com & http://www.lwxs.org/books/0/194/index.htmlEditor: Nhã Vy, Tiểu Ngọc NhiBeta: Tiểu Ngọc NhiEbook: Tiểu Ngọc NhiNguồn edit: http://ngocnhicung.wordpress.com/Văn Án:Hắn là hoàng tử của Đại Viêm, bởi vì bẩm sinh có con mắt màu tím, nên bị cho là yêu ma chuyển thế, từ nhỏ đã bị trục xuất tới biên cảnh.Nàng là khách đến thăm Dị Giới, dung nhan lại như quỷ, vết bớt màu đỏ cực lớn bao trùm trên gương mặt, sống ở nơi sơn dã đầy giết chóc.Lần đầu gặp mặt, ở trên núi Tử Hà kia, hắn định lột da hủy cốt, nuốt sống nàng vào bụng, nàng trái lại hờ hững, sau đó nhấc kiếm chém đứt gông xiềng trói buộc tự do của hắn.Năm đó, hắn mười tuổi, nàng bảy tuổi.Lúc gặp lại, đã là mười năm sau, tại nơi kinh đô phồn hoa, hắn đi dạo trong đêm tối vắng vẻ, nàng đột nhiên từ trong bóng tối bổ nhào ra cường bạo hắn."Là nàng?" Hắn nhận ra nàng, nàng lại không chút phản ứng nào, chỉ lo đè ngược hắn xuống, thoát y, sau đó ăn xong, lau sạch, rồi lướt nhẹ mà đi.Lại không ngờ, ngày hôm sau hắn cư nhiên khóc lóc trên Kim Loan điện, một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, tuyên bố nhất định phải tìm ra nữ tử làm bẩn sự trong sạch của hắn kia, để nàng.... chịu trách nhiệm!Hắn là Yêu vương, quyền hành khuynh đảo triều chính, phong thái dĩ lệ, nàng là Quỷ quận chúa, vừa trở lại kinh thành đã tiếng xấu đồn xa, thời điểm thánh ch…
Tác giả: Uyển MộcThể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược tâm, gương vỡ khó lành."Tối nay tôi sẽ không về, ngày mai cũng thế. Vậy nên cô đừng gọi nữa.""Đơn ly hôn em đã kí rồi, đặt dưới bình hoa trong phòng khách.""Đồ ăn nấu sẵn để trong tủ lạnh, khi nào anh về nhà, muốn ăn có thể hâm nóng lại một chút là được."Kết thúc một đoạn hội thoại nhàm chán, cũng là đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân không có kết quả của cô với anh, chấm dứt triệt để những buồn khổ cùng tổn thương, xót xa cùng đau đớn...Đêm hôm ấy, Thẩm Nguy quyết định buông tay Úc Nam Doanh, trả tự do cho hắn, cũng chính là trả lại chút tự tôn cuối cùng cho bản thân mình. Tình cảm, có đôi khi chỉ đơn thuần phát sinh bằng một lời cảm ơn, một câu xin chào. Về sau nguội lạnh, cũng có thể kết thúc đơn giản bằng một vết mực loang trên giấy, một vài giây trò chuyện ngắn ngủi trong đêm khuya.Thẩm Nguy yêu thầm Úc Nam Doanh, đơn phương chờ đợi một cái ngoảnh đầu, một câu hỏi han hay thậm chí chỉ là một lần liếc mắt của hắn thôi, vậy mà hơn bốn năm dài đằng đẵng vẫn luôn không có lấy một lần hồi đáp... Cô chạy về phía hắn, chạy đến sức cùng lực kiệt, gối mỏi chân mòn. Thế nhưng sau khi cả hai người cắt đứt quan hệ, Úc Nam Doanh mới nhận ra cô vốn không phải là loại người đáng bị hắn khinh rẻ ngần ấy năm như vậy.Úc Nam Doanh và Thẩm Nguy... Một đoạn tình cảm hời hợt đến mức không có lấy một mảnh kỉ niệm đáng nhớ nào, một cuộc hôn nhân rẻ rúng tới nỗi không đáng để mỗi người trong số bọn họ khắc cốt ghi tâm.…
Nàng xoay người nhìn lại. Trong đại điện xa xa, ánh sáng còn le lói, hẳn sư phụ cùng các đệ tử thân tín vẫn đang luận đạo. Ngọc Thanh có lẽ ngồi bên cạnh, dáng tiên tử thoát tục, nụ cười nhẹ tựa gió xuân. Cảnh tượng ấy in sâu trong mắt Linh Diệp, vừa đẹp vừa đắng chát.Nàng hít sâu, rồi thì thầm, từng chữ như khắc máu: "Từ nay, Linh Diệp không còn là đệ tử của Huyền Kiếm Môn. Các người cười nhạo ta, chà đạp ta, muốn ta vĩnh viễn làm cái bóng đỏ hèn mọn. Vậy thì hãy chờ. Một ngày nào đó, chính màu đỏ này sẽ nhuộm máu trời, thiêu trụi ánh sáng giả dối kia."Tiếng gió thổi ù ù qua khe núi, như đáp lại lời thề. Bóng áo đỏ nhỏ bé bước ra khỏi cổng lớn, khuất dần trong màn đêm mịt mùng.…