[NagiReo] Thế hay chúng mình hẹn hò đi?
N/v bị OCCTruyện hoàn toàn do tôi nghĩ ra, vui lòng không bưng bê đi đâu cả, reup xin hãy ghi cre Ngro notp xin mời lock offCó thể có các otp khác như rinbachi, kainess, chigikuni,...…
N/v bị OCCTruyện hoàn toàn do tôi nghĩ ra, vui lòng không bưng bê đi đâu cả, reup xin hãy ghi cre Ngro notp xin mời lock offCó thể có các otp khác như rinbachi, kainess, chigikuni,...…
Mô típ phù thủy và đứa trẻ ver bách hợpTác giả: NeiigalEngsub by GlossydartsVietsub by Kazanari Tora…
Reup từ Fanpage: Damian X Anya-Tiếng gió oi trong ngày phượng về. Thể loại: Khoa học viễn tưởng, huyền huyễn, hành động, lãng mạng Summary:Vậy rằng ngòi châm của chiến tranh nội địa lần thứ 2 lại diễn ra, dưới sự khơi mào là lãnh đạo bên đảng Thống Nhất - Donovan Desmond. Tập hồ sơ của thí nghiệm 007 một lần nữa lại bị đào lên sau nhiêu năm tháng chôn vùi, vậy chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?Vì một vài sự cố mà acc Điêu An không thể tiếp tục đăng series Ánh Trăng, vậy nên kể từ giờ mọi diễn biến câu truyện mình sẽ up ở acc Catherine Jebezta. Mong độc giả thông cảm và đón nhận…
Lá Thư Gửi Mùa GióCó những câu chuyện sinh ra không phải để được ghi nhớ, mà chỉ mong một ngày nào đó sẽ có người dịu dàng đọc lấy.Sau khi đến với Paradis, Felin bắt đầu viết những lá thư đầu tiên để nguôi ngoai nỗi nhớ về quê cũ. Thế nhưng chẳng có cơn gió nào đủ xa để mang chúng trở về thế giới bên kia, và cũng chẳng có ai còn có thể hồi đáp.Thế là cô cất từng bức thư vào một cuốn sổ cũ.Ngày qua ngày, cuốn sổ dày thêm. Không còn chỉ có những dòng tâm sự của riêng Felin, mà dần chứa đựng những câu chuyện của mọi người nơi Raven. Một người thợ rèn kể về thanh kiếm đầu tiên mình hoàn thành. Một cô bé ép cánh hoa giữa các trang giấy. Một lão già viết vài dòng về người vợ đã khuất. Có những trang chỉ còn lưu lại một nét bút nguệch ngoạc, một chiếc lá khô, hay vài giọt nước mắt đã nhòe theo năm tháng.Không ai biết rồi sẽ có bao nhiêu người đọc được cuốn sách ấy.Nhưng Raven, thị trấn từng bị thời gian lãng quên, đã nhờ những lá thư ấy mà sống thêm một lần nữa.Ở nơi đây, những cuộc gặp gỡ, những lời tạm biệt, những ngày tháng bình yên, những nỗi nhớ chưa từng gọi thành tên, tất cả đều được gió khẽ lật qua từng trang giấy, như thể mỗi câu chuyện đều đang chờ một người hữu duyên dừng chân lắng nghe.Lá Thư Gửi Mùa Gió không phải là biên niên sử của những anh hùng.Đó là cuốn nhật ký của Raven.Là nơi cất giữ ký ức của những con người đã từng lạc đến Paradis, từng khóc, từng cười, từng yêu thương và rồi gọi mảnh đất này là quê hương.…
Lần đầu anh và gã gặp hắn là lúc anh được nếu trải được toàn bộ những thứ tinh hoa cảm xúc mà chỉ có ở đám con gái chứ chúng không hề thuộc về anh . Mọi người xung quanh anh luôn đánh giá rằng anh là kiểu người " HƠI " khó gần và anh chẳng khác nào như một con rối rỗng tuếch khi buồn bã cả . Nhưng lúc mà anh đồng ý trở thành thuộc hạ của Kim Gapryong cũng là lúc con tim của anh đã nhen nhóm một thứ cảm xúc kì lạ nơi đáy con tim...... truyện siêu OOC ạ !!🤧🤧 Mong mấy ní đừng chê truyện của tui nhé !!…
- Hình như tớ yêu cậu rồi! - Muốn chép bài thì nói luôn. Tớ không để bụng đâu. ...__________- Đúng là em yêu anh thật! - Không muốn tăng ca thì nói luôn. Tôi không ép cô. ...__________- Em vẫn còn yêu anh đấy! - Muốn cướp rể thì nói luôn. Tôi sẽ đi theo em....__________- Em yêu anh nhất! - Muốn hôn thì nói luôn. Tôi sẽ hôn em mãi đến khi đầu bạc răng long...._____________❤❤❤_____________ Đây là truyện ngắn đầu tiên của Káo, mong mọi người ủng hộ. Với câu chuyện nhẹ nhàng, đời thường xen lẫn cuộc sống rất chi bình thường của 2 con người nhỏ nhoi trong xã hội. Káo sẽ trả lời hết comments của mọi người nên tha hồ góp ý.…
Một vệ sĩ lạnh lùng nghiêm nghị từ trên trời giáng xuốngMột người đại diện chỉ e trời đất không loạnMột người ân nhân cứu mạng tạc mao khác ngườiMột anh trai biến thái yêu nghiệtMột người ba so với anh trai nhà mình càng thêm vượt qua phạm vi loài ngườiMột đám người hâm mộ điên cuồng lúc nào cũng bất chấp xông lênSiêu sao đẳng cấp cao, cỗ mấy giết ngườiTrắng cùng đen, ánh sáng cùng bóng tốiTốt đẹp cùng máu tanh, sinh tồn cùng tử vongCửa chính bằng gỗ nửa trắng nửa đen ầm ầm mở --Hoan nghênh đến tham dự thế giới của Tả An Tuấn.Nguyên văn câu chuyện nói về một tiểu thụ khi thì tiểu bạch khi thì thông minh, khi thì vô hại khi thì nguy hiểm thích khác người cùng một tiểu công vốn rất lạnh lùng kết quả bi thúc miễn cưỡng bị ép thành mụ già.https://nguyethuecac.wordpress.com/2016/04/27/bao-ho-cua-gioi-hac-bach-nhat-the-hoa-thuong-hoan/…
Cuộc đời này có điều gì? Tại sao chúng ta lại phải cố gắng "sống" trên cuộc đời này? Điều mà chúng ta đang đi tìm mỗi ngày là gì?Hẳn những câu hỏi này khó mà có câu trả lời chính xác.Quan trọng là sau những bị vùi dập như thế, chúng ta ngồi xuống rồi tự nhìn nhận thế giới này như thế nào? Tôi không thể đưa ra câu trả lời chính xác được bởi vì chính tôi cũng là người đang đi tìm. Tôi tìm thứ gọi là hạnh phúc. Nhưng câu trả lời chắc sẽ mất cả một đời người hay hơn thế nữa. Thời gian đều thay đổi, sự vật đều thay đổi. Vậy nên những gì ta tìm kiếm rồi sẽ thay đổi. Nhưng hơn cả là tìm kiếm, chúng ta có thực sự hài lòng với những điều ấy.Câu chuyện của tôi đem đến không chỉ là một khía cạnh tình yêu mà đó là cảm giác được tồn tại.…
Một sớm xuyên qua thành Ice muội muội, như thế nào ở cái này quái vật như mây thế giới cứu lại trong lòng kia phân khuyết điểm? Ice, xin cho ta tới cứu vớt! Xem Phật hệ vú em như thế nào chơi chuyển hải tặc thế giới! Nguồn : https://truyenaudiocv.info/vua-hai-tac-chi-cuu-vot-ace…
Bên nhau dài lâuTác giả: Hàn Châu Cách CáchEditor: Sam (p3104)Thể loại: hiện đại, truyện ngắnĐộ dài: 12 chươngRaw: Tấn GiangGiới thiệu (by tác giả):Nói thật, suy nghĩ rất lâu cũng không biết nên viết văn án này như thế nào, không biết làm sao diễn tả loại tình cảm tinh tế lại chấp nhất giống như giấy kiếng trong suốt sạch sẽ. Đây là một câu chuyện nhỏ ấm áp lạnh lùng, không có bên thứ ba xen vào, không có xe sang BMWs, không có âm mưu kinh động trời đất.Loại tình cảm này đơn thuần trong trẻo tựa như một cây táo, gieo mầm xuống, trong khe hở nhỏ dần dần bành trướng, sau khi lấy đầy khe hở, nẩy mầm, nhánh cây vươn ra, mở rộng tứ chi dưới ánh mặt trời, cuối cùng lớn lên thành một cây táo mảnh khảnh.Tôi tin câu chuyện như vậy thật sự xảy ra, ấm áp, bình thản, vô cùng đơn giản, trong thời đại coi trọng vật chất này nó có vẻ lỗi thời. Nhưng mà -- chỗ khuyết trong đáy lòng rỗng tuếch của chúng ta, thật sự yêu thích xe BMWs, kim cương danh tiếng dinh thự có thể lấp đủ sao?Tôi tin là không phải. Ham muốn vật chất chỉ khiến hư không khuếch trương ra.Vì thế, tôi hy vọng câu chuyện nhỏ này có thể khiến bạn cảm động, tựa như vào mùa đông có tia nắng ấm áp chiếu rọi trên cơ thể, giống như uống một ly sô cô la nóng trong gió thu xào xạc. Sau khi đọc một quyển sách, dùng chăn bao bọc cơ thể, lười biếng ngủ trưa trong một ngày ấm áp. Như vậy cũng đủ rồi.…
Thời khắc em dành tình yêu mình cho anh.Chẳng phải vì anh đẹp hay vì anh giàu.Mà đơn giản vì ngày hôm ấy em gặp anh.Anh mặc chiếc áo sơ mi màu em thích.Bỗng nhiên em thấy tim mình ngẩn ngơ.…
Bùi Tư đột nhiên xuyên thành ma pháp thế giới, phế thổ trùng kiến lĩnh chủ, bắt đầu ngay tại chỗ ngục cấp khó khăn.Túi tiền trống trơn, xu không có.Lãnh địa mênh mông, trải rộng ma thú.Con dân ma lực khô kiệt, toàn viên ác nhân.Bùi Tư hít thở dài, kia vẫn là quá một nhà mấy khẩu cuộc sống, không xen vào việc của người khác .《 thế giới khác xây dựng cơ bản vật ngữ 》 hệ thống: Ngươi là nhận thức thật vậy chăng? ?Chắc chắn năm sau:Báo -- phế thổ địa khu lương thực sản lượng toàn bộ đại lục thứ nhất!Báo -- phế thổ khu hán bảo gà rán, đại lục tiêu lượng thứ nhất! Dựng kiêu cơm, ma lạt năng, cái lẩu khuếch trương toàn bộ đại lục!Báo -- phế thổ khu toàn viên ma pháp thiên tài, đều đã thắp sáng đêm tối, bảo tồn nước ấm vài ngày, không cần động thủ có thể rửa quần áo...Này hắn lĩnh chủ: Đây là chính mình cuộc sống sao!Bùi Tư: Cừ thật, rốt cục đạt tới trò chơi đánh giá -- toàn dân tiểu khang !…
Sinh ra mà không biết thứ gọi là cảm xúc là gì.Không niềm vui, không hạnh phúc, không đau khổ hay tổn thương - chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch.Một tai nạn cướp đi mạng sống.Một giao kèo làm lại từ đầu.Một hành trình xuyên qua những thế giới xa lạ, nơi phải học cách cảm nhận bằng chính trái tim không trọn vẹn ấy."Muốn hiểu được cảm xúc thì phải sống để cảm nhận. Muốn biết yêu thương thì phải biết rung động."…
Phạm Khuê trầm mặc nhìn Thái Hiện đang kí tên lên cuốn sổ lưu bút của cậu. Nét kí nguệch ngoạc, còn hằn rõ, giống như muốn đaam nát cuốn sổ.Thái Hiện đóng nắp bút lại, vẻ mặt chán ghét và kiêu căng. Hắn đã nói với cậu thế này:"Sau kì thi đừng bao giờ gặp nhau nữa. Cảm ơn cậu, Phạm Khuê."Nói rồi, hắn bỏ đi, một cách thật vô tâm và thô lỗ. Hắn bỏ lại cậu một mình trên ghế sân trường.Phạm Khuê buồn bã, khuôn mặt dần trở nên mếu máo, người cậu run lên bần bật vì uất ức và đau đớn.Mệt mỏi, bất lực,...có gì tốt đẹp trong cuộc tình đơn phương này?…
"Đi xa rồi mới biết, Hà Nội chẳng theo mình bằng bước chân, mà bằng hương hoa sữa vấn vít trong ký ức" - Hà Nội trong em…
AU (Alternative Universe - câu chuyện xảy ra ở một không gian khác với nguyên bản)Có một chút OOC (Out of character - tính cách của nhân vật khác so với nguyên bản)Văn án: Nanoha Takamachi vừa chuyển đến Học viện TSAB danh tiếng, nơi mà cô gặp được một cô gái vô tư, vô trách nhiệm, đầy mỉa mai: người không ngừng làm cô tức điên lên, nhưng vẫn thành công tóm được trái tim cô.Thể loại: Lãng mạn, hài hước, có chút ngược, có chút ngọt, không HDisclaimer: I don't own anything of this story except for the translation.Mình không sở hữu bất cứ cái gì trong truyện này ngoại trừ công phiên dịch.…
Vài nét chữ nguệch ngoạc đầu tay cho mọi người xem chơi hì hì<3…
Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng:- Mình viết fic này trong tình trạng đầu óc hổn loạn, văn chương mơ hồ. Cho nên có thể sẽ rất dỡ. Nhưng nếu các bạn đón đọc, mình thật sự rất cảm kích- Mình theo chủ nghĩa ship AllDo cho nên một ngày nào đó mấy bạn thấy một fic khác ra đời mà không phải của Dodaeng thì cũng đừng "xanh lá" nhé- Dodaeng là couple duy nhất mình không thể viết ngược được. Mà truyện này ý tưởng của mình lại đứt ngang nên có lẽ là...À mà thôi, dù gì vẫn cám ơn các cậu vì đã đón đọc tinh thần của mình. Thực sự rất cám ơn…