Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Không muối - không đường>> không gia vịNguyên liệu hoàn toàn tự nhiên 100% được sản xuất từ ngẫu hứng của -jaems :))Có những câu chuyện gắn liền với thực tế. Cũng có những câu chuyện phi thực tế. Tóm lại là đúng với thể loại "fanfiction".Mình không để tên chương theo couple vì mình muốn mỗi chương sẽ là một câu chuyện bao gồm tất cả đều là nhân vật chính đúng như cái tên fic, vì "Our" có nghĩa là "của chúng ta".…
🌺Tên truyện: Thái tử phi chủ động như vậy.🌺Tên tiếng Trung: 太子配如此主动🌺Hán việt: Thái tử phi như thế chủ động🌺Tác giả: Tiểu Bình La Y🌺Thể loại: Nguyên sang - Ngôn tình - Cổ đại - Tình cảm - HE - Trọng sinh - Song khiết - 1vs1⚠️Lưu ý: - 1 vs 1, song khiết, nam chính yêu thầm nữ chính nhiều năm.- Miệng lưỡi nữ chính nhanh nhạy, công phu nịnh hót siêu đẳng.- Có một tuyến tình cảm BL (Mộc Liễm Vũ & Từ Ảnh)...Nhân vật chính: Mộc Vân Chi, Tần Kiêu.Thể loại: Song cường, vả mặt, trùng sinh.Tóm tắt đơn giản trong một câu: Thái tử phi quá chủ động phải làm sao?Ý nghĩa: Đời người chẳng dễ dàng, nhất định phải nắm bắt thời cơ tốt nhất.…
Ngủ đã chẳng còn là vấn đề. Đã từng thôi, suốt một thời gian rất dài, nhưng nay thì không còn nữa. Giờ đây, chính khi tỉnh giấc mới là nỗi bận tâm.Season 8 ep 01 spoilert đã có per của tg rùi hihi, 🫵 vô link gốc cho tg 1 kudo nhé link gốc: https://archiveofourown.org/works/529718…
Tác giả: Nguyệt Bội HoànThể loại: Cổ trang, giang hồ, huyền ảo, cường công cường thụ, ngược tâmNgười dịch: QT đại nhânTình trạng: Kết thúcVăn ánTẫn xong thế thân nhiệm vụ, hắn có thể tử tâm ly khai? A, muốn nói mình là thế thân, ngươi cũng quá đề cao chình mình... Tần Trọng hiểu được bản thân tướng mạo bình thường, cùng với người Đạm Nguyệt Ngân yêu tha thiết một điểm cũng không giống. Cứ như vậy ly khai là tốt nhất cho dù sẽ tan nát cõi lòng, thân tử... Mà thôi! Để hắn dùng cả đời này đổi lấy hạnh phúc của Đạm Nguyệt Ngân , hắn kiếp sau kiếp sau cũng không nguyện tái kiến Đạm Nguyệt Ngân ... Chết không vào luân hồi, để hồn phách tiêu tán. Một đạo sấm sét đưa hồn phách tứ tán của hắn một lần nữa tụ tập, định nhãn đã thấy Đạm Nguyệt Ngân ôm ấp thi thể của hắn! Đạm Nguyệt Ngân chẳng lẽ hận hắn đến vậy sao, dù hắn đã chết cũng không buông tha mà?!…
Sẽ ra sao nếu con búp bê bạn yêu thương nhất... lại muốn giết bạn?Tại ngôi làng Làng Trúc, Thầy Nam dựng lên một sân khấu múa rối để tìm lại nụ cười cho lũ trẻ. Nhưng sau một cơn bão dữ, con rối "Bé Bông" trở về từ ngôi nhà hoang của lão pháp sư đã chết, mang theo một vết đen bí ẩn trên má.Vết đen ấy không chỉ là mực... nó là máu. Và nó đang lan rộng. Tiếng cười khúc khích mỗi đêm không còn là của trẻ con nữa.Một câu chuyện kinh dị ngắn về bùa ngải, sự trả thù và những linh hồn không siêu thoát.🔥 Cảnh báo: Truyện có yếu tố tâm linh và kinh dị mạnh. Cân nhắc trước khi đọc lúc nửa đêm!…
Boun noppanut cậu học sinh mắc chứng trầm cảm, tính cách có phần kì quái. Một ngày đẹp trời có một học sinh mới chuyển đến mang theo cả tia nắng đến với cuộc đời cậu, Prem warut.…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
"Bình tĩnh, Daichi," anh tự nhủ với chính mình khi tay chạm vào lớp vải đồng phục. Hít một hơi thật sâu, anh lôi chiếc áo ra. "Ổn thôi mà. Mình luôn là người có trách nhiệm. Mình sẽ không bao giờ-"Sau đó anh ấy nhìn thấy màu đỏ từ chiếc áo, và anh ngay lập tức nhét lại nó vào trong túi của mình. Chết tiệt.Hoặc chúng ta có thể hiểu rằng Kuroo và Daichi đã có cuối tuần vui vẻ bên nhau và vô tình cầm nhầm áo đấu của nhau. Họ đã không nhận ra cho đến khi họ ở cùng đồng đội của mình.Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem ra chỗ khác.…
Na Jaemin không mạnh mẽ hơn tình yêu anh dành cho Park Jisung, và Park Jisung thì không mạnh mẽ tí nào cả.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không mang ra ngoài wattpad. Translation was permitted by the author, please do not take out. Cre: felix (https://archiveofourown.org/works/23750167)Reach out to author at twt/@gfyeonjoo or twt/@8soeun…