Cô gái mập may mắn
Đây là một loại teenfic điển hình, nhất thời rảnh rỗi viết ra. Có gì sai sót xin thông cảm. Cảm ơn rất nhiều…
Đây là một loại teenfic điển hình, nhất thời rảnh rỗi viết ra. Có gì sai sót xin thông cảm. Cảm ơn rất nhiều…
Cậu ấy sinh ra trong một thị trấn nhỏ nơi thời gian trôi chậm như tiếng gió thổi qua hàng cây anh đào.Jeong In luôn cười, không lớn, nhưng đủ làm người ta quên đi những ngày lạnh.Cậu vẽ tranh. Trong tranh là những người đã rời đi, những kỷ niệm chưa từng có thật.Jeong In tin rằng mọi người đều có thể bắt đầu lại. Nhưng cậu lại chẳng bao giờ dám nói yêu ai lần hai."Tớ không biết liệu mình có đủ can đảm để giữ ai bên mình. Nhưng nếu đó là cậu, tớ sẽ vẽ một mùa xuân không bao giờ tàn."…
Hê hề, đọc thì biết nhé.…
lười quá ko viết…
Truyện viết ra để giải trí, mong các bạn đón đọc…
Nhật kí xàm xí của một con bé mập 💁🏻♀️…
Thể loại: Ngôn tình, tình yêu tuổi đôi mươi. Truyện kể về một chàng trai trẻ từng chải qua một lần mập mờ với một cô gái mà mối quan hệ đó khiến cho anh ấy trở nên tiêu cực. Và nó được duy trì trong một khoảng thời gian khá dài. Cho đến khi anh ấy gặp đc một ng con gái đã thay đổi cả cuộc đời của anh ấy. Kéo anh ấy ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực hằng đêm, những thói quen sấu và mang lại cho anh ấy những ngày tháng đầy niềm vui, động lực,năng lượng tích cực. Và cô gái ấy là một người rất rất đặc biệt vì cô ấy là em họ không cùng huyết thống của anh ấy. (Không loạn luân nha). (((:…
Shiro, thuộc loại hint nhẹ, thích mập mờ nhưng Shiro trai đấy🫥🦊…
có những hình vẽ là của tôi có những hình vẽ là của người yêu cũ của tôi có những hình vẽ là của bạn tôi hoặc fan…
Kể về 1 anh chàng du học sinh Việt Nam lười biếng được chuyển sinh sang thế giới khác nhờ 1 lần chơi ngu.…
Cô gái loay hoay trong mối quan hệ của chính bản thân mình…
(mị mới vào nên chỉ làm thử cho vui thôi[ có j ko hay xin bỏ qua :3] )truyện liên quan tới một chú chó.. cũng ko hẳn là chó :) cậu đã từng bị bỏ rơi bởi một gia đình giàu có.giờ cậu là một con động vật hoang dã. luôn lang thang trong các ngõ ngách để kiếm đc những miếng ăn mà sống qua ngày.. muốn biết tiếp thì hãy xem đi nha ;3 rồi cuộc hành trình của chú sẽ đi về đâu ..? mời mọi người đọc truyện…
Đa số góc nhìn về tình yêu của mỗi người đều giống nhau ── em yêu anh, anh yêu hắn, mà người anh yêu đơn phương kia lại chỉ coi anh như một trò đùa, trò đùa tình ái, rồi vô tình, trong trò đùa đó, có Giang Li, có cả Vương Diệp. Vương Diệp từng nói, yêu nhau từ thuở ban đầu có biết bao nồng nhiệt say đắm...anh một mực chân thành tín ngưỡng như thế, vậy còn, Giang Li thì sao? Ở ban công nhỏ với ánh tà dương lấp lánh chiếu rọi, một bản tình ca êm ái lặng lẽ ngân nga chỉ vì một người. Bao đêm bị những suy nghĩ tiêu cực lấn ác đến mất ngủ, sự thâm tình đến triền miên đó chỉ dâng hiến cho một người, bất luận người kia gọi là Vương Diệp - là đóa Hồ Điệp tượng trưng cho thứ ánh sáng rực rỡ nhất muôn loài, hay là tượng trưng cho màu sáng của hạnh phúc, hay có lẽ giống như đóa hoa Hồ Điệp hoang dại tượng trưng cho sự đau khổ. Cho nên, sẽ có một ngày, nghi vấn sẽ không còn là nghi vấn, câu hỏi cũng sẽ không còn là câu đố nữa, vì Vương Diệp, đã đem thứ gọi là tình yêu trao cho A Li.…
Nhấp vào truyện rồi sao không đọc thử ^_*…
Tác Giả: Nhược Ngã Túy Convert: Nguyệt Viên Thể loại: ngôn tình, tiên ma, huyền huyễn, cực sủng, HE Số chương: 123 chương Nhân vật: Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly ┃ phối hợp diễn: Đạp Vũ, Từ Sở, ... À, trên đường Lạc Thủy thượng thần tình cờ nhặt một con hổ màu tím to bằng bàn tay, ngay cả hình người cũng chưa tu luyện thành. Thôi, nếu nàng bị các vị tiên khác bài xích như vậy thì mình đành tạm nuôi trước. Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, lúc sắp bế quan tu luyện thì giao hổ tím cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm. Con hổ nhỏ kinh hãi, liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: "Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn." Lạc Thủy thượng thần chỉ vỗ vỗ đầu của nàng nói: "Ngoan, nghe lời." Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: "Đừng cho người khác ức hiếp nàng." Đạp Vũ thượng thần kinh ngạc, khẽ nhíu đôi mày đẹp, cứ nhìn chằm chằm Lạc Thủy thượng thần tựa như ngọn núi băng kia: "Trước đây ta cảm thấy ngươi lạnh lùng quả quyết nhất, hiện giờ sao lại dong dài thế này, nếu ngươi lo lắng..." Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: "Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây,…