Biểu tượng của s9 trong Casio Baby_G:
…
Tác giả: Diêu Duệ Hạm ĐạmGiới thiệu tóm tắtWilliam • Bradley đời trước quá rất bình thản, vì lẽ đó đời này hắn chuẩn bị đặc sắc một điểm. Liền hắn không cẩn thận, đem mình "Đặc sắc" thành Hollywood tối truyền kỳ ảnh đế, cùng toàn cầu trẻ trung nhất ngàn tỉ phú ông. Quyển sách lại tên: " cơ hữu trải rộng Hollywood "" những năm đó, ở Hollywood giao du nam thần môn "" danh lợi tràng (mỹ ngu) "" Tinh Diệu Hollywood "" Hollywood tinh đồ " tạ quên mất du ở ta lười biếng tha văn thì không ngừng cổ vũ, cảm tạ có yêu là có thể bìa ngoài. Cố sự phát triển, văn trung xuất hiện điện ảnh tác phẩm, diễn viên cuộc đời, hoạch thưởng tình huống đẳng có thể cùng trên thực tế có sự khác biệt, xin mọi người làm không tưởng văn xem.Nội dung nhãn mác: ĐAM MỸ trọng sinh cường cường giới giải trí hiện đại không tưởng Nhân vật chính: William · Bradley ┃ vai phụ: Amon· Goffman, Lance · Roderick, Lý An, Cameron, Toby, Leonardo, Chris ┃ cái khác: Mỹ ngu, Hollywood…
Ko mang tác phẩm của tui ra ngoài khi chưa có sự cho phépViết : Justo…
Truyện kể về hành trình chinh phụ cr của 1 cô nàng có tên Haeyeong😢…
do đây là fic đầu tay của mình nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm nha…
Câu truyện dựa trên cốt truyện tựa game "BTS WORLD "…
[Truyện mình tự viết nên độ dài chương cũng chưa rõ]Truyện này mình tự viết nên có bạn nào muốn đem đi đâu xin hỏi ý kiến mình.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Mình viết trên điện thoại nên chắc chắc sẽ rất chậm. Mong mọi người thông cảm.…
Ngôi nhà bỏ hoang sừng sững trên khu rừng tối tăm, một đống đổ nát của kính vỡ và đá mòn. Từng là một dinh thự hoành tráng sống kiêu ngạo dưới cái nhìn của Chúa, thế mà giờ đây nó đã trở thành nơi sinh sống của nhện, chuột và sâu thẳm bên trong là kí ức về một thảm kịch đã bị lãng quên.Nhiều năm trước, một cặp vợ chồng trẻ đã chuyển đến sống tại ngôi nhà này, tràn đầy hi vọng và hứa hẹn về tương lai của họ. Nhưng giấc mơ đó đã tan vỡ vào một đêm định mệnh, khi một người lạ đến gõ cửa...Những gì xảy ra tiếp theo đã bị che giấu trong bí ẩn và truyền thuyết, rồi bản thân ngôi nhà cũng đã trở thành nỗi ám ảnh đối với những người ngu ngốc vì tò mò. Một số người nói rằng nó bị ma ám và linh hồn của những người từng sống ở đó vẫn còn lang thang trong hành lang mờ ảo. Thế nhưng chẳng ai biết rõ được mọi chuyện.Tất cả những gì được biết chắc chắn là ngôi nhà trống rỗng và bị bỏ hoang, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về hậu quả của sự tò mò và mối nguy hiểm vẫn đang ẩn nấp đằng sau những điều chưa được khám phá.…
1.bìa truyện ko liên quan tới nội dung,viết để giải toả2.đây đều là những suy nghĩ của riêng chính tôi3.có thể đi trái với phong tục,suy nghĩ chung,xúc phạm tới bất kì ai đó hoặc những suy nghĩ này có thể phạm pháp và gây ảnh hưởng xấu tới quán điểm của mọi người4.KHÔNG LÀM HAY TIẾP THU BẤT KÌ THỨ GÌ TÔI VIẾT TRONG ĐÂY5.KHÔNG NÊN ĐỌC…
Jungkook là một nhà khoa học đã phát minh cổ máy có thể về quá khứ hoặc tới tương lai.Anh là người đầu tiên sử dụng cổ máy để về quá khứ cứu lấy người ảnh thương,liệu có thành công? Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả,mong mọi người ủng hộ ạ!…
Hoa, sớm muộn sẽ tàn.Yêu, sớm muộn sẽ phai.Vui lòng không đem fic đi khi chưa có sự đồng ý của AuAi không thích ghép đôi trong fic này thì lick back Ngoài đời, họ không là gì của nhauNhưng trong fic thì số mệnh của họ do au quyết địnhhttp://www.wattpad.com/140579014-longfic-em-%C4%91%C3%A2u-ph%E1%BA%A3i-thi%C3%AAn-th%E1%BA%A7n-p2-jiyeon-taehuyngCó phần 2 rồi nha mọi người.…
vi dai vl…
Thể loại truyện :HE/SE…
" Tôi nghĩ mình không kì lạ khi thích đâm đầu vào mấy thằng trapboy ngầm đâu. Nghĩ mà xem, mấy thằng đẹp trai mà đầu có não, tim có tình ấy, cô nào chả mê. Kiểu lịch sự ngoài đường, trên giường hóa thú..." " Tiết trời mùa đông lạnh giá, thế mà tay tôi đang được bao bọc bởi lớp lông áo dày của bạn cùng bàn. Bỗng nhiên một cái lạnh đột ngột truyền từ những đầu ngón tay lên trung tâm đầu não. Khánh... tay nó đang chạm vào tay tôi. Bàn tay to lớn của nó nắm lấy một ngón tay tôi, nhẹ nhàng mà tê dại. Là do tôi nghiện nó quá nên mới có cái cảm giác bất thường đó hay là nó có ý đồ với tôi? Sao mà thế được, em bé Đinh Khánh của tôi ngoan lắm. Sau này tôi sẽ bị chính câu đó vả mặt. Tôi nghiêng người về phía nó, nhỏ tiếng hỏi: " mày lạnh à? Tao trả áo rồi mặc vào nhé?" " Không cần" Khánh một tay viết bài, một tay đang mân mê ngón tay tôi" tay tao lạnh thôi, mặc áo vào nóng lắm" "ồ" tôi kêu lên tỏ vẻ đã hiểu. Tôi với Khánh, hai đứa mỗi đứa một tay cho vào bên trong cái áo, thỉnh thoảng tôi có đưa mắt để xem giáo viên có đi tới chỗ tôi hay không. Hmm... sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Khánh với tôi chả có quan hệ gì cả! Chỉ là tôi thích cậu ta, còn cậu ta thì không. Thế thì lí do gì tôi phải sợ việc bị giáo viên và mấy đứa bạn trong lớp bắt được cơ chứ! Nghĩ rồi tôi bỏ tay ra khỏi áo Khánh đặt lên bàn..."…