Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: MissRamiunTranslator: MinahPairing: WonkyunSummary:Changkyun chưa từng chứng kiến cách âm nhạc hoà cùng cơ thể anh ấy tự nhiên và nhịp nhàng đến thế, như thể vũ điệu vừa rồi được quay chậm trước mắt cậu vậy. Anh ấy di chuyển không hề nao núng, từng bước một, thậm chí còn cắn môi dưới để giấu đi nụ cười. Changkyun cảm thấy rằng cậu không nên thấy cảnh tượng vừa rồi một chút nào cả, giống như cậu lỡ nhìn thấy một điều cấm kỵ. Nhưng rồi cậu chẳng thể nào ngăn nổi bản thân thầm ước rằng đôi bàn tay uyển chuyển thao túng nhịp điệu ấy sẽ chạm vào cậu...và giúp cậu sống thêm một lần nữa.La música fluía por su cuerpo de una manera que Changkyun no había visto nunca. No era forzado, aquel chico bailaba desenfadadamente delante de sus ojos, dando pequeños pasos y mordiéndose el labio para esconder su sonrisa. Sintió que no debía estar presenciando aquellos movimientos, como si estuviese viendo algo prohibido; pero no pudo evitar desear que aquellas manos que se movían con gracia al ritmo de la melodía le tocasen a él... y le hiciesen sentir de nuevo.Full credits go to MissRamiun @ Wattpad Original link: https://www.wattpad.com/story/114037798-i-feel-it-coming-wonkyun…
Tags:𝙰𝙾𝚅 ; 𝚉𝚊𝚝𝚊𝚡𝚃𝚎𝚎𝚛𝚒 ; OOC!!!𝚆𝚊𝚛𝚗𝚒𝚗𝚐 ; 𝚜𝚕𝚘𝚠𝚋𝚞𝚛𝚗 ; 𝚏𝚛𝚒𝚎𝚗𝚍𝚜 to 𝚕𝚘𝚟𝚎𝚛𝚜 ; 𝚏𝚕𝚞𝚏𝚏 ; 𝚜𝚖𝚞𝚝 ở chương cuối nên cảnh báo cấm trẻ dưới vị thành niên đọc!! ; có sự góp mặt của vài nhân vật ở Tháp Quang Minh ; Zata có răng nanh (vì tui nghĩ ổng nên có). Notes:- Đây là fanfic đầu tay nên bản thân tui không thể tránh khỏi những sai sót như lỗi chính tả, lặp từ, diễn đạt không đúng, dùng từ sai mục đích,... Thế nên tui sẽ nhận mọi ý kiến từ các bạn đọc đã chọn dành thời gian cho cái fanfic này để tui có thể cải thiện văn viết của bản thân. Xin cảm ơn! (≧∇≦)/ chúc bạn có trải nghiệm đọc vui vẻ.…
Tôi lại đào hố đây ! Còn khi nào lắp thì lúc đó tính nhé._____________Đây sẽ là bộ truyện dựa theo tâm trạng và lối suy nghĩ thiếu thốn của tôi nhé ! Nghĩ gì viết nấy thôi nên đừng hỏi sao truyện vô tri…