Ngắn
1 câu chuyện ngắn…
1 câu chuyện ngắn…
Kể về một luồng phong thương nhớ ánh mặt trời…
Bạn nào thích tranh cát thì bơi vào…
Ám Hà lúc này vẫn chưa thay đổi, Ám Hà vẫn là Ám Hà, không phải câu chuyện có người khác, đây là câu chuyện chỉ có hai người đồng hành cùng nhau, là quá khứ chỉ có hai người nhớWARNING: fanfic viết về Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ, tình tiết chậm, trước Tô Xương Hà đơn phương Tô Mộ Vũ, ban đầu là tình cảm huynh đệ, sau mới phát triển thành tình yêu, có ngược.…
Ngôn tình ( nhạt vler )…
Thử một chút.....…
Với danh là phù thủy mạnh nhất, cả bên Vương quốc Darkness lẫn Đế quốc Light đều biết đến danh hắn. Nhưng ít ai biết rằng hắn đã trải qua bao nhiêu đắng cay để đạt được thánh cảnh của phù thủy?Cuộc đời hắn sẽ được gói gọn lại trong bộ truyen này.…
"Ngày xửa ngày xưa......... Tôi đang chạy deadline thì bị...... Xuyên không vô phim idol đóng^^" - Nguyễn Phan Xuân Thương said…
Tên truyện: Quỷ Cốc ChủTác giả: Nại HàThể loại: Huyền Huyễn, Cổ Đại, Đam Mỹ, Trọng SinhNhân vật chính: Ngụy Linh - Cốc chủ Quỷ Cốc, Thái Trường Minh - Động chủ Phục Ma Động-------------++++Xong! Xong luôn rồi!Quỷ Chủ chạy rồi. Hắn phá phong ấn trốn khỏi Phong Tà Động chạy rồi. Cái tên yêu ma quỷ quái ấy trong một đêm mưa bão chẳng biết làm thế nào phá được phong ấn mà ra, cũng tiện tay thả ra một đám quỷ, làm hỏng luôn Phong Tà Động Thập đại thế gia chẳng qua cũng chỉ có thế, ngay cả một tên ma đầu cũng trông coi không nổi. Thế gia tiên môn thì ra cũng chỉ có thế!Haha! Vô dụng! Đúng là vô dụng quá mà! Thập đại thế gia đứng đầu thiên hạ hoá ra cũng chỉ có thế mà thôi!-------------------Vài lời của tác giả: Không biết mọi người có thích thụ ngốc nghếch mít ướt không nhỉ? Bé thụ của chúng ta trọng sinh sống lại, bởi vì có một chút hạn chế nên có cái nhớ cái không, đầu óc cũng hơi chút có vấn đề, vì thế có những lúc sẽ khóc lóc như một đứa trẻ, dễ thoả hiệp vô cùng. Nhưng mà chỉ với "một số người" thôi nha 😀😀😀…
sau bữa tiệc quái đản đó thì một bức thư bay tới nhà của Tomoyo(ý tui là Valina á) và Team Lầy, hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra nào?…
Taegi Hopekook …
Đoản, ngược…
vã selfcest…
Anh đã từng nắm lấy tay cậu thật chặt như vậy.Anh đã từng ôn nhu vuốt nhẹ mái tóc cậu trong một ngày mưa lạnh lẽo.Anh đã từng quá đỗi vui mừng chỉ vì những hành động quan tâm nhỏ nhặt mà cậu dành cho anh.Cậu nghĩ rằng Park Jimin sẽ luôn ở mãi bên mình, cho dù cậu vô tâm với anh biết bao nhiêu chăng nữa.Nhưng cậu đã nhầm. Chẳng có gì là mãi mãi.Anh cũng không thể mãi chỉ là một kẻ chạy theo cậu. Để cậu tuỳ hứng đối xử như một kẻ ngốc.Đến khi nhận ra là đã quá muộn mất rồi. Giờ đây chính cậu mới là người phải dành lại được trái tim anh.…
Như cái tên, đây là một gánh xiếc.…