Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Serotonine là hoocmon hạnh phúc , nó chỉ có được khi bạn được yêu thương và trân trọng. Đó là điều thực sự mà tôi muốn có , muốn nó tràn ngập trong con người nhỏ bé chịu nhiều đau thứ này . Ai đó có thể giúp tôi không ? You ? Myself ? who ????…
Các nhân vật không thuộc về tôi trừ.... những nhân vật của mình. Đây chỉ là câu chuyện ngẫu hứng, trong lúc bỗng muốn viết mà thôi. Nó có thể không hay và đôi lúc rắc rối nhưng dù sao đọc hay không là ở bạn. Có thể tôi sẽ đăng lúc nào hoặc rất lâu hoặc không đăng nữa.…
Truyện kể về 1 cậu bé 10tuổi tên Kuroqua đã mơ cùng 1 giấc mơ với 1 bé gái 9tuổi tên Angle, họ gặp nhau trong giấc ngủ và không biết từ khi nào cậu bé đã yêu thầm cô bé ấy. Nhưng vào năm 11tuổi những giấc mơ hay kí ức về cô bé ấy trong đầu cậu bé bỗng biến mất, cậu cũng không gặp lại cô bé đó nữa, chuyện gì đã xảy ra hãy đọc truyện để biết thêm chi tiết:))…
Cô sinh viên tên Mộ Ánh Nguyệt trong khi đi chơi cùng các bạn thì không may gặp tai nạn được xuyên đến thế giới song song và bắt đầu cuộc sống mới cùng 2 anh chồng thú nhân đẹp trai…
Hai căn nhà sát cạnh nhau. Một bên là biệt thự sang trọng, bên kia là một căn nhà đơn sơ. Một cậu chủ kiêu ngạo, một cô nàng mạnh mẽ. Một người ăn chơi đua đòi, một người cứ cắm đầu vô học.Hai gia đình khác biệt, nhưng rất gần rủi.…
Sau tất cả mọi chuyện, mọi sai lầm thì kỉ niệm vẫn mãi tồn tại.Tôi tin tình cảm họ dành cho nhau là thật lòng, là sự chân thành, là thứ tình cảm đơn thuần nhất giữa hai con người với nhau.…
•Thể loại: ngôn tình, thanh xuân•Tình trạng: đang tiến hành" Quốc An, Quốc An..."Cô chợt tỉnh giấc khỏi giấc mơ, những cảnh tượng trong mơ không ngừng xẹt qua trong đầu cô. Chân thực đến nỗi cô cảm thấy đó không giống như một giấc mơ.Mọi thứ trong giấc mơ đều logic, không hề mơ hồ. Người con trai tên Quốc An đó giống như thật sự tồn tại.Những suy nghĩ hỗn độn không ngừng hiện lên.An Nhiên chơ vơ giữa thực tại đau khổ đầy bi kịch và những giấc mơ không hồi kết, cuối cùng đó là hạnh phúc ít ỏi mà cô nhận được hay lại là một nỗi đau kéo dài dai dẳng.…
Ta muốn Việt Nam linh hoạt và táo bạo hơn trong các đề tài này, bọn nước ngoài làm được sao mình không làm? Chơi tiến lên! Đừng để thua, còn nhiều lắm không đếm nổi đâu. ask or dare chả có gì phải xấu hổ mà không đặt một câu hỏi, một thử thách phải không? Ảnh vẽ của ta nha.…
Có những ký ức không biến mất.Chúng chỉ lặng lẽ chờ được nhớ lại.Khu vườn của những ký ức bị là câu chuyện về một người đàn ông vô tình lạc vào một khu vườn không thuộc về hiện thực, nơi mỗi lối đi dẫn tới một mảnh đời đã bị anh chối bỏ, mỗi cánh hoa rơi đều gắn với một lời nói từng làm tổn thương ai đó.Trong khu vườn ấy, anh gặp một cô gái vừa lạ vừa quen. Cô dẫn anh đi qua những giấc mơ, mở ra từng ký ức bằng những chiếc chìa khóa mang hình hài của thời gian: có chiếc ấm áp như ánh ban mai, có chiếc rỉ sét vì mưa và nước mắt. Từ tuổi thơ ngây dại đến những năm tháng trưởng thành đầy sai lầm, anh buộc phải chứng kiến chính mình - bắt nạt, quay lưng, phản bội, và nhận ra quá muộn.Nhưng đây không chỉ là câu chuyện về hối hận.Cũng không phải một bản tình ca bi lụy.Đó là câu chuyện về lời nguyền của sự lựa chọn : khi con người lặp lại những điều mình đã làm, và gọi đó là số phận. Khu vườn không đến để tha thứ, cũng không để trừng phạt. Nó tồn tại để buộc con người đối diện - cho đến khi họ thật sự sống khác đi.Và ở trung tâm của tất cả, là "An" người con gái luôn ở bên, trong im lặng, trong tổn thương, trong cả những điều không được gọi tên. Khi khu vườn tan biến, khi ánh sáng rút lui, câu hỏi vẫn còn đó:Liệu ký ức có thể buông tha cho người đã gây ra nó?Hay lời nguyền chỉ thật sự chấm dứt... khi người sống biết cách chịu trách nhiệm cho yêu thương của mình?…