Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author:JISONNGTrans:Kim BOBeta:Kim BOTruyện gốc:https://www.wattpad.com/story/309865106?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=PhnganhT681&wp_originator=npczNoF8spDFVh8DC22EOlreF20KvS4kNs01GYkxgRrmW%2FeB4vSKDi1PwEbGk0s%2F5CTtf4uZ9DM4HdEeOqaZO%2B%2BvkxFJcWYBwdBsHWGNgWUgCc7LMHYxSTJT5m9nN35pCouple : Na Jeamin × Lee JenoTình trạng bản gốc: Đang cập nhậtTình trạng bản dịch: Đang cập nhật NOTE : Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả , vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.…
Hắn ngàn lần suy nghĩ, vạn lần tính toán, tôn nghiêm là cái gì, mặt mũi là cái gì? Hắn đều không cần, thậm chí vì em ấy mà làm nhiều chuyện đến như vậy. Nhưng từ đầu đến cuối thậm chí một cái quay đầu em ấy cũng không cho hắn. Là chán ghét cùng cực, hay là hận thấu xương tuỷ đây?Lee Sanghyeok, chúng ta cùng đứng trên một vòng tròn, dù là anh hay em có đi đến đâu chăng nữa, cũng sẽ về lại với nhau. Nơi đâu cũng là điểm bắt đầu.Jeong Jihoon, em một khi đã yêu rồi, mặc kệ trái tim dù là màu đen hay màu đỏ, em chỉ quan trọng người ở trong đó mà thôi.Phần Lee Sanghyeok, tình cảm đáng sợ nhất không phải vừa gặp đã yêu như Jeong Jihoon, mà đáng sợ nhất là thứ mầm cây Jeong Jihoon gieo vào trong lòng cậu. Là thứ tình cảm thẩm thấu dần dần nhuộm tím ruột gan, đến khi nhìn rõ đã thành chất nghiện thấm vào từng tế bào từng mạch máu. Nghiện có thể cai, nhưng cai không dễ, mà Lee Sanghyeok lại chẳng thể bỏ, có bỏ cũng chỉ là bỏ thêm vào.Fic chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.au gốc: Sga_Shmilylink fic gốc: https://www.wattpad.com/story/242986587?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button…
Khi Bakugou và Todoroki thích thầm nhau nhưng không dám thổ lộ. Và Kirishima cùng Yaoyorozu bất đắc dĩ trở thành Quân Sư Tình Yêu cho hai con người kiaLưu ý : OOC…
Hạnh phúc là thứ xa xỉ nhất trong cuộc đời cô. À không, cô từng có được nó nhưng ông trời đã nhẫn tâm cướp đoạn nó khi cô không hề hay biết. Biến mất đột ngột... Như cơn sóng thần cuốn đi tất cả không để lại cho ai cơ hội nào dù chỉ là quay mặt nhìn lại.Cô sẽ không tuyệt vọng, không nuối tiếc. Ông trời không cho cô sống thì cô phải sống, sống để đe dọa mạng sống của người khác. Anh ôm cô vào lòng, nâng niu cô như vật báu sợ bể hay chỉ trầy xước chút cũng khiến anh đau lòng. Cô cũng muốn thưởng thức mùi bạc hà của anh, vùi sâu vào ngực anh:" Anh không sợ em sẽ giết anh sao?""Tất nhiên là không. Vì anh biết dù em là hổ báo dữ tợn như thế nào thì khi bên anh em mãi là con mèo ngoan của anh thôi"…