[NamGa][Đoản] KHÚC RU GỬI NGƯỜI ĐÃ SỐNG
Cốt truyện có khá lâu nhưng giờ mới viết.…
Cốt truyện có khá lâu nhưng giờ mới viết.…
Tên truyện : Sau khi bị cắm sừng , tôi mang thai con của bossTác giả : Hoa Thanh LoanTình trạng bản gốc : Đang sáng tác Tình trạng edit : Đang lết Văn Án :Đường Uông bị bạn trai phản bội, sau ngày hôm đó, cậu lại nhận học bổng .Ái chà chà! Học bổng không ngon ư? Tra nam là cái quỷ gì? Cậu sớm đã vứt ra sau đầu.Nhận học bổng! Ra nước ngoài! Đi tìm trai! Sung sướng!!!Ơ, mà trai ngồi xe lăn? Thôi không sao, mặt đẹp dáng ngon, Đường Uông cảm thấy mình cân được!Đường Uông ăn chơi sa đọa hết một tuần, tới khi về lại trường, không những bị tên bạn trai cũ khốn nạn kia cố ý "show tình mới", mà bụng của cậu còn béo ra từng ngày.Sau một lần kiểm tra sức khỏe, Đường Uông mới chợt phát hiện mình mang thai.Đường Uông:??? Hạt giống nhà ai?Ngài top ngồi trên xe lăn nhấc tay, dâng hoa, cầu hôn với cậu.Đường - không muốn kết hôn - Uông: "Tôi không thích người lùn hơn tôi."Ngài top nào đó nét cười đầy mặt, anh đứng lên, đầu hơi cúi xuống nhìn cậu: "Bây giờ chắc được rồi nhỉ?"Đường - muốn đánh người - Uông: "Được cái quỷ? Biến mẹ anh đi!"@Mth…
em là ailà thực hay ảo mộng…
em đã mơ về một ngàycó một người yêu em…
bố Hải! chú Toàn gửi thiệp cưới nè!…
Cấu huyết,ngược người thương trong lòng nhưng xin lỗi là quà tặng nên không thể nào làm khác.Oa Oa.MoonSun là chân ái. Nhưng trong fic này thì bị au ngược nguyên cái chiến hãm.…
ngược thời gian, ngược về quá khứ,có trái tim đã hóa vụn vỡ…
cánh bướm, trời giôngtự ôm lấy mình,tự yêu lấy mìnhđể thôi nhói lòng…
"Biết rằng trong từng thớ thịt em vẫn quở mắng đôngLườm nguýt những ngả đường đầy bụi...Lủi thủiEm trốn Hà NộiEm trốn anhTheo cách của kiếp đa đoan vẫn trốn đời khi biết chắc rằng đã đến lúc mình cần chết"Trích: "Đừng giam em với Hà Nội vô tình" - Nồng Nàn Phố.AU Việt Nam…
_ĐÂY LÀ FANFIC KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT._MONG ONLY VÀ BẠN ĐỌC HÃY TÔN TRỌNG TRUYỆN CỦA TÔI. Đến đây tôi sẽ tiếp đón nhiệt tình, only cũng chính là người bạn trân quý nhất, mong mọi người đừng để lại bình luận ác ý và tìm cách loại bỏ bộ bộ truyện này. Cảm ơn thật nhiều.Vương Nhất Bác: Công Tiêu Chiến: Thụ Cuộc đời của Anh như một bông hoa cỏ dại, em nói yêu Anh, nguyện cả đời sống cùng Anh đến hết kiếp nhưng sao lại phản bội, chà đạp lên tình cảm ấy. 6 năm dòng xã chờ đợi một người quay lại, trái tim nguyện chỉ yêu một mình cún con nhưng sao em lại bạc tình, Anh đã làm gì sai chứ? Cuộc sống dần trở nên tăm tối, mịt mù khi chính mắt thấy người mình yêu coi mình là kẻ xa lạ, là cái gai trong mắt. Vương Nhất Bác mãi mãi là kẻ bạc tình, kẻ phụ vong trong cuộc đời Anh, quá khứ và Tử đằng hoa ấy vẫn chờ em nhưng sao em lại không quan tâm? "Vương Nhất Bác... Cả đời này Anh hận em đến chết".…
Sáng khai giảng, Vương Khánh Huyền dậy muộn, đầu bù tóc rối chạy thục mạng ra đường.Ngay khoảnh khắc chạy ngang qua một căn nhà có sân yên tĩnh, cô thoáng thấy một người con gái mặc đồng phục thể dục Trung Quốc, vai đeo cặp, đang cài cúc áo thật chậm rãi.Trông rất bình thản.Khánh Huyền chỉ kịp nghĩ:"Muộn rồi mà còn ung dung vậy."Đến lúc xếp hàng khai giảng, vừa kịp thở ra nhẹ nhõm, cô nhận ra người đó - Trần Tô Lệ - đang đứng ngay phía sau mình. Vẫn là bộ đồng phục xanh đen đó, gọn gàng, không hề đổ mồ hôi.Và cao hơn cô... đúng một cái trán, khiến khi đứng gần có hơi áp lực.Cô không chào. Cậu cũng không bắt chuyện.Hai người xa lạ, hai kiểu im lặng khác nhau.Nhưng rồi - vào lớp, chỉ còn đúng một chỗ trống cạnh nhau.Và trong tiết học đầu tiên, họ bị xếp cùng tổ.Không ai gọi tên ai.Nhưng cả hai đều đã âm thầm biết tên nhau - từ chữ viết góc vở.Không ai chủ động làm quen.Nhưng rồi lại cùng nhau uống sữa đậu, cùng lắc đầu khi bạn rủ đi căn tin, cùng trầm mặc giữa những người sôi nổi.Câu chuyện bắt đầu từ một cặp bàn.Hai con người lặng lẽ - một người không thích ai ồn ào, một người không nói gì nhưng lại luôn để ý từng chi tiết nhỏ.Không phải định mệnh. Cũng chẳng phải tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.Chỉ là...Có những người không cần nói nhiều, vẫn nghe thấy nhau rất rõ.…
Câu chuyện xoay quanh 4 nhân vật."nhìn xem lần sau cuối là bao điều tiếc nuối, tình yêu là thứ khiến em quên đi vài lần yếu đuối..."…
Kể từ ngày anh rời xa tôi,tôi đã thề rằng sẽ không làm bất cứ thứ gì liên quan đến anh nữa. Nhưng tôi nghĩ,mình không làm được rồi.Bởi vì anh quá thu hút,quá đẹp,và đặc biệt là tôi quá yêu anh. Vào xem rồi sẽ biết tiếp theo....…
nhân tình của anh tamỏng manh tựa cánh hoanép vào lòng anh tatrọn đời không chia xatình nhân của cậu tachẳng của riêng cậu tavội vàng, hối hả, vàcứ thế mà chia xa…
Trước hôn lễ một đêm, vị hôn phu phản bội, Trì Hoan còn bị chính mình cận vệ hung hăng ngủ! Chỉ chớp mắt bảo tiêu thành Lan thành một tay che trời thần bí đại nhân vật! Trước giường lớn, nàng mặc nam nhân áo sơ mi cao điệu tuyên bố " Hoặc là tự thú trả ta trong sạch, hoặc là từ đây làm ta nam nhân". Nam nhân cúi người đêm nàng vách tường đông " Hảo, này liền thảo mẵn ngươi" "..." Từ từ, thỏa mãn cái quỷ? Nam nhân ở nàng bên tai thấp thấp cười " Làm ngươi nam nhân - đầu tiên không phải làm đến ngươi thỏa mãn sao" "..." Từ đây, Trì Hoan từ một cái chịu khổ vứt bỏ nghèo tùng thiên kim, thành nhất cực nóng nữ diễn viên đang nổi, chỉ vì nhà nàng tôn quý Mặc tổng cao lãnh tuyên bố " Thử xem, dán lên ta Mặc Thời Khiêm nhãn nữ nhân, ai dám động."…
Yêu thầm3316.zip đang trong quá trình giải nén.…
Tôi có một người bạn thân. Cậu ấy, xinh đẹp, tài giỏi.Cậu ấy là con nhà người ta trong mắt các phụ huynh. Cậu ấy, là cô gái được ti tỉ người trong trường theo đuổi. Tôi và cậu ấy, hầu như điểm gì cũng trái ngược nhau. Chẳng hạn như cậu ấy thích chó, tôi thích mèo, cậu ấy thích mặc váy, tôi thì theo đuổi phong cách kín đáo, cậu ấy thích những thứ xa hoa, đắt tiền, tôi thích những điều nhẹ nhàng, giản dị. Chỉ là, chúng tôi lại cùng thích một người.…
em bé Bảo Khang cũng biết làm nũng á nha…
"Có lên không thì bảo, đừng để anh nóng." Tôi sợ nên vội trèo lên, bờ lưng ấy vẫn ấm áp như ngày nào, tôi đưa hai tay ôm lấy cổ anh, lại hỏi. "Sao anh lại ở đây?" Anh đi chậm rãi dọc vỉa hè, thỉnh thoảng lại sốc tôi lên cho khỏi rơi xuống đất, một lát sau mới đáp. "Anh đến để đưa em về nhà, em lạc đường rồi!" Tags: thanh xuân vườn trường, truyện ngắn, gương vỡ lại lành, ngọt ngào, HE.…