VerRimb; bài thơ gửi về những ngày mưa.
đôi ba ngày cơn mưa phùn rả ríchvài dòng thơtôi gửi lòng tôi,từng câu từtôi dành riêng cho ngườinày bài thơ, gói ghém trọn tình tôi.…
đôi ba ngày cơn mưa phùn rả ríchvài dòng thơtôi gửi lòng tôi,từng câu từtôi dành riêng cho ngườinày bài thơ, gói ghém trọn tình tôi.…
Các char clxt trog AU mik sẽ có chút OOC(out of character) nên sẽ ko đc giốg với gốc,đừg đặt câu hỏi về tụi nó-…
Yuukan là người yêu thích công việc khoa học nhưng trớ trêu thay anh bị liệt cả hai chân và căn bệnh càng lúc càng phát triển cho đến khi anh bị liệt toàn thân trong lúc đấy anh chỉ ước được quay lại thay vì vùi đầu vào công việc anh chỉ muốn được cùng người mình yêu tận hưởng tuổi thanh xuân...…
Đây không phải là chuyện , ,à đây là những ký ức theo tôi đi mãi . Mỗi này như nào , điều gì sẽ sảy ra thì phải chờ đợi ...Ê bay ! đi lấy bóng đi , nhanh lên không mất chỗ bây giờ.......Sao mày hốc lắm thế còn kia , graaaaaa......Ngu , suốt ngày ngủ bảo sao không bị vào sổ.......Cứu tao với , tao bị cô gọi về nhà rồi.....…
OOC OOC OOCCốt truyện là của tuiNhân vật của Wakui KenKhông có Touman hay các bang khác.Mikey vô tình không vô ý cho Izana biết thế nào là mái ấm gia đình nhưng sự ngu ngốc của Mikey lên tới đỉnh điểm khi không biết anh thích cậu từ hôm đó.…
Truyện đồng nhân được viết bởi: cinnamarollinghttps://archiveofourown.org/works/41491008/chapters/129806077#workskinBiên dịch bởi: Ego…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
Trong lòng Cổ Trấn Phượng Hoàng, nơi những mái ngói rêu phong và dòng Đà Giang kể những câu chuyện ngàn năm, Lục Cẩm - người thừa kế của Lục Thị, một gia tộc gìn giữ nghệ thuật thêu truyền thống - đối đầu với Tống Lâm, thiên tài công nghệ của Tống Gia, kẻ luôn tin rằng tương lai nằm trong những con số và thuật toán. Bị ép buộc hợp tác trong dự án phục hồi di sản Phượng Hoàng, hai con người tưởng chừng như nước với lửa buộc phải đối mặt với những định kiến, những tranh cãi nảy lửa, và cả những rung động không ngờ tới. Từ những con hẻm đá cổ kính đến những bức bích họa phai màu, họ dần khám phá ra rằng, giữa lụa là gấm vóc và những dòng code lạnh lùng, có một nhịp điệu chung đang chờ được hòa tấu. Đồng Điệu Trái Ngược là câu chuyện về sự đối lập, sự đồng điệu, và hành trình tìm thấy vẻ đẹp trong những điều tưởng chừng không thể dung hòa.…
Có những ký ức tưởng như đã bị lãng quên, nhưng thực chất chỉ đang ngủ vùi đâu đó trong dòng chảy thời gian. Một chiếc nhẫn cỏ mong manh, một lời hứa vô định giữa những ngày nắng nhạt. Chúng không bị lãng quên, cũng chẳng biến mất-chỉ là chẳng ai đủ can đảm để nhắc lại. *"Chúng ta đã từng hứa điều gì, cậu còn nhớ không?"* *"Có những thứ dù không ai nhắc đến... vẫn luôn tồn tại."* *"Thời gian có thể xóa nhòa nhiều thứ, nhưng nếu một điều chưa từng thay đổi... liệu nó có quay về?"* Người ta thường nói, năm tháng có thể làm con người ta đổi thay. Nhưng đâu đó, giữa những ngã rẽ vô định, một ai đó vẫn đang tìm kiếm câu trả lời. Một ai đó vẫn đang chờ đợi một lời hồi đáp chưa từng được nói ra. Vậy rốt cuộc, lời hứa năm nào... đã thực sự biến mất hay chỉ đang chờ một ngày được thức tỉnh?…
"Các người còn sống cho ngày mai. Còn ta chỉ sống cho hôm nay."...Đau thương chạm khắc thật sâu vào nơi sâu thẵm trong hồn phách, dường như lúc này hóa thành ác quỷ điên cuồng gặm vào tim.sau bi ai, hắn còn lại những gì ?Ngày nào đó , nước mắt rơi là lúc hận thù được trả bằng máu tanh.Rồi nước mắt sẽ khô, máu sẽ ngừng chảy, lệ đỏ tuôn trên cánh hoa trắng. Một kế hoạch bí mật về thuật trường sinh của nhân loại đã được vạch ra từ 10 năm trước và kéo dài cho đến thế hệ của những kẻ hậu bối buộc họ phải thực thi. Một danh gia vọng tộc của một thời đã bị suy tàn bởi âm mưu từ những kẻ có tâm địa đen xấu xa. Khi một người lòng đầy đen tối, tội ác sinh sôi từ đó. Một cô gái đặc biệt, là hậu nhân cuối cùng của một gia tộc may mắn sống sót, nhưng lại rơi vào tay của một ác ma để được toi luyện thành một thi hài không máu, không nước mắt. Tình yêu, hận thù, trách nhiệm gánh trên vai của từng nhân vật đan xen lẫn nhau. Liệu rồi có một lối thoát nào cho họ, những kẻ hậu bối, hay chỉ là những quân bài của số mệnh ?Tuyết Nhiễm Lưu Niên…
Ngụy Thương nhìn bầu trời hồng hồng dưới ánh chiều tà , đẹp đẽ vô cùng như màu pastel trên chiếc áo yêu thích của Tạ Đồng Ni. Mưa lây phây, gió thổi cuồn cuộn rít lên từng hồi cuốn những chiếc lá khô vàng úa đập vào người anh.Ngụy Thương cười lạnh, khung cảnh thê lương kỳ lạ. Ráng chiều hồng phấn thay bằng bầu trời giăng đầy mây đen mù mịt. Ngụy Thương vô cảm nhìn khung cảnh trước mặt, khẽ lẩm bẩm mấy câu thơ Mưa lây phâyTrời đổ gióÁnh tà mấtEm buông tayMưa vẫn đóGió vẫn đâyAnh vẫn vậyChỉ thiếu emTình yêu ấyDù thế nàoCuối cùng vẫnKhông giữ đượcDuyên không cònPhận không buộcThời không đổiTa chia xaCánh hoa tànLá cây khôHồ nước cạnChưa hết yêuTạ Đồng Ni ngồi trên thành ban công nhìn khu phố kênh đào sầm uất, thuyền đò đi lại không ngớt. Ánh nến từ những nhà hàng ven kênh hắt xuống mặt nước, khung cảnh thêm lãng mạn,như làm nền cho các cặp đôi ngồi đò trên kênh. Trong lòng dâng trào chua xót, khoé mắt Tạ Đồng Ni ươn ướt. Tình đầu đẹpRồi cũng tanHoa có đẹpRồi cũng tànNước đong đầyRồi cũng vơiTình cũng vậyRồi cũng hếtBiết thế rồiCớ sao yêu?Biết kết cụcVẫn cứng đầuLiệu cách cô cả nửa vòng trái đất có còn nhớ cô không?…
[Viết cho hai kẻ buông tay nhau giữa cuộc đời chênh vênh này.]Lúc đầu Truyện mang tên là Hai Người Lạ Bỏ Quên Nhau.Nhưng sau rồi mình lại chỉnh sửa để có thể làm thành tuyển tập các truyện ngắn về những Người đã hiện hữu trong ký ức của mình. Mỗi phần trong truyện viết về những Đôi tình nhân khác nhau.Viết cho những kẻ chẳng đầu, chẳng cuối, chỉ là Yêu. Thế thôi.…
Truyện về Hang Mi Mo - một cô gái đã qua cái tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người với 1 cuộc hôn nhân không hạnh phúc . Cô là 1 nữ doanh nhân thành đạt , nổi tiếng và nhiều người biết đến . Còn anh ta - Kim Taehyung 1 ông bố độc thân và cũng là 1 doanh nhân có sức ảnh hưởng lớn . Hai người đã từng đánh mất nhau ở tuổi thanh xuân , cuối cùng lại gặp lại nhau . (Không biết chuyện gì sẽ sảy đến đây , hãy cùng chờ đợi nhé 😂)…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
xoay quanh chàng thơ yêu chàng trai ở 18 , chạy trốn , ảm ánh,.....tình yêu không bao giờ tàn nó vẫn luôn ở trong trái tim chúng ta luôn nhớ những kí ức thân quen của người đó , không chỉ như vậy tình cảm của bạn và người đó sẽ rất sâu sắc và rất ý nghĩa . vì thế đến phút cuối cùng người khác vẫn tôn trọng tình yêu đời mình để cảm thấy ấm áp hơn.." 100 lời ca vĩnh viễn dành cho người anh yêu, em ơi"…
Chỉ là những đoản oneshot của Lalala và các NV của Pripara thôi. Đơn giản là nói về cái độ Simp chúa Laala của những người kia thôi à. Và ở đây có đầy đủ ngọt, ngược, hài hước cũng có, có về Pripara cũng có, đời thường và vâng vâng, àh còn nữa ở đây không có liên quan gì đến mạch truyện chính hết nhé nên là đừng thắc mắc vì sao đám người kia Simp Laala nhé (*'▽`)ノノ…
Tôi 19 tuổi. Không đại học, không mộng mơ, đi làm sớm để lo cho mình.Thuê trọ trong một con hẻm cũ.Và trong một lần mua đồ cũ tiết kiệm, tôi mang về một cây đàn guitar rẻ bất ngờ, mà trông lại còn mới.Nhưng rẻ quá thì... thường có lý do.Tôi không ngờ, cây đàn ấy lại là thứ duy nhất gắn liền với một người đã chết.Một chàng trai từng sống vì âm nhạc. Từng chơi đàn rong ngoài phố.Từng có ước mơ... chưa kịp thực hiện.Và giờ... anh vẫn chưa thể rời khỏi trần gian.Còn tôi - bằng cách nào đó - lại là người duy nhất có thể thấy và nghe được anh.Đây không hẳn là chuyện ma.Cũng không hoàn toàn là chuyện tình yêu.Chỉ là... một mối nghịch duyên lạ kỳ giữa hai người, một sống - một không.Mà đôi khi, chính những mối nghịch duyên không có tương lai... lại khiến người ta nhớ cả đời..._____♡_____…
Có những người ta gặp không phải để đi cùng nhau đến cuối đời,mà để dạy ta cách yêu sâu đến nhường nào thì mới gọi là đủ.Đồng Cẩm Thành và Trương Uyển Ninh bắt đầu bằng đối thủ,đi qua những buổi sáng có đồ ăn đặt sẵn,những lần nhường nhịn không nói thành lời,và kết thúc ở khoảnh khắc không ai kịp nắm tay ai thật chặt.Đây không phải một câu chuyện có hồi kết,mà là một đoạn ký ức được giữ lại -cho những ai từng yêu đúng người, nhưng sai thời điểm.-Ban đầu mình chỉ muốn viết một câu chuyện dài, nhẹ nhàng về tình cảm. Nhưng khi từng chương được viết ra, mình nhận ra các nhân vật không còn nằm yên trên trang giấy nữa. Họ có cảm xúc, có lựa chọn, và có cả những điều không thể cưỡng lại. Vì vậy mình quyết định dừng lại, để mỗi người đọc tự viết tiếp câu chuyện theo cách của riêng mình. Nếu có đoạn nào khiến bạn thấy nghẹn, thì có lẽ bạn đã chạm vào đúng cảm xúc mà mình muốn giữ lại.…
Ở thế giới này, lịch sử không được viết bởi kẻ chiến thắng, mà được viết lại bởi những kẻ đánh cắp ngai vàng.Hàng thế kỷ qua, nhân loại quỳ gối trước những pho tượng Thánh thần rực rỡ, dâng hiến đức tin để nuôi dưỡng sức mạnh cho những thực thể họ chưa từng thấy mặt. Họ không biết rằng, những cuốn kinh thánh đã bị sửa đổi từng dòng, và những lời cầu nguyện đang chảy thẳng vào dạ dày của những ác thần đội lốt đấng cứu thế.Noviel là tàn dư của một sự thật bị vùi lấp. Cậu sống sót sau thảm kịch kinh hoàng nơi quê nhà-nơi mà cha mẹ, láng giềng bị những ký ức giả tạo thao túng, điên cuồng tàn sát lẫn nhau dưới danh nghĩa "thanh tẩy tội lỗi". Bị bán làm nô lệ, cậu tưởng mình đã mất tất cả, cho đến ngày cậu tìm thấy "nó".Một sinh vật không rõ hình dáng bị bao phủ bởi một lớp nhầy đen đúa rơi xuống từ bầu trờ đang bị giòi bọ bao quanh. Nhưng khi chạm vào nó, những mảnh ký ức vỡ nát tràn vào tâm trí cậu: một vị thần thực sự, một cô gái với đôi mắt trắng đã bị thế giới lãng quên.Giờ đây, cô ấy là hình xăm trên tay cậu, là đức tin duy nhất cậu tôn thờ. Hai kẻ bị ruồng bỏ, hai nạn nhân của những ký ức bị đánh tráo, cùng bước đi trên con đường đơn độc. Họ sẽ xé toạc tấm màn nhung lụa của thánh đường để phơi bày con quái vật đang ngồi trên ngai Chúa.…