Đốm trụ đoản thiên
Tên gốc: 斑柱短篇Tác giả: Nhặt Bảy. NămNguồn: shiqimiddotnian ( lofter )…
Tên gốc: 斑柱短篇Tác giả: Nhặt Bảy. NămNguồn: shiqimiddotnian ( lofter )…
nguồn ảnh:CrunchyRollOwOý tưởng:từ 1 số trang nước ngoài(và 1 số đứa atsm)lưu ý:có ship oc với contryhumans,nếu ko thích thì bạn có thể rời truyện và ra chỗ khác có truyện hay hơncòn lại...vào trong đi rồi hãng biết…
đọc rồi sẽ biết ạ sẽ có ngược . người ta có câu " sau con mưa trời lại sáng"ngược rồi tì chắc chắn phải có ngọt đó ạem mới tập tành viết nên mong mọi người góp ý hộ emTHANKS U ,NEXT…
Do nhiều bạn không kịp theo dõi truyện trên mạng nên mình sẽ up lại để tiện theo dõi nhé…
Không biết nói gì!! Đọc thì sẽ rõ…
Bị Bùi Anh Tú tỏ tình rồi. Ê, giờ sao?…
Lưu ý: Sảng văn, viết với mục đích giải trí!!Tags: Enemies to lovers, top trẻ trâu ngông cuồng x bot già thượng đẳng, size gap, height gap, top tổng tài lãnh đạm, bot nhà nghèo quật cường, niên hạ, bạch nguyệt quang, yêu đến hận fanfiction.…
Vào đọc cũng được không cũng chẳng sao…
Đây là đề tài khóa luận tốt nghiệp của mình, đã được hội đồng bộ môn văn học phương Đông trường đại học KHXH&NV thông qua. Bạn nào có ý định muốn sao chép hay dùng làm tư liệu, khi trích dẫn hay mang đi cảm phiền ghi nguồn dùm mình. Chân thành cảm ơn.Vì tiêu đề vượt quá dung lượng của wattpad nên mình phải cắt bớt. Tên tiêu đề đầy đủ là: "Thế giới nhân vật trong tiểu thuyết Cuồng vọng phi nhân tính của Lôi Mễ dưới góc nhìn phân tâm học"…
Hoàng Thanh Trương là một chàng trai lạnh lùng, trầm mặc, sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ được ví như "Nam vương". Với chiều cao nổi bật, đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh, Trương luôn là tâm điểm chú ý. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy là một trái tim cô độc và tổn thương. Anh lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mẹ, sự cô lập từ bạn bè và nỗi đau mất cha, khiến anh mang ác cảm sâu sắc với con gái.Dù khép kín và luôn giữ khoảng cách với mọi người, Trương lại không thể kìm nén tình cảm đặc biệt dành cho Dương Tự Khánh - người bạn thân từ thuở nhỏ. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, nhưng Trương luôn giấu kín, sợ rằng Khánh sẽ không thể đáp lại hoặc thậm chí xa lánh mình nếu biết sự thật. "Nếu cậu ấy biết tôi thích cậu ấy... liệu Khánh sẽ còn coi tôi là bạn thân không?" - Trương tự hỏi, nỗi lo lắng luôn bủa vây tâm trí.Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một buổi sáng mùa hè, khi Khánh vội vã đạp xe đến trường và té ngã trước mặt Trương. Cảnh tượng Khánh lúng túng, đau chân, và Trương cõng cậu đến phòng y tế không chỉ là một khoảnh khắc gần gũi mà còn khơi gợi những cảm xúc sâu kín trong lòng Trương. Dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt lo lắng và bàn tay dịu dàng của Trương lại nói lên tất cả.Khánh vẫn luôn giữ được sự vô tư trong mọi tình huống, đôi khi còn đùa cợt mà không hề hay biết: "Cậu là bạn thân của tớ, Trương! Dĩ nhiên tớ tin cậu hơn bất kỳ ai khác." Nhưng liệu sự vô tư ấy có khiến Trương mãi mãi không dám thổ lộ?…