Ngừng yêu em là điều tôi không thể (SEULRENE)
Mùa xuân năm ấy em đã khiến tôi yêu em. 2 ta đã rất hạnh phúc cho tới khi em nói " Chị! Mình ngừng yêu nhau đi" " Ngừng yêu em là điều tôi không thể"…
Mùa xuân năm ấy em đã khiến tôi yêu em. 2 ta đã rất hạnh phúc cho tới khi em nói " Chị! Mình ngừng yêu nhau đi" " Ngừng yêu em là điều tôi không thể"…
"Seonghyeonie hyung, em muốn ăn cua ngâm tươnggg""Em vừa ăn rồi mà""Làm gì cóooo"…
"Có cần t mổ đầu chúng m ra xem có gì không hả? Cái răng khôn mọc ngược của t còn đéo ngu bằng chúng m"…
Tuy dốt văn nhưng tình yêu với seulrene khiến tôi muốn viết nó. Thanks all !…
Xin, hãy đến đây, tôi kể cho nghe, câu chuyện về hai người điên mến nhau..._________Mọi diễn biến trong chiếc fic ngớ ngẩn này đều do mình tưởng tượng, không có tính chính xác cao, mong mọi người bỏ qua và vui vẻ đọc nhé. Xin cảm ơn rất nhiều.…
Đây là câu chuyện về Kang Seulgi và Bae Joohyun. Hai con người yêu nhau, cần nhau nhưng lại không dám thổ lộ cho đối phương biết được tâm tình của mình. Đê rồi một ngày khoảng cách của họ ngày càng xa...Đã rất lâu kể từ khi mà tớ ngưng viết lách. Nhưng sau khi tớ đọc được một fanfic của hai bạn nhỏ, đã để lại trong tớ một ý tưởng về câu chuyện này. Mong các bạn sẽ ủng hộ cho tớ.…
Convert: diendanlequydon.comEdit: Giáng.…
"Cuối cùng...sau tất cả, chúng chỉ là những ký ức..."𝕿𝖊̂𝖓 𝖙𝖗𝖚𝖞𝖊̣̂𝖓: 「Fanfic | Underworld Office」Ký ức 〚Boss x Eugene〛𝕿𝖆́𝖈 𝖌𝖎𝖆̉: Cherry𝕿𝖍𝖊̂̉ 𝖑𝖔𝖆̣𝖎: Oneshot, boylove, fanfic𝕷𝖚̛𝖚 𝖞́:1. Nhân vật có thể bị OOC.2. Nhân vật thuộc về Nhà phát triển game.3. Phần ký ức được dựa vào kết Yên bình nơi xa xăm của game.4. Sẽ có hai phiên ngoại. Phiên loại 2 là một chap H, ai không đọc được thì có thể rời đi, không nhận gạch đá.5. Có một chap đăng ảnh.Bộ truyện chỉ đăng duy nhất ở Wattpad bởi @_CherryCute_, đăng nơi khác sẽ được tính là ăn cắp.…
Chuyện kể về giấc mơ của một ReVeluv với suy nghĩ nếu các thành viên không là RED VELVET thì sẽ như thế nào? Cuộc sống của họ sẽ ra sao? Các thành viên sẽ gặp nhau trong hoàn cảnh nào?…
Thể loại: ngôn tình, ngược đoản văn...Cô mồ côi từ nhỏ phải sống với bà và mợ, mặc dầu được bà yêu thương hết mực nhưng mợ thì ghét cô lắm. Cô làm mọi nghề để kiếm tiền rồi cô gặp Kim Tae Hyung là con của chủ quán bar cũng là người hại cô trượt chân vào bùn lầy tội lỗi.....Khi chúng ta nhận ra thứ tình cảm này thì đã quá trễ.Nhưng không quá muộn để yêu thương."Tôi chờ em, Bae Joohyun ."…
Cánh cửa lí giải cảm giác được chiếc chìa khóa mang tên nieniesapphire mở ra vào lúc 06:00 - 17/06 Fanfiction thuộc về project Je ne sais quoi dành cho Chovy và Doran.…
🕯 Thể loại:Slice of life · Ấm áp · Gia đình nhỏ · Hài hước nhẹ · Chữa lành · Slow burn · Harry bot · Draco top💫 Tóm tắt:Sau chiến tranh, Draco Malfoy sống một cuộc đời bình lặng cùng con gái nhỏ sau khi vợ qua đời vì bệnh.Anh tưởng rằng ngôi nhà ấy sẽ mãi chìm trong yên tĩnh và rồi cho đến khi Harry Potter bước vào, mang theo bánh táo, nụ cười ngốc nghếch, và cả một cơn gió ấm áp len vào từng góc nhà.Từ những buổi sáng ồn ào vì Scorielle không chịu ăn sáng, đến những chiều muộn pha trà, rồi những tối cả ba quây quần kể chuyện, tiếng cười bắt đầu trở lại với nhà Malfoy.Draco không nghĩ rằng trái tim mình có thể rung động thêm lần nữa...Nhưng Harry Potter, với đôi mắt xanh dịu và sự vụng về dễ thương, đã dần biến căn nhà từng chỉ có bóng tối ấy thành nơi đầy ánh sáng - nơi có ba người, ba trái tim, và một niềm hạnh phúc rất nhỏ nhưng rất thật.…
Những mẫu chuyện ngắn và dàiiii------------------"Kim Jennie lắc lắc ly rượu trên tay, chưa đi tìm mà em đã mò đến đây. Nàng nhếch môi, trời lạnh rồi đi bắt thỏ về làm ấm giường thôi"-------------------"Em giỏi như thế, vậy có sửa được máy bay không?- ...?-Cái máy bay này thiếu một linh kiện nên không thể bay được-Thiếu gì cơ?-Em đó"-----------------------…
You attracted me from the first meeting, my first love...…
Kang ngày bé ghét Bae ngày nhỏ Kang khi lớn yêu Bae trưởng thành…
Chuyến tàu thứ năm được tìm thấy lúc 08:00…
- Chị ko muốn rất nhiều năm về sau, khi em nhìn lại những tháng năm tuổi trẻ, em mới nhận ra rằng, hóa ra thứ đáng tiếc nhất em bỏ lỡ không phải là chị mà là tuổi thanh xuân của mình...- Nếu có thể, em ước gì khoảnh khắc ấy em đã ko chú ý đến chị, để bây giờ chẳng phải quay cuồng trong ngàn ấy nhớ thương...…