Mạn Châu Sa
Đọc đi rồi biết 😂😂😁…
Đọc đi rồi biết 😂😂😁…
Một căn nhà cháy rụi.Và một kẻ giết người... không hề chạy trốn.Hắn đứng đó, khóc.Bình thản..."Vết máu không phải của nạn nhân""Anh bt điều đó đúng không?"Có những kẻ sinh ra để mang lại tiếng cười.Và cũng có những kẻ... chưa từng được phép cười.Một vụ án.Một kẻ sát nhân với ánh mắt bình thản đến đáng sợ.Một câu hỏi kỳ lạ về "những chú hề".Khi từng lớp sự thật dần được bóc tách, viên cảnh sát trẻ mới nhận ra-thứ anh đang đối mặt không chỉ là tội ác...mà là một con người đã bị bóp méo đến tận cùng.Rốt cuộc, ai mới là kẻ đang cười?Và ai... mới thực sự là con rối?…
anh yêu em , em hãy nhớ điều đó…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
"CHÚNG" đã đi về đâu?…
yêu một người là không cần một lý do…
Tâm tình…