Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
MỘT SỐ MẨU TRUYỆN DỰA TRÊN NHỮNG SỰ KIỆN HOẶC NHÂN VẬT CÓ THỰC NGOÀI ĐỜI VÀ CÓ THỂ GÂY ÁM ẢNH CHO NGƯỜI ĐỌC, ĐẶC BIỆT LÀ TRẺ NHỎ. TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĐỌC VÀO BAN ĐÊM.Lưu ý, những mẩu truyện này đều là do mình lụm ở nhiều trang web khác nhau. Do mình sưu tầm từ lâu lắm rồi nên không có rõ nguồn. Mong mấy bạn enjoy và support mình.…
Cựu nhân viên chính phủ Niwano Masatoshi, đồng thời là cựu MC và cựu thành viên của các gameshow sinh tử Dagded Grand Prix và Zenith Superhero Chronicles, đã nghiên cứu và phỏng vấn nhiều người tham gia các gameshow ấy. Điểm đặc biệt nhất là những Ác nhân tiếng nhất ở các gameshow đó - kể cả những kẻ sáng lập gameshow - giúp cả nhân loại biết về những kẻ săn mồi chết người này cũng như cách thức chúng thực hiện các vụ săn đuổi tàn bạo. Đi sâu vào cuộc đời và tội ác của từng kẻ ác nhân, Niwano đã làm nổi bật những tên thủ ác ma quỷ nhất mà mình từng phải đối mặt, tìm ra các yếu tố dẫn đến việc chúng săn đuổi và xóa sổ nạn nhân, đồng thời sử dụng kỹ năng thẩm vấn đặc biệt của mình để vạch trần phương tiện, động cơ và tội ác thực sự của chúng. The Evil Across The Soccer Field- Ác Nhân Bên Kia Sàn Đấu, là tác phẩm hồi ký kiêm hồ sơ nhân vật được Niwano biên soạn để phơi bày hết những bóng tối, sự tàn khốc, sự độc ác vượt quá tầm hiểu biết của con người, đồng thời đưa ra cách tiếp cận chống lại cái ác nhân danh công lý.…
The mage of the other world passed through the urban photography studio, the mana was completely lost, but the power was endless. The hero rescued the US and provoked the hooligan, and was involved in two disputes. With a pair of iron fists, he eliminated bullies and killed corrupt officials. In the face of this unfamiliar world, in the face of all this strangeness, in the face of powerful enemies, personal struggles seem so pale and weak. Even though there are thousands of enemies, I rely on beauty and smile proudly…
Pendant que vous lisez cette histoire 1 personne est morte et une autre est née La prochaine qui mourra sera peut être vous ou encore quelqu'un de votre famille ou de votre entourage et peut être qu'un cousin est né un frère ou une sœur va peut être naître en se moment même…
On the dark road ahead,I can't see a single step aheadI can't see anythingI can't feel anything- Colors Yoori felt restless. She had been sitting alone for at least 30 minutes. There was no familiar face so far. She only knows Jane and she was there because of her. Jane was supposed to fly Paris to pursue her study there as an exchange student tomorrow, so Yoori was invited to celebrate it. She felt kinda awkward amidst of the dancing crowd. She was not really a sociable person.Few minutes later, she finally saw a familiar face. Brian Kang. He was walking toward her who was sitting on the coach located at the corner of the club. Yoori nervously put down her drink. Yoori's heart skipped a beat when his manly scent hit her smell sense. Jane was so lucky to have Brian as her boyfriend. He's handsome, caring and romantic. But Brian is luckier to be Jane's boyfriend. She is the most attractive person in their campus. She excelled in studies and her modelling career. She is friendly, brave and beautiful. A social butterfly.So why would that Jane befriend of someone like Yoori? Yoori was not sure. But for sure, they started to talk to each other since Jane saved her from beaten by her dad in front of their campus gate."Hi," he said. Yoori acknowledged his present with a nod. They never talked to each other before eventhough they heard a lot about each other from Jane. "Do you want to stay here longer?""Huh? Where is Jane?" Yoori asked without looking at him. It had been a while since she last talked to a guy. Except her lecturers. And the loan shark who comes to her house every month. She had to agree it was rather awkward."She--""HELLO, LADIES AND GENTLEMEN!""UGH SHUT UP, JAE!""YOU SHUT UP. I'M TALKING TO MY HOMIE HERE. NOT TO YOU."Yoori knew this couple. They were like the noisiest couple ever. They fought a lot but everyone knows after each fight Mery will run into Jae's arm again. They could not be separated. At least, not for too long.…
A kind-hearted assistance made Lin Feng accidentally inherit a pawnshop, and his life began to be different.Enterprise rich: the capital chain is broken, there is no money turnover, the company pawns for youFrankenstein: No one invests in research results, pawns give you a change in living expensesJianghu big brothers: I'm going to run, all the entertainment places in the name, pawn for youBank President: Too many bad debts and bad debts. Cash flow is not enough. Fortunately, there are many real estate. How does the pawn give you?Federal Head of State: The alliance splits into several countries, financial constraints are tight, can nuclear submarine aircraft carrier advanced aircraft tank missiles be pawnedAlien: The spaceship passing by the earth is broken. This place is good. We decided to settle in here. Then, the spaceship will give you a pawn.When a child raises his family to become a rich country and a strong soldier, can people and feelings be pawned?Of course you can.Please see Lin Feng's super pawnshop: a book in hand, I have it all over the world.…
//đang cập nhật//-----------------------------------Sequel to HORROR.Trans: hanple. Please take out with full credit.Source: reddit nosleep, thoughtcatalogue, pinterest, humble, nete2, creepypasta.com, darkside.Note: không cãi nhau và hạn chế văng tục trong phần bình luận nhé ❤️#2 trong Kinh Dị 100518#1 trong #Creepypasta 220518…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…
Mọi thứ loăng quăng chả vào đâu lúc vui lúc buồn dập dềnh vô định. có lẽ đây cũng chính là cảm giác của mọi đứa tuổi đôi mươi hay chỉ mình tôi. hoạ chăng ai biết ?????? Đây là nhật kí mình viết sau này mình muốn đọc lại hi vọng mình sẽ duy trì thói quen này thật lâu. Nhật kí là thứ mà mọi người cất giữ thật kĩ nhưng mình muốn những người vô tình và con cháu và cx chính là mình sau này có thể nhìn thấy ngô nghê tuổi trẻ. Sẽ thật tuyệt nếu bạn biết h này năm ngoái bạn đang làm j phải ko nào mặc dù đơn giản chỉ là ăn ngủ game giúp bố sửa cái vòi nước và cả nhà ăn cơm cùng nhau hehe!…
Nhóm học sinh từ thành phố đang trong chuyến đi cuối của thanh xuân. Đây sẽ là kỷ niệm cuối cùng họ còn bên nhau vì trong tháng sau đó, mỗi người sẽ có 1 trường đại học, 1 ngã rẽ riêng của mình. Thế nhưng khi đang trên du thuyền tới hòn đảo nghĩ dưỡng như lịch trình. Chiếc thuyền bỗng dưng nghiêng ngã mặc dù thời tiết ban đêm lúc đó rất thuận. Chiếc thuyền bị đánh bật liên tục và tất cả bọn họ đều bất tỉnh tới khi trời sáng thì mọi người phát hiện ra họ đã bị trôi dạt vào một hòn đảo không hề có trên bản đồ. Và còn tồi tệ hơn khi hòn đảo này đã từng có rất nhiều người bản địa sinh sống, nhưng giờ đây họ đã trở thành..xác sống(Zombie). Theo chân Tạ Trần Hải Đăng, một cậu trai rất nhút nhát và thường là bao cát, trò cười trong lớp giờ đây là người có bản năng sinh tồn mãnh liệt nhất trên hòn đảo này. Sẽ thế nào khi đây đúng là "chuyến đi cuối cùng" của đời họ?p/s: +đây là góc nhìn cá nhân của cá nhân mình khi những con người mớn lớn 17-18 tuổi lần đầu đối mặt với hiểm họa / một số tình tiết trong tiểu thuyết có thể là cái nhìn tiêu cực với vài đọc giả + tiểu thuyết có tham khảo từ một số manga, manhwa,webtoon: Tomodachi Game, Gantz, Battle Royal,Real Account, Đảo Tự Sát ; Zomgan, Đại dịch Seoul, Sweet Home, Shotgun Boy…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…