Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Gã thanh niên cô độc, hướng nội đột nhiên thừa hưởng một gia tài kết sù cùng khu nhà nghỉ/trang trại do một người họ hàng gã không hề nhớ mặt để lại. Tách biệt, cô lập khỏi mọi người thậm chí cả gia đình, tưởng chừng cuộc sống hoàn hảo và yên bình này của gã sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng chưa được ba tháng, cái sự yên bình đó đã rối tung lên khi gã phát hiện có hai vị khách không mời đã lẻn vào nhà mình sau một đêm say.…
Hạnh phúc đơn giản lắm , chỉ cần ngắm anh, nhìn anh , quan tâm anh từ xa, không cần anh phải đáp trả nhưng những lúc em tuyệt vọng sắp gục ngã, em mong anh sẽ là người đầu tiên kéo em ra khỏi nắm bùn lầy mà dìu em đứng dậy. Còn anh gặp em, yêu em đều nhờ tiếng du dương mà dương cầm mang lại. Khi ấy em thật đẹp và tỏa sáng hơn bao giờ hết. _____Cô ấy đã như gắn liền với cuộc sống của tôi. Không biết từ lúc nào hình bóng của cô đã chiếm trọn tâm trí tôi. Nếu em thật sự thích tôi, tôi sẽ không để mất em, không cho em thoát khỏi tôi, em chỉ cần tôi là đủ "Thiên Ngữ ""..."____________"Nếu có thể cột chặt em bên người thì tốt biết mấy, để không ai có thể dòm ngó đến em cả. Nhưng anh biết em không thích điều đó vì em yêu tự do. Cho nên anh sẽ cho em tự do nhưng đổi lại em muốn đến bất cứ nơi nào, nhớ hãy dắt anh theo."" Anh thật bá đạo mà, em chào thua " __________________________Tác giả : mỗi một chương sẽ là một câu chuyện ngắn khác nhau nha. Mình mới viết nên còn non lắm mọi người ủng hộ nha…
Tên: Nếu...em ngỏ lời yêuTác giả: Hạ Vy ( NhaAn3112003)Thể loại: Tình cảm, lãng mạnTình trạng : Đang hoàn thành"Nếu...em ngỏ lời yêu" là câu chuyện xoay quanh cô gái Mộc Nhã An với tính cách hòa đồng,thuần khiết , tốt bụng nhưng lại nhút nhát trong chuyện tình cảm và anh chàng Hạ Hướng Thiên, một chàng trai nửa ấm nửa lạnh chẳng dễ dàng mà nắm bắt. Một nhân duyên nào đó đã cho hai người gặp nhau và mọi chuyện sẽ thế nào nếu như cái cảm giác gọi là rung động xuất hiện? Liệu rằng lời yêu có được ngỏ? Mong các bạn sẽ đón đọc ạ!--------------------------------------------Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên sẽ có sai sót mong các bạn góp ý và mình chắc chắn sẽ sửa chữa nếu như mình có thể ạ. Mong mọi người sẽ ủng hộ tác phẩm đầu tay của mình. Cảm ơn các bạn…
Truyện: Sơn Hải Tác giả: K.O.SThể loại: có OOC, TNT, đa couple.Tuyến tình cảm không rõ ràng.Góc nhìn của Tống Á Hiên.•••Tống Á Hiên đứng trên một đỉnh núi rất cao, gió thổi mạnh khiến cậu chẳng nghe được bất kỳ âm thanh nào nữa, nó cừ ù ù đem mái tóc vốn đã dài của cậu trở nên lộn xộn. Trước mắt Tống Á Hiên là biển, biển xanh thẫm và rộng lớn. Đôi mắt của cậu như có viên ngọc sáng, từng hạt từng hạt rơi xuống làm ướt đẫm gương mặt tuấn tú. Gió thổi càng lúc càng nhẹ, bên tai cậu nghe được những giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ. "Tiểu Tống." "Tống Á Hiên." "Á Hiên." "Đến đây, chúng tớ đợi cậu rất lâu rồi. Hiên Hiên."Những âm thanh giống như ma quỷ đem thần trí cuối cùng của cậu cắt đứt. Cơ thể từ từ thả lỏng, gió thổi cùng mùi vị mằn mặn của biển cứ thế bay vào mũi của cậu. Trước mắt là trời cao, phía sau là biển lớn, Tống Á Hiên mỉm cười. Mọi người đợi một chút, tớ đến với mọi người đây. •••TRUYỆN LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ.Nếu phát hiện tình trạng "ăn cắp" sẽ truy cứu đến cùng dưới mọi hình thức. TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TRÊN WATTPAD: KOS_hainguyet…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường. Hơi bựaGiới thiệu:- Tạ An Nghi: Cao chừng 1m6, thích thể thao, rất hay hát. Khuôn mặt xinh xắn, gọn gàng. Vì yêu thích thể thao nên chính là chân gọn, đùi thon. Nhà không có gì ngoài điều kiện. Lúc mới sinh ra đã sở hữu 2 cái sân bay tầm cỡ thế giới. Ngực đã lép mà mông lại xẹp. Haizzz... Nhưng là người vui vẻ, hòa đồng. Rất hay dùng mấy câu tục ngữ thành ngữ gì đó. Chỉ là thích dùng chứ chã biết nghĩa nó có hợp với hoàn cảnh hay không.- Nguyễn Hoàng Anh Vũ: Người Nam chính này từ từ sẽ tiết lộ. Mọi người cứ đọc rồi tự hình dung nha...------------------------------------ Review: - Những năm tháng vội vã ấy. Chúng ta có nhau...-------------------------------------Mọi thứ đều chính là thuận theo tự nhiên. Suy nghĩ rất nhiều nhưng khi viết ra chẳng được bao nhiêu nên mình cứ như vậy mà viết luôn thôi. Không nháp nhiếc hay có bản thảo gì hết. Vì là lần đầu viếc nên mong mọi người nhẹ tay. Có ném thì mình cũng xin nhận. Cảm ơn mọi người đã đọc. Nhớ bình chọn ủng hộ truyện và fl mình nha. Tks <3…
Lời nói đầu Xin chào những ai đang và sắp đọc tác phẩm đầu tay của tui! Vì là tác phẩm đầu tay như tui nói ở trên nên mong các bác thông cảm. Những ai không thích dài dòng vòng vo thì có thể bỏ qua cái Lời nói đầu này của tui và bắt tay ngay vào truyện nhé! Còn ai rảnh qua hoá rồ (như tui) thì ở lại đọc giùm tui hết cái (nhảm con nhà bà nhí) này ha! Trong lúc viết truyện, có thể tui có lơ là và hay viết sai chính tả, từ ngữ không được chuẩn xác, truyện có thể từ chỗ này sang chỗ kia, có (không ít) phần viết không rõ gây hiểu lầm...vân vân và mây mây... Nhưng dù có vậy, các bác cũng đừng ném đá tui. Các bác có thể bức xúc về phần nhân vật: tính cách, hành động, lời nói..., nhưng các bác có thể tém tém lại và bình luận ở dưới từng chương truyện của tui. Có thể tui sẽ đọc bình luận góp ý của những bác nào có ý kiến về truyện và thêm vào truyện theo ý muốn của các bác yêu cầu. Còn nữa, vì tui rất ít khi có thời gian rảnh nên việc ra truyện theo lịch rất là khó khăn. Nhưng nếu được, tui sẽ cố gắng hết sức ra truyện theo 1 lịch nhất định nào đó. Tui biết là truyện của tui rất nhảm nhí, biết là sẽ rất ít người đọc, nhưng tui không thể vì thế mà nản trí. Và từ nay về sau, chỉ mong các bác chỉ giáo và ủng hộ tác phẩm đầu tay này. Xin trân trọng cảm ơn!!!…
Ngày 10 tháng 6 năm 2019 có lẽ là ngày sinh nhật mà Thảo Chi (nữ 9) cảm thấy hạnh phúc nhất vì món quà mà cô nhận được ngày hôm đó là tên cô nằm trong danh sách trúng tuyển lớp mặt bằng của Trường THPT chuyên DC- ngôi trường mà cô luôn ao ước. Trong suốt quãng thời gian cấp 2 cô đã dõi theo bóng lưng một người, một người giỏi giang chẳng đoái hoài tới cô, cậu ấy tên là Trần Hoàng Dương (nam 9) đồng thời cũng là á khoa chuyên hóa của THPT chuyên DC năm nay. Vốn dĩ đậu cùng trường với người thương ắt sẽ vui, nhưng Thảo Chi đã quyết định sẽ không chạy theo người đó nữa, cô phải bắt đầu một cuộc sống học đường mới với những điều mới hơn. Thế nhưng, vào lúc Thảo Chi quyết dừng lại đoạn tình cảm đơn phương cũ rích cũng là lúc Hoàng Dương chợt nhận ra tình cảm của cô. Đáng tiếc thay, lúc anh nhận ra thì cô đã mở lòng với Tùng Quân (nam 8) - một kẻ thích kiểm soát và sau này sẽ là mối đe dọa cho tính mạng của một trong hai người. Liệu sau bao nhiêu truân chuyên, Hoàng Dương và Thảo Chi có thể có một kết cục tươi đẹp hay chỉ còn lại sự nuối tiếc thởu thiếu thời?…
Cô- Một nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhưng cũng là một sát thủ đứng đầu trong bóng tối. Quá khứ đau khổ đó, cô đã vứt đi rồi. Cô muốn làm lại từ đầu... Anh- Một người mẫu kiêm diễn viên nổi tiếng, rất được làng giải trí săn đón. Là người sẽ hợp tác lâu dài với công ty cô. Đối với giới truyền thông, anh là một người vui vẻ thân thiện, hoà đồng. Nhưng khi màn đêm buông xuống, thân phận thật sự sẽ được khơi mào. Một lão đại hắc đạo tàn nhẫn và khát máu. Một vỏ bọc hết sức hoàn hảo. Chính là sự cố gắng mà ra! Một lão đại hết sức độc ác lại mang một vỏ bọc tuyệt vời " hiền". Thật khiến cho người khác luôn mang một cảm giác lo sợ và không an toàn. Với hắc đạo và bạch đạo, vỏ bọc và con người thật của anh là hai người hoàn toàn khác nhau. Đừng hỏi vì sao anh ác như vậy! Đơn giản thôi. Đó... chính là con người thật của anh. Còn cô? Cô là một người cũng giống anh thôi. Mang một vỏ bọc "hiền lành" bên ngoài. Là một sát thủ bí ẩn khiến người khác nhìn vào không rõ tâm tư. Câu chuyện sẽ được hé mở, bật mí toàn bộ nội dung cuộc đời của hai nhân vật..... Mời mn đón đọc truyện của ad.❤❤❤❤❤❤❤❤❤…
Lưu ý: Truyện có nhiều câu thoại mang tính thô tục nhằm diễn tả tích cách nhân vật một cách rõ ràng hơn. Các bạn nào không thích văn phong thô tục thì không nên xem đâu nhé._____Năm lên mười hai, tôi được sắp chỗ ngồi chung với một cậu bạn "ngáo đá". Cậu ta quậy ghê gớm, ngang bướng, đã vậy còn rất hung dữ ! Tôi cực ghét cậu ta ! Ngày nào cũng kiếm chuyện cãi vã với tôi, có lần tôi giận đến mức muốn nộp đơn xin nghỉ học. Ấy thế mà mỗi lần như vậy, cậu ta lại dịu lòng xuống, năn nỉ tôi đừng nộp đơn, à không phải, là đe doạ tôi không được nộp đơn mới đúng ! Vậy đấy, cứ thế thời gian trôi qua, tôi cũng không ngờ rằng ... mình thích cậu ấy ! Nhưng số phận trớ trêu, ông trời lại chẳng cho tôi được ở cạnh cậu ấy. Đến lúc tôi quyết định chống lại số phận, tìm mọi cách để giữ cậu lại, thì đã muộn mất rồi ... Đến bây giờ nghĩ lại mới nhớ, từ lúc biết nhau đến giờ, tôi và cậu ấy chưa hề có một câu chào hỏi nào đó cho ra hồn cả, thậm chí đến cả họ tên cũng chẳng nhớ nổi ! Phải chi thời gian quay trở lại đôi chút, để tôi kịp thời giữ chân cậu ấy lại. Và nếu thời gian cho tôi trở về thêm chút nữa, thì tôi nhất định sẽ nói với cậu ấy một câu rằng: "Xin chào ! Tên cậu là gì ?".Ngày 14/02/2017: Gửi tặng một tình yêu chưa kịp đến. NaNa…
Tuổi thơ là một thứ gì đó rất khó quên. Nhiều người còn ước mình chỉ mãi sống trong thời thơ ấu. Nhưng có những người thì không, họ luôn muốn thoát khỏi cái kí ức thời thơ ấu đấy. Lâm Nhi là một cô gái đơn thuần, cô ấy đơn thuần đến mức không biết đáp trả lại những kẻ luôn hãm hại mình. Lâm Nhi đã phải trải qua một tuổi thơ rất tồi tệ. Nó thậm chí còn là một bóng ma tâm lý đối với cô. Hàng ngày, Lâm Nhi vẫn phải dùng đến thuốc ngủ để có thể ngủ được. Một cô gái chẳng biết "giận" đời là gì nhưng lại phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách. Còn Quân Vũ là chàng trai ao ước của mọi cô gái. Anh hầu như có tất cả nhưng có vẻ đường tình duyên của Quân Vũ hơi lận đận. Một người được coi là "mẫu bạn trai lí tưởng" như vậy mà còn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai. Cũng không hẳn là chưa có mảnh tình vắt vai mà là đối với Vũ khi chưa tìm được "real love" thì tất cả những mối quan hệ tình cảm trước đó cũng chỉ được coi là "bạn bè thân thiết quá mức". Cả hai người như hai bức tường. Quá đối lập nhau. Nhưng không hiểu sao? Giữa dòng đời tấp nập họ lại tìm thấy đối phương. Tất cả các tình tiết sẽ được bật mí trong truyện. Mời các bạn đón chờ!…
" Tôi muốn mang em về mùa hè năm ấy, một nơi chỉ có em và tôi. Không muộn phiền, không xa cách, mãi mãi là của nhau "→ Mùa hè năm ấy có hai đứa trẻ từ lạ thành quen rồi thân nhau từ khi nào chẳng rõ. Năm ấy, có một đứa trẻ khờ dại bảo rằng sẽ cưới đứa trẻ kia vào năm 18 tuổi. Còn vô tư khắc tên mình và đứa trẻ kia lên thân cây cổ thụ lớn nhất khu rừng xem như lời hẹn ước. Trải qua bao nhiêu năm xa cách cùng với những định kiến xã hội, dấu vết ước hẹn năm ấy vẫn chưa phai mờ, liệu họ có còn như trước đây không? ◈ Người viết truyện: Shinny - Autumn◈Thể loại: Đam mỹ, nhất kiến chung tình, si tình, dương quang thụ. ◈Nhân vật:⇨ 𝕍𝕖𝕟_Cao Tiểu Ân. ⇨ 𝕃𝕖𝕟_Phong Vũ. Cùng một số nhân vật khác. ★ Dù truyện được chú ý hay không được chú ý, cốt truyện hay hay dở tệ cũng phiền mấy bạn có ý tứ khi nhận xét, không chữi rũa các nhân vật quá đáng.★ Một điều nữa là truyện chỉ đăng trên app 𝐖𝐀𝐓𝐓𝐏𝐀𝐃, chưa công bố sẽ đăng tại những nơi khác nên cấm reup, xuất bản, vẽ truyện dưới mọi hình thức.★ Liên hệ trực tiếp người viết truyện này tại địa chỉ:- 𝑰𝒏𝒔𝒕𝒂𝒈𝒓𝒂𝒎 : @su_shinny ♡ Cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện.…
Aki Sakura - cô nàng mạnh mẽ, cá tính và ngỗ nghịch. Không sợ chết, không muốn sống... Nhưng mạng sống lại lớn...Phong Thần hắn- lạnh lùng chĩa những lưỡi liềm thần chết lạnh băng vào từng nhân loại, máu chảy dài từng đợt không ngừng nghỉ trên thân thể hắn. Nó có thể đã chạm đến trái tim lạnh của hắn, làm hắn yêu nó để rồi sau khi hắn tan biến, nó lại giữ 1 mối ác duyên giữa hắn và nó.Tại sao nó và hắn lại không thể đến với nhau, nó sẽ tình nguyện trở thành 1 ác linh, 1 thây ma hay cả 1 vampire để có thể yêu hắn.Nhưng phàm nhân và Thần việc yêu nhau là không thể.Chỉ là cái ôm nhau, rồi tan biến.…
Một ngày đầy nắng, ở sân bay mọi người trong gia đình, bạn bè đang cùng nhau tiễn anh sang Mĩ không khí rất vui vẻ không có gì là chia xa và mọi người biết tương lai tươi đẹp đang đợi anh phía trước. Nhưng có hai trái tim lại không xa nhau, cô chỉ đứng im mà chả nói gì khuôn mặt chỉ mặn ra một nụ cười.... Một tay anh kéo cô ra khỏi đám đông.-"Không có gì muốn nói với tui à?"-"Mọi người nói hết rồi còn gì..."-"Nhưng quan trọng nhất vẫn là bà thôi."-"Vậy lên đường bình an nha."Trong lòng hai người đều hiểu rõ, hai người còn quá trẻ chỉ có một trái tim chân thành cho nhau nhưng tương lai phía trước còn đang đợi họ.-"Đợi một chút."-"Hả..?"-"Đợi tui một chút thôi,được chứ?"_anh rất mong đợi câu trả lời từ cô gái nhỏ trước mặt._"..tui không có nhiều kiên nhẫn đâu, ông liệu mà nhanh lên."Hai trái tim hiểu rõ nhau bổng lóe lên một tia vui vẻ:-"Hẹn nhau vào một ngày nắng, mình lại gặp nhau."Chúng ta ở tương lai liệu có nhau...-------------------------Hẹn nhau vào một ngày nắng là tác phẩm đầu tay của tác giả mong mọi người đón nhận, mọi lời góp ý hay thắc mắc mọi người có thể để lại đây ad sẽ cố gắng đón nhận và tiếp thu.Xin cảm ơn, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Tôi mang tâm trạng hoang mang đó lên lớp ngày ngày hôm sau, chuyện là để cô dặn dò một số thứ trước khi lao động đầu năm và khai giảng.Tôi cơ bản không chú ý tới lời cô, cứ chống cằm theo thói quen; và cũng theo thói quen, nhìn bên tay trái.Cô đang điểm danh; tôi hô tên tôi có rồi, lại tiếp tục chìm vào suy tư."Hoàng Phụng Nhi!""Dạ có!"Hoàng Phụng Nhi là tên đầy đủ người bạn cùng bàn với tôi. Người bạn khá mũm mĩm, cái tên lại toát lên vẻ gì đó giống như là quyền quý.Tôi quay mặt sang xem thử thì...Đ* má, đây không phải là con bé nhà số 7 đường Hoàng Văn Thụ tôi vừa thấy hôm qua sao?Ra về, tôi lén theo chân nó. Chính xác ngôi nhà đó là nơi nó thuộc về.Hoàng Phụng Nhi, thú vị thật, gấp mấy tỉ lần Lê Mỹ Ngọc Lan Anh!****************Bìa: canva với pinterest gánh=)))Ngày bắt đầu: 06_11_2023****************Đây là tác phẩm đầu tay của tớ, vẫn còn đang trong quá trình sáng tác. Rất mong nhận được sự ủng hộ và góp ý của các cậu!!!!P/s: Tớ sẽ rất biết ơn cậu óoo, người đã giúp tác phẩm này trở nên hoàn thiện hơn!!!!!!!!!!!!…
"Thật là, cái gì mày cũng giành hết của tao... sao mày không giành lấy tao luôn đi !?"Đôi thanh mai trúc mã Duyên và Khánh đã thân thiết với nhau từ khi vắt mũi còn chưa sạch, hai đứa nhóc thân mật gọi nhau bằng những biệt danh nhí nhố. Duyên thích ăn bánh gối nên gọi là "Bánh gối", Khánh cung Song Ngư nên gọi là "Cá". Cứ vậy mà tình bạn kéo dài đến cuối cấp 2. Đối diện với cánh cửa chuyển cấp mà Duyên buồn rầu vì hai người phải chia xa vì nguyện vọng mỗi người một khác. Cô đơn suốt năm học lớp 10, khi lên lớp 11, Duyên bỗng bất ngờ bởi cậu bạn năm nào...Một tác phẩm nhảm nhí và máu chó tạo nên bởi sự kết hợp của MAKAMO và TohaĐây là một tác phẩm teenfic vui vẻ(?), không dành cho những người quá nghiêm túc. Nội dung được dựa trên 1 câu chuyện có thật nhưng cũng kết hợp với nhiều sự tưởng tượng xa vời, không áp dụng vào thực tế và cũng không để ám chỉ một cá nhân cụ thể nào. Mong mọi người đón nhận tác phẩm với tâm thế thoải mái.…
Các bạn...Có bao giờ, các bạn nghe đến cụm từ "phân hóa cấp bậc trong trường học" hay chưa?Hẳn là chưa bao giờ nhỉ?Vậy mà nó lại xuất hiện trong đời thật. Đảo lộn mọi thứ. Khiến cho sự bất công, sự thống trị, sự bị động và sự khống chế diễn ra, ngay tại trong chính môi trường giáo dục - nơi mà đáng lẽ, tất cả các học sinh đều được hưởng đặc quyền, đều được đối xử bình đẳng và được học tập như nhauThành phố TF có một ngôi trường, hệ thống giáo dục mới mẻ, tiếp cận được tinh hoa của thời đại quốc tế, công nghệ hiện đại, cơ sở vật chất nằm ở mức tốt nhất so với các trường công lập lúc bấy giờVà tại đó, có 7 phân cấp lớp học: từ lớp 1 cho đến lớp 7, bạn cứ đếm theo số tăng dần, càng tăng dần, học sinh của lớp đó sẽ càng bị xem là những kẻ tầm thường, ngu dốt, háo đá, vô tích sự chỉ vì một lý do: lớp phân hóa thấpHằng năm, một kì thi đánh giá năng lực sẽ diễn ra, cho cả học sinh mới vào, và học sinh cũ, đó gọi là bài thi "thăng cấp", nếu đạt điểm tuyệt đối, sẽ được "thăng cấp" lên lớp cao hơn, nhưng duy nhất một nơi - có cao đến đâu, cũng chưa chắc vào được....Lớp Gifted. Với những học sinh mang trên mình "năng lực trời ban" - gánh trên vai trọng trách phát triển và xây dựng tương lai cho đất nướcBạn có muốn học ở đó không? Có muốn...vào lớp Gifted không?…
Trong một thế giới đa dạng với nhiều chủng tộc và vương quốc, vương quốc Ardendor của tộc Ardendor nổi bật với sức mạnh bóng tối bí ẩn. Kageo Ardendor, hoàng tử 16 tuổi, đã gia nhập học viện danh tiếng để rèn luyện kỹ năng và mở rộng hiểu biết.Học viện tập hợp học viên từ nhiều chủng tộc khác nhau, như Orc và Nymph. Đây là nơi họ học cách hợp tác và hiểu biết lẫn nhau, chuẩn bị cho các thử thách phía trước.Khi một thế lực đen tối bắt đầu đe dọa toàn thế giới, học viện trở thành trung tâm huấn luyện cho cuộc chiến sắp tới. Kageo và các bạn học phải vượt qua các thử thách, phát triển kỹ năng, và củng cố tinh thần đồng đội.Cuộc hành trình của Kageo không chỉ là cuộc chiến chống lại sự hủy diệt mà còn là cơ hội để anh và các đồng môn bảo vệ thế giới khỏi sự sụp đổ.( có thể thay đổi )…
"Nhìn lại bản thân mình đi, cậu mới chính là kẻ phản diện của thế giới này."Ánh hoàng hôn đỏ rực một góc trời, mái tóc vàng ngồi trên đỉnh cao nhất của một tòa tháp cuối cùng sắp sụp đổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm nơi cuối đường chân trời. Ảm đạm, tội lỗi, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, bờ môi khô khốc nứt nẻ không chút sự sống, Alex tựa mình vào thanh sắt lớn lạnh lẽo, buông thả suy nghĩ của bản thân. Tuyệt vọng, hối hận, chính cậu đã hủy diệt thế giới này theo cái cách mà cậu nghĩ nó sẽ trở nên tốt đẹp hơn."Là người đứng đầu Thất thái cực, tôi có thể cầu xin anh làm một điều cuối cùng cho thế giới này không?"Kuroha tiến lại gần Alex, bài học để kẻ này nhận ra rằng thay đổi thế giới này chính là sai lầm quá đắt giá. Trái Đất không xứng đáng bị hủy diệt chỉ vì mong ước viển vông độc tài của một thằng nhóc mới lớn. "Nói đi." "Hãy cứu lấy thế giới này..."Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống cho sự hối hận của bản thân mình, Alex quỳ rạp dưới chân Kuroha, tất cả mọi thứ, hãy đưa nó trở lại.________________________________________________________Note: - Đây là thế giới giả tưởng dựa phần lớn trên Trái Đất hiện tại, hoàn toàn không có thật.- Ngôn từ mang tính chất ảo tưởng và đặt nặng vấn đề dị năng siêu nhiên.- Ảnh bìa thuộc quyền sở hữu của mình.…
Chiến tranh. Vốn là bản chất của con người. Chỉ đến khi người đàn ông cuối cùng trên thế giới này còn đứng vững sau khi anh ta giành được chiến thắng từ một cuộc đấu tay đôi, hoặc với nhiều hơn hai kẻ thù. Có chăng phải tận lúc đó, thế giới mới thật sự được sống trong hòa bình? Năm X, khi những tia khói lửa cuối cùng từ chiến tranh thế giới lần thứ tư được dập tắt, dân số toàn cầu chỉ còn chưa đầy một phần trăm. Số người may mắn sống sót chẵng những không mảy may rút kinh nghiệm, mà ngược lại còn tiếp tục gây hấn lẫn nhau, lại dấy lên một cuôc chiến mới. Bên cạnh đó, một loại ký sinh trùng được tung ra như một biện pháp vũ khí sinh học, toàn nhân loại vừa phải tranh giành nhau để tồn tại vừa phải chống lại căn bệnh lây lan quái ác đến từ mầm mống ký sinh kia... Ở một hòn đảo xa vùng cực nam, nơi may mắn không bị bóng tối của chiến tranh vương tới. Thomas, một cậu bé chất phác, hiền lành như bao mầm non khác được sinh ra và lớn lên tại đây. Nhưng rồi một ngày nọ, bàn tay của Ares* đã tìm được cách mò mẩm đến nơi này... *Ares là tên vị thần chiến tranh trong thần thoại Hy Lạp.…