Sketchbook and Painting - Hiện đại
Mình vẽ hai loại, cổ trang và hiện đại nhe, lập album riêng về hiện đại nè…
Mình vẽ hai loại, cổ trang và hiện đại nhe, lập album riêng về hiện đại nè…
" Bình minh là bên đó, Bình yên là bên này, Trong vòng tay anh là mãi mãi "…
* Khi quá lười với việc viết lách, bạn sẽ làm gì?Tôi yêu vẽ. Nhưng tôi vẽ không nhiều và những gì đã hoàn thành cũng chẳng đẹp bao nhiêu.Có thể ai đó nghĩ tôi đú đởn theo phong trào nhưng tôi đang cố nghiêm túc nhất rồi đấy.Ừ thì, đây là nơi tôi gom góp vài ba bức vẽ dang dở của mình. Một phần là để thỏa mãn bản thân, phần còn lại chắc cũng chỉ là muốn kiếm bạn.Đừng trông đợi gì ở nó.Chúng chỉ là những bức vẽ.Chúng chỉ là ước mơ của tôi - thứ tôi hằng đeo đuổi.Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad, đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tôi.…
Trong sân trường rợp nắng, tuổi mười bảy thường chẳng bình yên.Một bên là An Hạ - cô gái rực rỡ, bướng bỉnh và kiêu ngạo như ánh mặt trời.Một bên là Minh Dương - thiếu niên lạnh lùng, luôn quen đứng ở vị trí số một. Gặp nhau là va chạm, ánh mắt nào cũng như lời thách thức.Và chen giữa hai ngọn lửa ấy, lại có một Lâm Vy - cô bạn với giọng nói ngọt ngào như mật, yếu đuối nhưng chứa đựng một thế giới văn chương tuyệt đẹp.Những buổi học căng thẳng, những lần đọ trí căng thẳng, những rung động ngây thơ, ... Tất cả dệt thành một khúc ca thanh xuân: có mồ hôi và nước mắt, có nụ cười giòn tan, có cả những rung động non nớt mà chân thành.Đây không chỉ là cuộc chiến giành hạng nhất - mà còn là hành trình những tâm hồn trẻ tuổi tìm thấy nhau trong những ngày tháng rực rỡ nhất của đời người. 🌿✨…
Thiếu niên đi ngược nhưng không sợ hãi phía sau, hai tay ôm trọn gió trời. Người trước mặt trìu mến nhìn cậu, nhắc cậu cẩn thận.Thuở thiếu thời tinh khôi và nồng nhiệt, họ gặp nhau, có nhau. Thế nhưng, tình yêu ấy quá điên cuồng, mởi mẻ, họ chỉ sợ đi sai đường, không sợ yêu sai người.---Trần Anh nắm cằm của người đối diện, nói như đang tra khảo:- Anh nói đi, anh muốn học trường gì? Em thi với anh.Đôi mắt Trần Anh khẽ cong, ánh nhìn không lay chuyển, cứ thế soi chiếu gương mặt Lý Minh An bằng sự dịu dàng nhất.Thế nhưng, Lý Minh An giỡn nhây, không cho cậu nghe đáp án.- Anh vẫn chưa nghĩ được.Cậu bị người kia làm cho giận;-Vậy thì Bách Khoa đi, em với anh học Bách Khoa. Nói xong, cậu rướn người, vòng tay qua cổ hắn, hành động quyến rũ của cậu vô tác dụng. Người đối diện vẫn giấu diếm, lại còn cười ranh mãnh.- Anh đâu định học công nghệ.- Đờ mờ lằng nhằng mãi thế, anh tính học Ngoại Thương hở? Anh Hoàng trước cũng học ở đấy. - Cậu lưỡng lự - Nhưng mà Ngoại Thương xa Bách Khoa lắm. Em không muốn xa bạn trai em.- Vậy thì không Ngoại Thương - Lý Minh An hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm, an ủi bạn trai nhỏ trong lòng: Anh học Kinh tế Quốc Dân, anh xem qua rồi, chung một quận, rất gần.Cậu hỏi nghiêm túc. Có vẻ, người kia bị bộ dạng nghiêm túc của cậu chọc cho cười.- Anh có thích không đó, nếu chọn trường chỉ vì em thì em không đồng ý đâu.Lý Minh An cưng chiều xoa đuôi mắt cậu.- Anh thích, được chưa. Miễn là gần em, anh đều thích.----…
. Truyện ngắn đơn giản là truyện ngắn mà tớ có hứng viết ??…
Trời trong, nắng đẹp, Kiều Kiều tự hỏi: "Sống cả một đời có thể làm được những gì?".Làm được hay không được? Cũng chắc chắn không phải là: làm dâu trăm họ! chim trong lồng, cá trong chậu! ba chìm bảy nổi! mặc người xâu xé!Ta đây phải cố vực bản thân dậy, đấu tranh! đấu tranh!Có gì khó đã có người lo, đường ta đi có quý nhân phù trợ.Nhưng! Quý nhân, sao hắn lại chạy!Lê Đông Hạc: "Chị hãy ở yên một chỗ đi, em lo".*Đây là truyện hư cấu, giữ hơi thở quá khứ, các nhân vật không có thật trong lịch sử.…
như tiêu đề…
"Khoảnh khắc anh nhìn thấy em, thế giới không chỉ có mỗi sắc màu... mà còn có nhịp đập, có hơi thở, có một tình yêu mà anh chưa từng dám mơ mộng."Thể loại: Giả tưởng ( color rush ) Mình sẽ giải thích sơ lược qua về thể loại này cho các bạn <3 hy vọng mn sẽ thích.…
* BÌA TRUYỆN CÓ SỰ THAY ĐỔI Tình yêu của 2 số phận bị ông trời ngược đãi. Dương Thủy là học sinh cá biệt của trường , Khả Thư là học sinh mới chuyển vào . Cả hai có một điểm chung : họ là những con người với cuộc đời bất hạnh , tìm được nhau giữa vìng xoáy cuộc đời…
Taegi dậy lúc 3 giờ sáng để làm kem cà chua. __This fanfiction is by @ syubsuga on Archive of Our Own.…
Thùng rác chứa các bức tranh theo thời gian :vMều evolution ((=(cái thằng ở bìa là con tui đó :v)…
Ký ức là nơi trú ẩn cuối cùng của con người.Nhưng nếu có thứ gì đó... ký sinh lên nó thì sao?Một loạt vụ án không để lại dấu vết.Những nạn nhân chẳng hề liên quan đến nhau.Thủ phạm không có động cơ rõ ràng.Kẻ giết người - chưa chắc là kẻ ác.Người điều tra - chưa hẳn mang chính nghĩa.Và tất cả bọn họ... đều mang trong mình những ký ức đang dần mục nát.Bạn nghĩ mình nhớ đúng?Hay chỉ đang nhớ những gì người khác muốn bạn tin là sự thật?Hãy bước vào vùng tối - nơi ký ức bị ăn mòn từng chút một...…
Đọc đi rồi biết…
Mười ba năm trước, Minh Nguyệt kiên trì theo đuổi anh suốt một ngàn bốn trăm năm mươi chín ngày. Anh dứt khoát ra đi, chẳng quay đầu đáp lại.Mười ba năm sau, anh đột ngột trở về. Minh Nguyệt lùi một bước, anh chủ động tiến ba bước. Minh Nguyệt càng muốn vạch rõ ranh giới, anh càng tích cực xoá đi."Con người anh đúng là không có gì ngoài kiêu ngạo. Có thể trích một phần ra làm việc hữu ích nào khác không?""Không, toàn bộ kiêu ngạo của anh đều bận lắm.""Bận làm gì?""Yêu em."Tình cảm đôi khi đơn giản là chỉ cần thời gian để xác nhận. Đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra, dù có ra sức phủ định đến mức nào, tiềm thức vẫn không chối bỏ được yêu thương.Drago chính là điểm giao của rất-nhiều-chân-lý như vậy.Hệ liệt này bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng thôi.Dành cho những ai tìm kiếm ở đời ngọt ngào, dịu dàng từ những câu chuyện tình....P/s: "Nhưng mãi mãi trong những năm tháng của cuộc đời, tôi sẽ vẫn là một mắt xích giữa những vòng tròn của các mối quan hệ, của những trò đùa, những vở kịch, những thước phim dài hàng chục năm mà tôi vốn chỉ là một vai diễn."*Dành tặng bạn tôi, cảm ơn thật nhiều, VTGA.…
Khi Akong đề cập về nhau thì đăng lên đây…
=)) HelloMị đâyMinaly đây =))Grade 3 nha (k9)tên thiệt là Thu Thảo =))tui chạy Deadline đây >:3…
"Có những khi ta mải miết với cuộc sống lo toan, bận rộn mà không nhận ra rằng mình đã bỏ quên những yêu thương, những xúc cảm, những bình yên đáng quý trong cuộc đời này.Chặng đường ta đã đi luôn có sự đồng hành của những người ta yêu thương. Trong tim mỗi người luôn có một vị trí dành cho một người mà ta yêu thương nhất.Người tôi yêu là người đã cùng trải qua bao giông gió cùng tôi.Người tôi yêu là người luôn ở bên mỗi khi tôi mệt mỏi, yếu lòng. Đời nhiều giông bão, chỉ có những phút giây được người ôm vào lòng, tôi mới tìm thấy bình yên.Người tôi yêu đã cho tôi những bài học quý giá mà suốt cả cuộc đời tôi chẳng thể nào quên.Tôi yêu người bởi vì những tiếng cười và cả những giọt nước mắt của người luôn theo tôi trên suốt chặng đường dài.Tôi yêu người bởi vì không ai có thể thay thế được người trong trái tim tôi."…
Một lần gặp tia nắng ấm áp, cả đời ôm nỗi tương tư.Vào một ngày đẹp trời, khi Vũ Thảo Nguyệt đạp xe đến trường thì cô gặp được Đặng Thiên Dương - chàng trai như tia nắng ấm áp, dịu dàng mang hơi ấm đến cho trái tim nhỏ bé của cô.Ban đầu Thảo Nguyệt bị ấn tượng với vẻ ngoài của đối phương, dần dần lại thích cậu ấy lúc nào chẳng hay. Nhưng đã là tình cảm đơn phương thì chẳng dám thổ lộ. Vì thế, cô chỉ biết ôm nỗi tương tư giấu nhẹm trong lòng......"Hoá ra, năm tháng thanh xuân ấy đã cho tôi biết yêu một người là như thế nào."…
Đối với La Xán Xán, Nguyên Nghị vĩnh viễn như một vị thần để cô ngắm nhìn từ xa.La Xán Xán từ một tiếp viên hàng không bình thường, được thăng chức tới khoang hạng nhất. Cứ nghĩ công việc mình đang trên đà thăng tiến, chưa kịp vui mừng, đã bị tiếp viên trưởng nhìn chằm chằm, suốt ngày gây khó dễ. Chính vì vậy, cô thầm thề, cô nhất định phải trở thành tiếp viên trưởng trong tương lai.Nguyên Nghị nói: "Trở thành tiếp viên trưởng rồi có bị bắt nạt nữa không?"La Xán Xán suy nghĩ, trên tiếp viên trưởng còn có trưởng khoa tiếp viên trưởng, giám đốc bộ phận, tổng giám đốc. Cô than thở rằng làm tiếp viên trưởng cũng bị bắt nạt.Nguyên Nghị: "Muốn không bị bắt nạt, cách tốt nhất là..."La Xán Xán nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh.Khóe môi Nguyên Nghị nhếch lên một nụ cười nhạt: "Nói cho anh, cùng anh đi tố cáo."***Nguyên Nghị là "anh rể" của La Xán Xán (Chị gái qua đời nhưng không phải là chị ruột. Xán Xán được 10 tuổi thì chị theo bố mẹ ra nước ngoài sống, Xán Xán ở một mình. Chị qua đời rồi bố mẹ La mới trở về nước. Lần đầu Xán Xán thấy Nguyên Nghị thì anh chưa phải anh rể.) Nếu không thích, chớ nhảy hố.Cùng hệ liệt với "Cơ trưởng, cất cánh đi".…