kthdchuong8
…
Đây là một cái ngu công cùng mạnh dật nhiên tiểu chuyện xưa.Không cầu oanh oanh liệt liệt, nhưng cầu tế thủy trường lưu.Mạnh dật nhiên bắt đầu thích không phải tiếu nại, câu chuyện này hẳn là liền đại không giống nhau.Đơn giản tới nói chính là cấp ngu công xứng cái muội tử bái!Mạnh hoa hậu giảng đường ~!…
Tôi lọ mọ trong góc tủ của phòng mình, đây là nơi chôn giấu trăm triệu bí mật của tôi từ thời còn chưa biết gì về đời tới lúc trải qua bao nốt thăng trầm của cuộc sống.Bên trong không có gì ngoài bụi, khiến tôi phải lết tấm thân ra ngoài mà ho sặc sụa, đã bao lâu kể từ ngày cuối tôi đụng vào nó rồi nhỉ?Tôi không nhớ rõ chuyện ấy lắm, chỉ nhớ thời điểm gần nhất tôi đụng vào nơi đó là năm cuối cấp ba. Ngày tháng thì không rõ, nhưng lí do tôi bỏ mặc góc nhỏ ấy thì vẫn nhớ như in trong đầu.Quyển sổ nhật kí thời ấy của tôi vẫn còn trong đó. Nó chi chít chữ viết, nhưng tôi không nhớ gì về nội dung bên trong cả. Kí ức ấy bay biến đi từ khi tôi lặn lội vào đời rồi. Một lần nữa trở lại, tôi cổ vũ mình bò vào nơi vừa tối vừa bụi ấy để lấy một thứ quan trọng. Tôi đánh số trên mỗi hộp giấy để tiện lấy ra lấy vào, hình như thứ quan trọng ấy ở thùng số tám. Sau một hồi chật vật với đống đồ bên trong thì tôi cũng đã an toàn ra ngoài. Bên trên thùng giấy được dán một miếng dán số tám đè lên lớp băng dính trong bám đầy bụi.Tôi nhanh tay mở ra, mong chờ thứ quan trọng ấy xuất hiện. Nhưng thứ đập vào mắt tôi sau khi thành công mở thùng giấy là một quyển sổ giày cộp với vẻ ngoài xinh xắn đã bám bụi gần hết. Bên góc phải tấm bìa mà tôi cho là xinh xắn xuất hiện một dòng chữ nhỏ, cuối câu còn có một hình trái tim được viết bằng mực đen."Đinh Trần Đăng Khôi và Vũ Hoà Minh Chi ♡"____________________23/08/2023Bìa : internet, des by Dương Hoạ Hi Linh…
Tác phẩm: Đế Long Tu Thần (帝龙修神)Tác Giả : Tuyệt Ca (绝歌)Số chương: 220 chươngThể loại: Huyền huyễn, tu tiên, hài hước, HE.Editor: BooToooNguồn: @BachHopTT (wattpad)Couple: Đế Long x Khương Hoài Ưu, Thanh Lam x Sở Tịch NhanLưu ý: Truyện chậm nhiệt, cực kỳ chậm nhiệt.Văn Án: Chỉ là câu chuyện xưa kể về một tiểu Đế Long vừa ra đời đã bị người ta làm BBQ nướng trên vũ trụ, may sao Nguyên Thần trốn được, sau đó lại bị người người đuổi giết khắp vũ trụ, Đế Long chạy vào một hành tinh cổ bị phong ấn trốn thoát, người Tu Tiên ở nơi này không thành tiên được, thành ma không xong, thành tiên chỉ là giấc mộng, Đế Long đến để bọn họ có hy vọng. " Mọi người nghe xem, có phải là tiếng rồng ngâm không? Nghe nói ăn nó có thể thành tiên"" Mau mau tổ chức thành đội đi bắt rồng, ai muốn thành tiên thì tới"Tiểu Đế Long xông lên đưa bốn cái chân ngắn xoè móng vuốt nhỏ ra, phát ra tiếng trẻ con rít lên:" Gàoooo - Ăn cướp đây! Giao ra mỹ nữ! Giao ra vàng bạc châu cháu và túi trữ vật!"****************************************Khương Hoài Ưu nói với Thanh Lam: "Lần thứ hai gặp mặt, em ấy ăn sạch tôi, bây giờ tôi nghèo lắm, nuôi không nổi em ấy, cô làm gì làm đi".Thanh Lam lần đầu nghe nữ đế than nghèo... : "Cô làm gì Khương Hoài Ưu hả Đế Quân?".Đế Long mếu máo: "Tôi không có tham ăn, tôi chỉ ăn sạch linh quả linh thảo trong túi càn khôn của chị ấy mà thôi".Khương Hoài Ưu: "Em ấy.... tôi nuôi không nổi, thả chó! À nhầm thả rồng" Mọi người ở Tu Tiên Giới:..... Ai tới bắt con rồng đạo chích này đi.…