thanmo003
…
"Vì anh và em sống trong hai thế giới quá khác nhau. Anh luôn phải đuổi theo thứ gọi là trách nhiệm, là cơm áo gạo tiền, còn thế giới của em là những tháng ngày vô tư không phải lo nghĩ điều gì xa xôi cả. Chính vì khoảng cách giữa hai ta quá lớn, khiến cho mối quan hệ cũng ngột ngạt dần. Thôi thì mình dừng lại, xem như một cách giải thoát cho nhau..." _______• Idea by: @cemld1 (tiktok)…
Một cô gái xinh đẹp rất có năng khiếu về thiết kế thời trang.Một chàng trai giàu có nắm giữ chức vụ cao nhất của 1 tập đoàn danh tiếng trên toàn thế giới.Họ tình cờ gặp nhau trên xe buýt. Định mệnh đã đưa họ đến với nhau.Nhưng sự xuất hiện của người thứ 3 đã hoàn toàn làm đảo lộn tất cả.Liệu họ có thể bên nhau mãi mãi khi có rất nhiều những sóng gió cản trở bởi sự ham mê quyền lực, ghen tuông và ích kỉ?…
"Trong mỗi chúng ta ai cũng đã từng có một ngã ba đường mang tên là "người yêu cũ""Tôi nhớ tối hôm mưa gió ấy, tại quán cafe đó, cậu ấy vui vẻ cầm tay tôi mà nói-3652 ngày có là gì đâu chứ !Nhưng rồi, chúng tôi cũng xa nhau. Rồi hai chúng tôi cũng có cuộc sống mới nhưng sao tôi không thể quên được những kỉ niệm xưa cũ ấy mà đi tiếp chứ. Cậu ấy đã rẽ sang đường mới còn tôi vẫn đứng yên tại ngã ba đường đó. Cho đến một ngày, một người tựa như ánh ban mai của đời tôi đến soi sáng cho tôi một con đường mới, cậu ấy lại trở về. Người mới như ánh nắng chói lòa, người cũ như bóng râm dịu mát, ai mới là người đưa tôi thoát khỏi ngã ba đường ấy?…
tổng hợp đoản : hài + tình cảm + sủng + ngược...…
"Duyên kia ai đợi mà chờ?Tình kia ai tưởng mà tơ tưởng tình?"Vũ Ngôn Gia nhưng không phải là Vũ Ngôn Gia 😔😔😔"Cà phê xoa dịu"…
Bomston - một thị trấn nhỏ ở bang Texas. Chan hoà, bình yên và hạnh phúc là những từ khiến ta hình dung rõ nhất khi nhắc đến nơi này. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính: Alice, cô con gái út nhà Jondas tại Bomston. Viết về quá trình trưởng thành của cô gái nhỏ, về những biến cố mà cô trải qua. *Đây cũng là một phần câu chuyện của tác giả. Trong truyện có những chi tiết, những địa danh mà tác giả tự nghĩ, tự tạo ra.…
Hận cũng đã hận, yêu cũng đã dốc hết tâm can. Vốn chẳng phải đều nếm đủ dư vị trong tình yêu ấy rồi sao ? Há chẳng phải ông trời nên cho em một an bài thoả đáng.Cớ sao đến cuối cùng trái tim này vẫn chỉ còn một nữa ?…
k biết ns đây là gì nên đọc và ngẫm thôi…