Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cậu yêu thầm Lưu Diệc Văn- là một ảnh đế xuất sắc.Cậu cứ nghĩ hai người chỉ có tgeer như người dưng nhưng không ngờ...Không áp dụng lên người thật, truyện chỉ là tác giả viết ra để thỏa mãn cơn đói khát của fan CP mà thôi…
Một vài các độc giả khi lướt qua có lẻ sẽ thắc mắc một đứa nhóc con 16 tuổi thì trãi đời được bao nhiêu nhở?Vâng, tớ không cố để trở thành một đứa trãi đời hay tự cho mình bất hạnh hay đại loại thế. Tớ chỉ muốn viết ra đây một vài bài học xương máu bản thân tự rút ra. Khiến cuộc sống này lạc quan hơn, cũng như khiến những bạn bước vào độ tuổi dậy thì nhìn cuộc sống mình bằng một khía cạnh khác. Nhất là các bạn đang cảm thấy đau khổ, tối tâm, lạc lõng hay trống rỗng ( hay là những bạn tận hưởng âm nhạc của Billie Elish ) mình không cố ý xúc phạm ai cả. Vì mình cũng là một đứa thích chìm đắm trong những bản nhạc buồn. Ý mình là độ tuổi mà suy nghĩ chúng ta trở nên phức tạp và mâu thuẫn.Disclaimer : tớ là một đứa đang trong quá trình hồi phục của 2 chứng bệnh tâm lý, trầm cảm và rối loạn ăn loại ( loại binge eating disorder ) topic ( sách, blog hay cậu gọi nó là gì cũng được ) "What I've learned at the age of sixteen" giống như một liều thuốc cũng giống như một quyển nhật ký trong quá trình chữa bệnh của tớ. Mong các bạn đang có cùng vấn đề sẽ đâu đó tìm được sự đồng cảm đâu đó trong topic này và đương nhiên là trở nên lạc quan hơn >~<.Dong dài thế là đủ rồi shall we star?…
Nguyễn Thanh Việt, nhà văn gốc Việt đầu tiên đoạt giải Pulitzer với tiểu thuyết The Sympathizer vừa có thêm sách mới, tập truyện ngắn The Refuggees. Truyện đầu trong tập này, Black-Eyed Women, viết về một hồn ma thuyền nhân, tị nạn.…
Một cậu thanh niên thích đọc truyện kinh dị, nhưng cậy lại rất rất sợ ba cái này. Để vượt qua nỗi sợ hãi đó, tình cờ vào một ngày nọ, cậu tìm ra được...?…
Tỉnh lại trong thân xác xa lạ, ký ức trống rỗng, nàng không thuộc về thế giới nàyMột người không có quá khứ, không biết tương lai, nhưng lại có một khát vọng luôn hiện hữuTừng bước trên con đường tu hành, nàng có tìm lại được không...Đôi lời: TG mới nhập môn nên văn phong viết chưa mượt mà. TG sẽ cổ gắng cải thiện.…
Một câu truyện nhỏ mình dành riêng cho couple của mình, cảm ơn hai cậu, Sope. Vì đã đến với mình.Couple: Sope Thể loại: đam mỹAuthor: Huỳnh NiTruyện được đăng tải lên nền tảng Wattpad. Vui lòng không mang đi đâu hay reup, chuyển ver khi chưa có sự cho phéo, xin cảm ơn…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
2 kiếp , 2 người , 1 mối tình " Thương em ,yêu em , mãi mãi ,cho dù là kiếp này hay kiếp trước ,mãi là em "." Trước sau như một , miễn là chị , em sẽ mặc áo cưới " .…
#Tác giả : Seii [...] Băng sơn bá đạo niên hạ công, [...] Ngạo kiều phúc hắc đại thúc thụ...#KhôngdànhchothanhniênnghiêmtúcLần đầu viết đam nên chắc rất ư là dở, thông cảm :V có lòng thì thả sao đi :))…
Đây là câu chuyện đầu tay của mình viết về couple Kookmin của BTS, mình có vài lưu ý nho nhỏ sau:-Đây là KOOKMIN, not Jikook nhé-Mình sủng công và tuyệt đối mẹ kế với thụ. Công chắc chắn sẽ không phải là người ngược thụ mà vì một vài lý do mà thụ tự ngược, ở trong này thì vì hoàn cảnh mà thụ tự ngược…
Tạm thời thì chưa có mô tả nhưng sau này sẽ chỉnh từ từ Couple: Sope Thể loại: đam mỹAuthor: Huỳnh NiTruyện được đăng tải lên nền tảng Wattpad, dreame book,.... Vui lòng không mang đi đâu hay reup, chuyển ver khi chưa có sự cho phép, xin cảm ơn.…
Lời hứa trước khi chia tay cả Chihiro và Kohaku là gì các cậu có nhớ không?->Chính là cùng nhau gặp lại ở thế giới loài người. p/s: đây là truyện ta viết, song cũng có nhiều thứ cần tiến bộ hơn nữa, mong mọi người ủng hộ....(ta buồn là ta cho ngược ó nhe:))…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…
Xin lỗi các cô nhưng tôi vã PN của cặp này quá nên cắn răng tìm cho đỡ thèm, ai dè tìm xong còn thèm hơn :')) ừm và chỉ có 1 PN thôi, tôi đăng lên để nếu có cô nào thích thì vào đây chung vui với tôi.By the way tôi chưa xin phép má Thừa đâu nên đừng đem đi đâu nha, cảm ơn, tôi thiệt tình không muốn bị report đâu! Cre ảnh: Artist: 橘子 汽水…
au: fwktoh_kurwj (Fox.bmh)gửi vào đây vài dòng ngắn, hơi lan man chính tả bị sai thì mình im lặng đi nhé, thôn lắm ígọi tao là chị là lóc....đọc zui zẻ.....đéo reup hay bế đi đâu hết( muốn thì xin)bình luận rác tao lóc nốt nên ăn nói lịch sự như một người sĩ đi…
Nội dung thì các bạn đọc đi rồi biết, truyện tớ tự viết nên không có thời gian ra chap cụ thể nhá !!! Lần đầu viết truyện, có ý kiến góp ý gì thì comment nha ❤❤❤…
Một câu chuyện rời rạc về một cặp tình nhân, về những con người có trái tim màu đỏ như tuổi trẻ mộng mơ. Qua bao năm, bao biến cố, ai cũng có cái kết xứng đáng của mình.Cuộc sống, thế này rồi thế khác, nhưng điều ta luôn ghi nhớ, đó là phải giữ lấy trái tim và tấm lòng tươi sáng, để mãi mãi trẻ trung như bây giờ :)Truyện hơi hư cấu :3 cám ơn nếu bạn theo dõi…
Lưu ý‼️: ★ Không reup dưới mọi hình thức hay chuyển ver và mang truyện sang nền tảng khác khi chưa có sự cho phép từ tác giả!★ Sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, hoàn toàn không có thật! Vui lòng không áp dụng lên người thật!★ FourthGemini, 4GKhông phải GeminiFourth, đừng nhầm nhé.Cảm ơn ạ, mong mọi người có một trải nghiệm vui vẻ 💞…