linh hồn đơn độc
Mình không phải là nhân vật chính…
Mình không phải là nhân vật chính…
đây là một câu chuyện creepypasta về một cô gái nhỏthông tin ngoài lề:cô bé tên:outcast invalidbiệt danh:child sylphtuổi:8ngoại hình: cô mặc một chiếc váy khá giống tiểu thư,tóc cô trắng và có một chiếc nơ trên đầu,cô có một vết sẹo trên má,cô sở hữu đôi mắt xanh lục,mang một chiếc vớ con mèo và một đôi giày xanhvề phần tuổi thơ:"cô đc sinh ra trong một gia đình khá giả, ba cô bị tai nạn mà mất sớm còn mẹ cô khi biết được thì rất sốc nhưng đã bình tĩnh trợ lại vào một hôm cô và mẹ ik đến nhà dì.ở lại đc một lúc thì nói là có một cơn bão nhỏ đến đây.Một lúc sau thì cô thiếp đi và khi tỉnh dậy thì cô thấy rất hoảng sợ xung quanh cô máu me bắn be bét,xung quanh cô bị cào xé.Những đồ vật xung quanh rất lộn xộn và dì cô đã bị cắn xé rất tàn bạo,cô hoảng hốt và nhìn lại sau lưng cô thấy mẹ mik bị đứt đầu ra. cô bé oà khóc"…
Chuyện này nói về Sans x Frisk là chủ yếu, còn mấy cái kia thì để saoVì lần đầu mình viết truyện nên không hay cho lắm, nên thông cảm choMong mọi người ủng hộ cho…
Nếu một lòng can trực dám tuyên thệ với Ngài những dư ảnh còn tồn đọng trong đáy mắt ngươi không chỉ là những mảnh kí ức bán vô bán hữu, thế thì hãy giơ cao thanh kiếm công lý lên, tắm cho nó bằng ý niệm của những linh hồn lạc lối, rồi thực thi chính nghĩa mà ngươi tin tưởng. Chấp niệm của người chết, chính nghĩa của người sống, tất thảy quyện vào nhau tạo thành ký ức - một câu chuyện không có nhân vật chính.Hỡi người thực thi chính nghĩa, chỉ khi niềm tin ngươi khắc đá vạn năm, mới đủ tư cách gõ tiếng búa khai mạc buổi xử án. Hỡi người lạc lối trong ký ức, chỉ khi ý niệm ngươi bất di bất dịch, mới đủ tư cách gõ tiếng búa khép lại phiên toà.Ý niệm không dời - Bất Di Niệm.…
Một ngày nọ, chàng trai nhận được một vé mời tới Dị Giới. Đón đọc để biết thêm!!!…
Chỉ là những suy nghĩ dịu dàng, dữ dội, bốc đồng, sâu sắc, tích cực, tiêu cực đã từng nảy ra trong đầu một cô gái nhỏ ngây thơ chưa hiểu sự đời này thôi. Những dòng nhật ký viết cho chính bản thân tôi, vì tôi biết, những suy nghĩ này rất đẹp, và nếu để không đó nó rồi sẽ trôi đi và biến mất không một dấu vết giữa bụi trần, vu vơ như gió nhẹ mà thôi...…
Tên: Asylum of Lilies - Thánh đường hoa LyTác giả: Selene de Valois___________"Tớ là Ether" hắn nói, tiến lại gần vòng tròn của chúng tôi. Hắn đứng ngay giữa tôi và Marcus. "Tớ thấy cậu đánh rơi cái này khi cảnh sát đẩy cậu lên xe. Mọi người cũng vừa từ trong đồn ra à? Tôi vừa bị gọi lên vì đỗ xe sai quy định gần đó. Phiền phức thật.""Ồ, người cùng cảnh ngộ!" Liam cười lớn, vỗ vai Ether. "Bọn này xui hơn, dính vào vụ án mạng ở triển lãm.""Vụ án mạng?" Ether mở to mắt giả bộ ngạc nhiên. "Nghe ghê vậy. Các cậu không sao chứ?"Hắn bước tới gần hơn, nhập hội với chúng tôi một cách trơn tru. Hắn đứng ngay cạnh tôi, vai hắn chạm nhẹ vào vai tôi. Tôi cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người hắn.Cùng lúc đó, hắn chìa chiếc ví ra. Khi tôi vươn tay lấy, hắn không buông ra ngay. Hắn giữ chặt một đầu ví, ép tôi phải nhìn vào mắt hắn.Trong khoảng cách chưa đầy gang tay, tôi thấy một vệt đỏ li ti còn sót lại ngay dưới móng tay trỏ của hắn. Một mảnh vụn của hoa ly hoặc là một mẩu da của ông Sterling."Cảm ơn... Ether" tôi lắp bắp."Không có gì, Selene" hắn buông ví ra, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như băng. "Rất vui được biết bạn bè của cậu. Mong là chúng ta sẽ có nhiều thời gian... tìm hiểu nhau hơn."…
Một tên thần kinh.Một cô bé xinh xắn.Một kẻ chuyên bắt nạt.Một con chó săn tốt loại Grey Hound.Và những câu chuyện về bọn chúng.•Cover Made By _Chriselda_ ※_DesignShop_※•…
Thời đại mà pháp thuật cực kì quan trọng trong hàng ngày, đón đọc để biết thêm. Truyện mình tự viết.…