Dây lưng, cái quần và Goo Jun Hoe
By K.Genre: Humor (đề nghị độc giả tự cù nách)Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôiRating: K…
By K.Genre: Humor (đề nghị độc giả tự cù nách)Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôiRating: K…
Bìa: by meTui vẽ và đăng lên với mong muốn mọi người xem và nhận Xét. So hope you enjoy !^^…
Note: Hà Nội trở lạnh và nghe mấy bài nhạc cổ phong thích quá nên gõ một cái oneshotTranh minh họa từ game Kiếm tam do Y Xuy Ngũ Nguyệt vẽ. Không hiểu sao nhắc đến núi tuyết lại nghĩ tới phái Thuần Dương của nhà Kiếm 3. Cái ảnh này coi như Manh Manh lúc đến Côn Luân đi =))…
Trịnh tổng hôm nay lại mặc bộ vest màu xanh than,đến công ty với bó hoa hồng lai tạo màu xanh ngọc gương mặt lộ rõ vẻ háo hức. Khắp tập đoàn Rubygroup,các khu resort,khách sạn cùng các trung tâm thương mại hôm nay đều được tô điểm sắc xanh. Nhân viên mới Tú Linh không khỏi thắc mắc mà hỏi các vị tiền bối trong phòng,họ chỉ cười trừ mà trả lời- Hôm nay là ngày sinh nhật của Trịnh Phu nhân…
Ký ức là nơi trú ẩn cuối cùng của con người.Nhưng nếu có thứ gì đó... ký sinh lên nó thì sao?Một loạt vụ án không để lại dấu vết.Những nạn nhân chẳng hề liên quan đến nhau.Thủ phạm không có động cơ rõ ràng.Kẻ giết người - chưa chắc là kẻ ác.Người điều tra - chưa hẳn mang chính nghĩa.Và tất cả bọn họ... đều mang trong mình những ký ức đang dần mục nát.Bạn nghĩ mình nhớ đúng?Hay chỉ đang nhớ những gì người khác muốn bạn tin là sự thật?Hãy bước vào vùng tối - nơi ký ức bị ăn mòn từng chút một...…
Nó - 1 con người lạnh lùng với người lạ nhưng cũng lại ấm áp với người thânHắn - 1 con người yêu nó từ khi nhìn nó ngủ trong lớp học.Liệu hắn có thể trở thành người thân của nó hay mãi chỉ là người lạ hay là người còn quan trọng hơn thế???Au: Đây là bộ fic tớ viết từ 2015 và đến tận 2016 mới hoàn thành, nhưng do một vài lí do nên tớ đã ngừng đăng tải sau đó rồi cập nhật lại. Nó thuộc thể loại ngôn tình, viễn tưởng và một số gọi nó là "tretrou" :)Mong mọi người thông cảm!#Mingg…
Mùa đông cũng chẳng lạnh mà..."Ấm"Ừa anh, ấm, vốn đã bao giờ lạnh đâu? Cũng ấm, giọt lệ tôi nhòe mỗi đêm trên cái gối mềm, ấm, như câu chúc anh thường nói.Ấm.Nóng.Bỏng rát như ngọn lửa...mối tình mờ nhạt này lại khiến tôi như con thiêu, hết lần này tới lần khác cũng đâm đầu vào, chẳng dứt ra được.Có lẽ một ngày không xa, mối tình độc hại bòng rát này sẽ nuốt trọn tôi, tách khỏi từng thớ thịt, lớp da...Để trở thành một bộ xương khô bên đống lửa tàn...Ấm lắm...…
Vẫn là Thiên mỗ đây[ Lòng hảo tâm là 1 follow, đa tạ ]…