[12CS] fruit and berries
a little something for a thing that not something!ngọt ngọt thanh thanh có chút chua chua và cuối cùng là không còn mùi vị gì cả.muchas gracias mi amigos! :)…
a little something for a thing that not something!ngọt ngọt thanh thanh có chút chua chua và cuối cùng là không còn mùi vị gì cả.muchas gracias mi amigos! :)…
Bị tiên đoán là sẽ tiêu diệt các thiếu nữ đồng tộc, từ bé đã bị phụ mẫu truy sát. Mọi thứ quý giá của cô ấy đều bị mỗi người đoạt mất, trong cơn tuyệt vọng bên tai của cô ấy vang lên giọng nói nhẹ nhàng âm thanh của sự báo thù.Trans & edit : Y Y___________ Lần đầu tớ đăng truyện tranh mong mọi người ủng hộ ^^Vote cho tớ nhá ❤️❤️…
𝘸𝘩𝘺 𝘪𝘴 𝘮𝘺 𝘤𝘰𝘧𝘧𝘦𝘦 𝘴𝘰 𝘴𝘸𝘦𝘦𝘵?…
cuối cùng thì ước mơ của em cũng trở thành hiện thực rồi.…
đều là của em tất…
paq x hklOneshot seriesOOCATSHAuthor: Joie❌Không mang ra khỏi nhà tôi❌❌Fic không liên quan đến thực tế, vui lòng không đề cập đến fic ở ngoài app Cam. Sẽ ảnh hượng đến cả hai.❌…
Giáng Sinh này ta có nhau...…
Chỉ là trong lúc khá chán khi viết một longfic, mình đã muốn có gì đó đáng yêu, ít nghiêm túc hơn nên là đã triển chiếc oneshot này./Một đứa nhỏ vô tư và anh hàng xóm cưte của ẻm.Author: Thường XuânMain pairing: Lee Seokmin x Hong Jisoo& SeventeenCategory: fluff, HEWord count: 3k+Mình không sở hữu bất kỳ hình ảnh, nhân vật hay chi tiết nào trong truyện. Nếu có bất kỳ sự trùng hợp hay khiếu nại nào có thể dm trực tiếp cho mình. Vui lòng không mang khỏi Wattpad của mình hay chuyển ver.…
【 • Tofu Fujoshi • 】- chỉ là những bức tranh muốn lưu ♡• 🐦 : @QJomia_Tofu• 👤📘 : Ở vườn hoa có đậu phụ nhỏ (Tofu OnPlate)• 📷✨ : QJomia n Tofu…
taynew | nắng của trời nắng ở cạnh em, nắng của em nắng quay về trời.…
Hán việt: Dã táoTác giả: Dương TốThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, cẩu huyết, tình cảmEditor: CuaSố chương: chưa rõTình trạng bản gốc: On goingTình trạng edit: Đang tiến hành_Yêu tiền, yêu quyền, yêu Trần Táo.Mười chín năm trước, đứa con trai độc nhất mới 3 tuổi của nhà họ Hoắc bị thất lạc. Sau đó, nhà họ Hoắc đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi tên là Hoắc Hành.Mười chín năm sau, Hoắc Hành nắm giữ toàn bộ quyền lực của tập đoàn Hoắc thị, trở thành người đứng đầu trẻ tuổi nhất ở Loan Thành. Hô mưa gọi gió, một tay che trời, Hoắc Hành dường như chẳng thiếu thứ gì. Nếu hỏi Hoắc Hành còn muốn thứ gì nữa? Hắn còn muốn con trai ruột của nhà họ Hoắc vĩnh viễn biến mất.Một ngày nọ, cấp dưới báo với Hoắc Hành rằng họ đã tìm thấy con trai độc nhất bị thất lạc nhiều năm của nhà họ Hoắc. Cậu tên là Trần Táo, đang làm trai bao tại một câu lạc bộ cao cấp.Yêu tiền, yêu quyền, yêu cả Trần Táo.Kẻ ác công X Đồ ngốc thụHoắc Hành X Trần TáoTag: HE cẩu huyết…
Theo sự tưởng tượng của mình đó. Mong mọi người ủng hộ…
ĐỪNG BẾCH TRUYỆN ĐI ĐÂU GIÙM MÌNH, GIẢ DỤ 2 CÓ THẤY THÌ 2 LƠ GIÙM EM!!!…
Luật sư trẻ Thẩm Tả Ý sau khi gia nhập doanh nghiệp Lệ thị thì nảy sinh vấn đề tình cảm vời tổng tài của tập đoàn này - Lệ Trạch Lương, một chàng trai tài giỏi. Hàng loạt những cử chỉ và sự việc kỳ lạ xảy ra cho thấy dường như trước đây họ từng quen biết nhau, nhưng vì sao cả hai đều không thừa nhận điều này, lại còn vờ như người xa lạ?Khi tầng tầng lớp lớp những manh mối liên kết với nhau và sự thật được phơi bày, mới biết hóa ra chân của Lệ Trạch Lương bị gãy, và Tả Ý bị mất trí, đều xuất phát từ cùng một tai nạn giao thông. Mà phía sau tai nạn ấy, lại chôn giấu sự thật của mối ân oán nhiều năm trước giữa hai gia đình này. Thẩm Tả Ý mang trên vai mối thù gia tộc, rốt cuộc đã thật sự mất trí nhớ, hay chỉ lợi dụng tình cảm của Lệ Trạch Lương làm nước cờ trả thù của mình?…
Làm sao đây, mấy cái thế giới này đều lỗi rồi…
Sau khi tạm bình tĩnh, Jimin dứt khoát buông xuôi, coi như qua đường một hôm là được, anh cố gỡ cái tay kia ra, nhưng thất bại.Thậm chí cánh tay kia còn siết chặt hơn.Gỡ không được, tháo không xong, Jimin cáu tiết vơ luôn cái gối nện người bên cạnh " mau buông tôi ra!!" Giám đốc Dior, người từng khuấy đảo giới truyền thông suốt mấy tuần liền, nào có từng chịu nỗi đau quá lớn như vậy??Jimin dùng lưỡi chọt chọt má trong, đôi mắt hồ ly bực tức quay phắt lại nhìn người bên cạnh.Gương mặt góc cạnh, sắc sảo hằng ngày của vị Giám đốc Celine lúc này hoàn toàn buông lỏng, dịu đi dưới tia nắng từ cửa sổ. Mái tóc xoăn nhẹ, mềm mại hơi rối, vài lọn tóc buông rủ tự do, che hờ qua hàng lông mày đậm và sống mũi cao thẳng tắp. Đôi mắt phớt đời ngạo mạn mọi khi đã nhắm nghiền, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má, mang lại cảm giác tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc cổ điển.Dù đang trong trạng thái ngủ say, bản năng chiếm hữu mạnh mẽ của Kim Taehyung vẫn không hề giảm bớt. Cánh tay trần rắn chắc, với những đường cơ bắp nội lực và mạch máu rạch ròi ẩn hiện dưới làn da, vòng eo thanh mảnh, như một chiếc khóa dứt khoát và kiên cố, ghì chặt người bên cạnh vào lồng ngực ấm áp của mình.*một câu chuyện dành tặng shipdom nhân ngày của ARMY09/07/26~…
Chuyến tàu thứ năm được tìm thấy lúc 08:00…
giáng sinh an lành.lowercase!…
Tại công ty công nghệ NextGen Solutions, có hai "thực thể" mà chỉ cần đứng gần nhau là hệ thống sẽ báo lỗi... vì chí choé quá nhiều.An Nhiên: Nữ BA 26 tuổi với châm ngôn sống: "Yêu đương có thể không có, nhưng nhà và cún nhất định phải có thật nhiều!" Cô làm nghề phân tích nghiệp vụ không phải vì đam mê mãnh liệt, mà đơn giản vì... nghe đồn nghề này nhiều tiền. Độc lập, cởi mở là thế, nhưng cứ hễ gặp Minh Khang là "mạch máu" kiên nhẫn của cô lại đứt phựt.Minh Khang: Chàng Dev 27 tuổi, điển trai, năng lực đầy mình nhưng sở thích lớn nhất lại là... chọc tức An Nhiên. Anh chọn làm Dev vì thích, và anh chọc cô cũng vì thích. Với Khang, nhìn An Nhiên xù lông nhím còn thú vị hơn cả việc ngồi fix bug.Một người chạy theo "Requirement" của đồng tiền, một người sống tùy hứng theo "Logic" của trái tim. Giữa một phòng BA đầy drama với cô nàng Hồng Anh "shipper" chính hiệu, anh chàng Gia Toàn bí ẩn, và một phòng Dev có trưởng phòng sợ vợ cùng "thánh thả thính" Tuấn Kiệt... liệu câu chuyện của họ sẽ là một bản cập nhật hoàn hảo hay là một cú "Crash" nhớ đời?"Tại sao bạn chọn làm BA/Dev?" An Nhiên: "Vì nhiều tiền." Minh Khang: "Vì thích thôi." Người phỏng vấn: "...?!"Hệ thống báo lỗi 404: Không tìm thấy đối phương phù hợp... hay thực chất, họ chính là mảnh ghép logic còn thiếu của nhau?…