Cuộc đời của tôi
Kể về mấy thứ không hay ho về cuộc đời của ai đó…
Kể về mấy thứ không hay ho về cuộc đời của ai đó…
"Tao sinh ra không có quyền chọn gia đình, không chọn được hoàn cảnh, cũng không chọn được ánh mắt người ta nhìn tao. Nhưng có một thứ tao được chọn - là không gục ngã."Đây là câu chuyện về một thằng nhóc lớn lên trong căn trọ ẩm mốc giữa lòng Việt Nam - nơi mưa lạnh không bằng những đêm nằm nghe tiếng lòng mình rơi vỡ. Gia đình nghèo, học lực trung bình, bị gắn mác vì ông nội đi tù. Nó từng muốn chết. Từng nghĩ không có gì đáng để sống.Nhưng rồi, giữa tất cả sự tuyệt vọng đó, nó gặp một người. Một cô gái khiến nó lần đầu tin rằng: mình cũng có giá trị, cũng đáng được yêu thương. Từ đó, nó bắt đầu thay đổi. Tập luyện. Học thổi sáo. Tìm hiểu nghề cứu hộ. Và hơn hết... học cách tha thứ cho bản thân mình.Câu chuyện không có người hùng. Chỉ có một thằng nhóc từng yếu đuối, đang cố gắng từng ngày để không gục nữa.> Một tiểu thuyết hiện thực, trần trụi, nhưng thắp lên hy vọng cho những ai đang bước qua đêm tối một mình.…
hướng đến một sự bình đẳng của chính toi…
ahihi!!!…
Series truyện ngắn được đúc kết trong những trải nghiệm, tình huống của cuộc sống…
Truyện nói về 1 người con gái bị bạn bè xa lánh và không ai chăm sóc nên đã chìm vào sự cô đơn dần dần trở thành người vô cảm, lạnh lùng. Cô đang học ở 1 trong 5 ngôi trường có đào tạo phép thuật có tiếng nhất thế giới là trường đào tạo phép thuật Sorcery Star. Tuy có tiếng nhưng cũng có rất nhiều rắc rối và chuyện xấu xảy ra ở ngôi trường này và người giúp ngôi trường này thoát khỏi tay bọn xấu là một cô gái trẻ đầy tài năng chung với nhóm bạn của cô ấy.…
Những câu nói không thể không ghi nhớ.…
Author: Ayumi Amamiya { Kim Ngân }Hạnh phúc có màu gì ? Màu hồng thơ mộng - một thế giới ấm áp và đầy tình yêu thương hay màu đỏ ấn tượng - thứ cảm giác mãnh liệt để lại trong tim bạn một niềm vui không thể nào quên ? Hay là màu nắng? Màu rực rỡ dịu dàng soi sáng trong tim bạn, để lại một xúc cảm bình yên không bao giờ nhạt phai ? Theo cách bạn cảm nhận, thì, hạnh phúc có màu gì ?Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý nguyện, không phải ai cũng có được hạnh phúc....Hạnh phúc...đôi khi chỉ đơn giản là cái nắm tay ấm áp an ủi của ai đó mỗi khi ta rơi vào tuyệt vọng....~~0o0~~Hạnh phúc của em, rất ngắn ngủi, niềm vui còn đó, nhưng nhanh chóng mất đi...Người em yêu, xin hãy ở bên cạnh em....mãi mãi....____Lúc đầu định viết nhân vật tự tạo. Nhưng mà thấy cái ảnh bìa Arthur với Lâm Linh đứng sát nhau đẹp lung linh quá nên không chịu nổi thế là viết Nhân vật là của Bộ truyện " Kỵ sĩ hoang tưởng dạ". Nhưng mà vì mình ra truyện chữ lâu ý nên truyện tranh hoàn luôn rồi, kết HE như mong đợi, thế là mình bị mất cảm hứng viết tiếp truyện chữ. Nên mình quyết định chuyển lại chính thức là SyaoSaku trong CCS và TRC. Nhưng riêng về bộ "Kỵ Sỹ Hoang Tưởng Dạ" vẫn được đăng tải ở trên tường nhà, mọi người ghé tìm sẽ vẫn thấy nhé. Tựa cũng là "Màu của hạnh phúc". Mình muốn giữ y nguyên những gì mình viết thuộc về miền ký ức cũ đáng nhớ.#Truyện "Màu của Hạnh phúc" được viết dựa theo truyện "Kỵ Sỹ Hoang Tưởng Dạ". Từ từ để suy nghĩ mấy khúc sau cho nó khác hẳn với truyện tranh "Kỵ Sỹ Hoang Tưởng Dạ"...về nội dung…
Vô đây để xàm về cuộc sống nào bà con :)))…
Ngày X, tháng Y, năm 3077. Con người đã chính thức ổn định cuộc sống sau thảm hoạ Immortui xảy ra cách đây hơn 1000 năm. Đó là một căn bệnh kỳ lạ, xuất hiện không lâu sau lần thử nghiệm vũ khí sinh học mới của Mỹ vào năm 2077. Căn bệnh này khiến người nào mắc phải sẽ không thể làm chủ được bản thân, hành động như những con thú đói và sẽ tìm cách tấn công nhằm ăn thịt và lây bệnh cho những sinh vật sống khác. Tốc độ lây nhiễm diễn ra khá nhanh và mau chóng vượt ra khỏi tầm kiểm soát của các nước trên thế giới. Mỹ là nước đầu tiên tuyên bố giải tán chính phủ một cách không chính thức. Không lâu sau đó, lần lượt các cường quốc trên thế giới cũng bị sụp đổ, nền văn minh nhân loại đứng trên bờ vực của sự diệt vong. Tuy nhiên, loài người với ý chí và nghị lực phi phàm đã bằng cách nào đó có thể sống sót, và cùng nhau lập lên một thành trì với tên gọi là The Wall.…
Đây là những dòng cực kỳ nhảm nhí, hoặc cũng có thể lung tung. Mình không gửi gắm câu chuyện gì quá đặc biệt qua đây cả, chỉ là có những suy nghĩ rất đáng yêu hay ho nhưng khó viết nên tác phẩm. Chi bằng gộp cả nó vào đây ha?....- Các mẩu chuyện siêu nhỏ thường ngày của mình hoặc của người xung quanh- Những đoạn đối thoại siêu đáng yêu- Về tuổi trẻ - Hoặc đơn giản là cẩu lương dành cho đứa không có ai yêu cũng không yêu ai như mình ngồi thẩm du tinh thầnVà có lẽ đây là một tác phẩm không biết khi nào thì hoàn thành :>>…
Nhìn kìa mầy~~~…
Những câu chuyện ngắn nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc.Hãy thưởng thức nó nhé.…
Châm ngôn👉👉 Nhớ nhấn vào theo dõi để nhận được những cập nhật mới nhất nhé!🌸🌸 sarangheayoul 🦋🦋…
Vũ Anh được đánh giá là một người vô tư hồn nhiên nhưng đâu ai biết, sau vẻ ngoài lạc quan đó là một tâm hồn rất dễ đổ vỡ. Vào một đêm khuya nọ, trong khi cô đang cố gắng ngủ thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Cô tưởng trộm nên cầm sẵn một con dao nhỏ, vừa thấy một bóng dáng đang lại gần Vũ Anh đã giơ dao lên vs ý định rạch thẳng vào mặt người đó nhưng chưa kịp làm gì thì cổ tay đã bị giữ chặt lấy, mặt của tên đang giữ cổ tay cô dần dần lộ ra qua ánh trăng bên cửa sổ. Một gương mặt y hệt Vũ Anh hiện ra, 2 người chỉ khác nhau mỗi chiều cao thôi. "Bỏ dao xuống đi rồi nói chuyện"Tên kia nói tự nhiên như thể 2 người quen nhau vậy, mặc dù Vũ Anh không biết ả có phẫu thuật thẩm mĩ không mà có gương mặt y chang cô nhưng ko hiểu vì sao cô lại nghe lời mà mặc cho người kia lấy con dao ra khỏi tay. Từ đó một câu chuyện dài bắt đầu:D------Thể loại: đời thường, gl (chắc là gl?), có chút chữa lành, có skinshipCó lẽ sẽ ko có phản diệnCó chút xàmCó chửi tục nên cân nhắc nhaTác giả lườiTác giả trình viết còn non lắmCảm ơn đã đọc…
Anh ấy là R – không tên tuổi, không ký ức, không mạch đập, không cuộc đời. Anh ấy là Xác Sống, nhưng là một Xác Sống không muốn ăn thịtngười, mà thích lên lên xuống xuống trên những cầu thang cuốn ở sân bay bỏ hoang, thích nghenhạc Sinatra trong chiếc 747 ấm cúng được anh gọi là nhà, thích sưu tập đồ kỷ niệm từ những tàn tích của nền văn minh.Và rồi, một ngày kia, anh ấy gặp một cô gái. Một côgái dẫu có vẻ rất ngon lành, nhưng không những không muốn biến cô thành bữa tiệc của mình, anh chỉ muốn bảo vệ cô…Đây là một câu chuyện cổ về Người Sống, có NgườiChết, có Xác Sống, có Xương Khô, có những thành phố bị bỏ hoang, có nền văn minh bị hủy diệt, có súng đạn, chết chóc, có đồng cảm, sẻ chia, có hận thù, tha thứ v.v…Và câu chuyện được kể lại dù đẹp để chẳng thể coi là truyện kinh dị, dù bi thương để không đơn thuần xem như truyện lãng mạn, đủ hấp dẫn…