Bazt's sketchbook.
Đây là hành trình mà tớ training tranh :v . Hope you guys enjoy it :*…
Đây là hành trình mà tớ training tranh :v . Hope you guys enjoy it :*…
Một đất nước chỉ có duy nhất hai thành phố lớn. Thành phố X- nơi 200 triệu người dân sinh sống, nơi này sầm uất, náo nhiệt và đôi khi lại rất nhàm chán. Chỉ có một số quận trong 10 quận là giàu có và sôi động, còn lại thì rất nghèo nàn, bần cùng và thậm chí là bị lãng quên. Dù có ở đâu thì những con người nơi đây đều rất thờ ơ và lạnh lùng, ai làm việc người nấy. Và vào đêm Giáng Sinh nọ, thời điểm này chính là lúc xảy ra mọi thứ khiến con người ta mất tất cả.…
Một cô gái bị bắt cóc đến tầng hầm, nơi đó cô đã gặp một cô gái khác. Tại đây họ phải đối mặt với thử thách và cố gắng thoát khỏi tòa nhà trói buộc đó. Hướng đến một thế giới do chính họ dựng lên mang màu sắc của ánh bình minh.…
Lần cuối cùng viết cho tuổi 21Tôi thì vẫn còn đây nhưng tuổi 21 đã vĩnh viễn đi khuất…
Hạnh phúc là gì?Một câu hỏi mà ai cũng cần có lời giải đápPhải chăng nó vô cùng đơn giản?Phải chăng nó rất xa xôi?Hãy cùng tôi tìm lời giải đápDesign cover: Thỏ Lông Xù*Không copy truyện dưới mọi hình thứcChúc mọi người xem truyện vui vẻ~…
Artbook của tôi. Chỉ là muốn lưu giữ lại để. . .Sau này so nét mới và cũ thôi. Tut, step by step and my artwork. Traditionalart. Watercolour :))))…
Xin chào các bạn, mình là Rơm đây ~Chào mừng các bạn đến với ROM's ARTBOOK !…
- 6/2017 -> 06/2019 -Wjbu…
\Thiên Hi cuồng nhiệt, Hạc Hiên trầm nhiệt.\Thiên Hi là mặt trời, mặt trăngHạc Hiên là một loài chim bay, bay qua bay lại làm Thiên Hi say đắm nhìn ngắm mãi suốt cuộc đời.Câu chuyện kể về một cô gái tên là Thiên Hi si tình chàng trai Hạc Hiên bởi vẻ ngoài lạnh lùng mà lại ấm áp. Cả hai cô cậu đều có tính cách trái ngược nhau, bù trừ.Không hẵn cậu ấy trầm tính hết nhé, có khi lại ngoại trừ Thiên Hi.Vì mới viết nên các câu từ tớ dùng không được hay và với cả viết theo mọi góc nhìn & ngôi kể, nhẹ nhàng với tuiiiCre ảnh : Pinterest ________24/7/2023#75…
Ko có gì đặc sắc ngoài vẽ :v…
Văn án: [Tạm biệt chàng trai mùa hạ năm đó] Ngày tôi mất, trời mưa không ngớt, màu nước mắt hòa cùng biển xanh.Người ta nói biển cô đơn, biển dịu dàng, nhẹ nhàng như cách 1 người mẹ bồng máu mủ của mình trong lòng.Giờ đây nó lại hung hãn,cuồng bạo nhấn chìm tôi và những kỉ niệm ve vởn trong đầu.Phải chăng nó cùng như cái xã hội đầy định kiến kia, tất cả đều thật sự tức giận về sự ra đời của 1 đứa trẻ bị tật bẩm sinh.Anh cũng thế. Hơn 2 tháng sau khi tôi mất, anh điên cuồng lục lọi hình ảnh của tôi trên cái thế giới rộng lớn này nhưng anh nào biết tôi đã chết từ lâu.…
toàn là trash thôi à…
Đây là 1 sản phẩm của Học tiếng Trung Quốc mỗi ngày.…
Gửi thời thanh xuân ngây thơ tươi đẹp nhưng không có chúng ta Đọc một cuốn sách biết rõ kết thúc bi thương không ngừng rơi nước mắt nhưng vẫn kiên trì lật từng trang đi đến cuối cùng. Có những thứ cố chấp đến vậy, mỗi phút mỗi giây đều là cuộc chiến tâm lý với bản thân mình. Tôi thích một bông hoa nên cắt nó mang về cắm trong lọ không ngừng thay nước nhưng cuối cùng bông hoa vẫn héo úa rụng tàn.Chị ấy chính là năm tháng lưng chừng của trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, là thanh xuân, là hạ vàng, thu nhạt, đông tàn; là tất cả mến thương!…
"Mày có thích tao không?""Không. Tao yêu mày!"…
Blip Blop…
Đông Phong đứng ở cửa tầng hầm căn biệt thự số 4. Anh không muốn về nhà, ít nhất là không phải ngay lúc này. Sự xuất hiện của người bạn học cũ kia bên cạnh Thái Vân khiến anh đột nhiên bồn chồn không yên.Cánh cửa gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian kẽo kẹt một tiếng mới mở ra. Tiếng guitar mộc từ bên trong lập tức theo kẽ hở tràn ra ngoài, quẩn quanh trong làn mưa đã càng lúc càng mờ mịt. Ngày hôm ấy, Đông Phong cũng dùng dằng đứng trước cánh cửa dẫn xuống tầng hầm của biệt thự số 13 rất lâu. Chỉ còn nơi đó anh chưa tìm.Hay đúng hơn, là không dám chứng thực.A Nanowrimo 2017 NovelDedicated to Nhật HạTrinh thám nửa mùa, phi đam mỹ, phi chính trị, thuần túy là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên. All rights reserved! Xin miễn đăng lại dưới mọi hình thức ạ. Xin cảm ơn.…
Một số đoản văn lấy cảm hứng thường ngày của Điệp.…