TRẢ TEST
Ứng tuyển vị trí Editor cho team Cục đá…
Ứng tuyển vị trí Editor cho team Cục đá…
Tác giả + artish tranh bìa: Thánh Nguyệt/圣月 (https://weibo.com/u/1450598224)Editor: Bệnh Lười Thế KỷBản dịch và đăng tải đã được sự cho phép từ tác giả.CP chính: Cẩu CáoCác CP phụ: Thanh Dạ, Hoang Liên, Tửu Tỳ... Ứ không nhớ nổi nữa, trong quá trình dịch mà còn thì sẽ cập nhật thêm 😂😂😂WARNING: 18+, ai chưa đủ tuổi/tâm hồn trong trắng/không ăn được đam mĩ xin vui lòng bấm nút quay lại ở phía trên cùng góc trái, rủi có chuyện gì như mù mắt hay sang chấn tâm lí gì đó tôi k chịu trách nhiệm!…
Một cái nhìn một ánh mắt dành cho nhau nhưng chúng ta đều chọn im lặng vậy thì tất cả trôi đi để động lại lời nói " thoáng qua " thôi nhỉ? _090725_…
Nàng xoa xoa chính mình bị khoa trương mắt trang che khuất hơn phân nửa tầm mắt hai mắt,Dưới ánh trăng chỉ có múa đơn tao nhã thân ảnh, đẹp quá nha. . . . . . Là trong truyền thuyết vương tử sao?Bất quá làm cho hắn nhìn thấy đã biết thân tục tươi đẹp hoá trang, thật sự là quăng người chết !Đều là người nhà gắng phải nàng tham gia trận này nhà giàu có yến, nùng trang tươi đẹp bôi nàng cũng vượt qua không được tự nhiên,Không thể tưởng được hắn chẳng những không thèm để ý, còn ra thanh an ủi bồi nàng tâm sự;Tái kiến hắn, thật đúng là Encarnación bạch mã vương tử, cứu vớt nàng thoát đi phiền lòng thân cận yến!Tiếp theo từ nay về sau mỗi ngày đến nàng công ty báo danh, khi nàng là công chúa giống như hộ tống tan tầm,Thậm chí cố ý phủ không hợp thân bụi tây trang, đội tục có đủ lực vượt qua chỗ ở kính đen,Chỉ vì gần hơn cùng nàng khoảng cách, xem nàng vui vẻ cười to!Bao lâu không như vậy an tâm thỏa mãn, tưởng xem nhẹ kinh hoàng thầm nói,tự nhủ] không động tâm, là gạt người ,Nhưng. . . . . . Cho dù hắn lại hoàn mỹ, cũng không thể có thể phù hợp người nhà "Vương tử" tiêu chuẩn. . . . . .Mắt thấy nàng sắp bị đẩy lên thảm đỏ, cứng rắn gả cho người nhà vừa lòng "Tiền Đa Đa vương tử" ,Nàng trong cảm nhận con ngựa trắng 1 hào, lúc này cũng có thể thuận lợi giải cứu nàng này gặp rủi ro công chúa sao?…
Tác giả:Chu Mộc NamThể loại:Kiếm Hiệp, Cổ Đại, Nam ChủSau cái chết của Vong Ưu đại sư, một chiếc kim quan* thần bí xuất hiện tại thế gian, giang hồ dậy sóng từ đó cũng dậy sóng.Hào kiệt khắp nơi nổi dậy, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Thiên Nữ Nhụy đều lần lượt xuất hiện trong cuộc phần tranh này.Sách mã giang hồ mộng, ỷ kiếm đạp ca hành. Câu chuyện về bí mật của quan tài vàng dần dần được hé mở...…
"Một tình yêu dở dang.Một hành trình độc lập.Một thương hiệu thời trang mang tên GOODNING - biểu tượng cho sự tự do và kiêu hãnh của phụ nữ.'Không phải ai cũng cần một bàn tay để nắm, nhưng ai cũng cần một đôi cánh để bay.'"…
Mù sương phủ kín, vạn tượng như mộng. Cõi Diên Đạo, Đạo cũng chẳng còn là Đạo, chân chẳng rõ là chân.Có một kẻ, sinh trong dòng họ giữ linh chôn cất, danh xưng Tẫn Thanh Hư. Từ tấm bé đã sợ ma sợ quỷ, ác mộng vương vấn, bèn dấn thân vào con đường chẳng thuộc về người thường.Đạo là gì? Có đó lại không, sáng đó mà mờ, là lý lẽ của muôn vật, hay chỉ là vọng ảnh trong tâm phàm?Ký ức của Diệt Đế, oán niệm từ Tịch Hồn Châu, cánh cửa cấm chi mộng, Diên Châu chi biến - tất cả như hỏa huyễn giữa sương.Chân giả đan xen, chẳng thể phân tỏ. Chỉ có một người, lặng lẽ bước đi, khi thì cầu trường sinh, khi lại nguyện đoạn diệt.Bản ký này chẳng dành cho thế gian, chẳng truyền cho bậc thánh.Chỉ để ghi một giấc mộng, một sự diệt, một niệm: Thanh Hư.Thanh Hư là tận. Đạo là gì, ai hay?…
Cái tuổi mới lớn bộp chộp, ngô nghê và đa sầu đa cảm khiến người ta khi nghĩ lại thật nhiều hối tiếc.Hai con người từng hẹn sẽ gặp lại nhau khi cô 18 tuổi tại thành phố nơi anh học đại học. Nhưng cô không hoàn thành được, anh cũng bỏ lỡ để lại một hồi ức nhạt nhạt vô hình nhưng không bao giờ phai.…
Mùa hè năm ấy, chỉ có bằng lăng nhuộm tím cả mảnh trời và cậu - người trong trái tim tôi.…
...Tuyết đầu mùa đã bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng phau rơi nhẹ tênh giữa lòng đường phố Tokyo, những con phố nhộn nhịp lộng lẫy thắp đèn làm rực sáng cả bầu trời đêm, mùa Đông đã cập bến Tokyo xa hoa cũng là lúc tôi gặp lại em...Mặt trời nhỏ của tôi."Hoa hướng dương nhỏ đã mất mặt trời, cũng như tôi mất em vậy nên khi ánh Dương lại lần nữa lấp ló chiếu rọi xua tan bóng đêm, đem ấm áp cho bông hoa nhỏ, nó sẽ tìm cách khiến mặt trời không thể rời xa nó 'mãi mãi' ""Takemitchy đừng rời xa tao..." ___________________________Một chiếc fic ngọt ngào giữa Manjiro nhỏ và Takemichi nhỏ, câu chuyện tình đơn phương của hoa hướng dương dành cho mặt trời.Arc Kanto Manji, Từ bỏ cái tên cũ bắt đầu nhúng tay vào con đường tội ác Bonten được thành lậpDuy trì chủ yếu 2 arc Kanto và Bonten, Mikey sẽ giấu Takemichi về việc còn tham gia các băng đảng cũng như giấu cậu về việc thành lập Phạm Thiên.Truyện phi logicViết thoả mãn cho bản thân(?・・)σ •Lưu ý : Truyện chỉ mô tả tuyến tình cảm của Manjirou và Takemichi không đề cập tới ship couple khác Truyện có yếu tố tình trai, bạo lực.…
Đây là truyện con ad nó tự nghĩ, có dở thì nhận xét để con ad này biết con ad còn sửa, sẽ có mấy chap là hiện đại, chap là cổ trang nên mọi người đừng thắc mắc tại sao đang hiện đại mà đã cổ trang '^' Couple: Vong tiện, Hi Trừng Truy Lăng, Tang Nghi, Quyết Dao, Tiết Hiểu, Tống NinhLưu ý: +Có gì thắc mắc--hỏi '-' Nhá+Tiếp theo, thấy dở thì góp ý, GÓP Ý GÓP Ý GÓP Ý, làm ơn =^=+Vì sẽ có mấy tấm ảnh xuất hiện nên có gì mình biết thì mình đưa link với tên tác giả, còn không... biết thì mình thật sự thật sự so ryy ;-;---Nhân vật thuộc má Mặc, OOC hay không không biết =^=---…
Đây không phải là văn mẫu.Cũng không phải là bài nghị luận xã hội điểm 10.Đây là tiếng gào của một đứa trẻ trâu biết nghĩ,Là lời tuyên bố lạnh tanh giữa đám đông thỏa hiệp.Nếu bạn từng ảo tưởng mình "giỏi",Hoặc từng bị coi thường vì không "giỏi theo khuôn mẫu"...Thì bài này là dành cho bạn.Viết bởi: Trẻ Trâu Viết Văn 13 Tuổi(Không học giỏi, chỉ viết thật.)…
Anh rảo bước trên con đường trải đầy hoa cải vàng. Con đường vẫn như xưa, những đóa hoa cải vàng vẫn vô tư khoe sắc dưới cái nắng dìu dịu của buổi chiều tà. Một cơn gió vụt qua, những đóa hoa cải vàng đung đưa trong làn gió nhẹ. Mọi thứ vẫn đẹp như vậy, nhưng người anh yêu đã không còn nữa...Cậu ấy... đi mất rồi!... ----------------------Lưu ý: +Đây chỉ là truyện giả tưởng không liên quan đến người thật! +Vui lòng không reup truyện của mình! Mọi hành vi đăng lại truyện mà không có sự cho phép của mình đều là đạo văn!…
Một quyển album với những hình ảnh đẹp nhất…
Người ta nói, tình đầu bao giờ cũng là vết sẹo đẹp nhất... nhưng với tôi, đó là vết thương chưa bao giờ lành.Mùa hè năm ấy, tôi gặp anh giữa cơn mưa - một cuộc gặp tưởng chừng vô tình, nhưng lại khắc sâu trong tim tôi suốt những năm tháng sau này. Chúng tôi yêu nhau, cãi vã, tha thứ, rồi lại tổn thương nhau đến kiệt sức.Anh - người từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ tôi, lại hết lần này đến lần khác khiến trái tim tôi nát vụn. Tôi đã từng tin, chỉ cần yêu đủ nhiều là có thể giữ được một người, nhưng hóa ra, tình yêu không đủ mạnh để níu bước một kẻ đã muốn đi.Khi anh quay lại, tôi vẫn mềm lòng... cho đến khi nhận ra, mình chỉ là người thay thế cho một cái bóng trong quá khứ của anh."Thanh xuân tôi đã từng yêu như thế" - là câu chuyện của một cô gái yêu hết lòng, đau đến tận cùng, và cuối cùng học cách đứng dậy từ chính nỗi đau của mình.Một mối tình không trọn vẹn, nhưng đủ để khắc sâu suốt đời.Bởi có những vết thương không cần ai nhìn thấy - vẫn khiến ta nhớ mãi...---…
Làm để cho vui chứ chẳng có gì đâu:>Nếu không thích thì có thể không coi và có thể lặng lẽ đi ra coi những bộ khác:)))…
Hành trình Phù Thủy đi tìm bản ngã của bản thân. Bà sinh tồn bằng sự chống đối với thế giới để chứng minh thế nào thực sự là chánh thuật, thế nào thực sự là tà thuật. Vừa "liều", vừa "lì", vừa "loạn", ngang ngược bá đạo từ trong xương tuỷ, đằng sau bà là một sức mạnh nội tại bất kham. Liệu sau lớp chắn đó có những góc khuất chưa từng được đưa ra ánh sáng. Mọi phép thuật trong truyện đều là hư cấu, nhưng nỗi đau của Phù Thuỷ thì dựa trên một câu chuyện có thật.…
Trần Minh Ánh là một học sinh ít tiếp xúc với bạn bè, thế nhưng anh chàng hotboy Lục Bảo Khang lại luôn trêu chọc, đi theo cô. Vì tài nấu ăn chưa từng có của cô đã khiến hắn và cô trúng độc, 2 người xuyên không xuống thời của 500 năm trước. Trần Minh Ánh lúc đó là một đại tiểu thư nhà giàu chuẩn bị làm lễ kết hôn. Không may, Lục Bảo Khang lại là người mà cô phải kết hôn,.......Trần Minh Ánh gặp Lục Bảo Khang đã nhận ra ngay, vì thân thể 2 người vẫn vậy, không khác lúc trước là mấy. Sao,sao ngươi ở đây.MONG CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN CỦA NI VUI VẺ…
Độc giả sau khi đọc phần " Thảo Mộc " của bộ mà ai cũng biết là bộ nào đó, chưa kịp thở dài đã bị cục xuyên không bế đi...?Y xuyên tới đâu? y vừa xuyên tới chính là đối diện một chiếc xe ngựa cán nát tay một đứa nhỏ." Cảnh này sao ta thấy nó quen thế nhở?" " á à... đây chẳng phải là Tiết Dương đó sao? Đm đại thần! Người ta xuyên nam thần, nhân vật chính thánh mẫu các kiểu. Sao ta xuyên thành người qua đường còn nhặt phải nhân vật phản diện đứng một hai trong truyện thế hả???"" Ngươi nói ...Ngươi muốn " ship " ta với ai?" Độc giả mồ hôi túa ra như tắm mưa, vẻ mặt thấy chết không sờn" Ta nói... ta " ship " ngươi với ta..."Sau đó ...Ta hối hận vì nhặt được nó, giờ trả về có tác dụng không? Ai đó cười gằn ba tiếng. ×trong đây không có Vong Tiện ×trong đây không có Vong Tiện ×trong đây không có Vong Tiện chuyện quan trọng nhắc 3 lần ngẫu nhiên cũng sẽ gặp được nhân vật khác.truyện chỉ ngẫu hứng sáng tác, OOC, thay đổi thời gian các loại rất nhiều!Trong đây còn một cặp nữa là Giang Trừng × Ngu Trạch ( cũng là Oc của tôi)…