Nhật ký tương tư trai họ Trần
Sau hôm Đại sứ shopee mình lỡ thích một bạn trường khác, chưa nào giờ thấy người hợp mình vậy luôn Á. Mình muốn viết cuộc hành trình theo đuổi anh ấy lên đây mong nhận được lời khuyên từ mọi người 🥰…
Sau hôm Đại sứ shopee mình lỡ thích một bạn trường khác, chưa nào giờ thấy người hợp mình vậy luôn Á. Mình muốn viết cuộc hành trình theo đuổi anh ấy lên đây mong nhận được lời khuyên từ mọi người 🥰…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
Khi lỡ yêu một người mà người đó trước đây mình chưa từng để vào mắt là cảm giác thế nào?.…
【 Related Relationship 】-Au: Bánh đậu xanh. -Bìa: me-Thể loại: Nocp, lãng mạn một phía, đơn phương, tình yêu không đáp lại, học đường, không thành, .. Tóm tắt ngắn gọn: Làm bạn thân đến hết đời^^Âu Khiết Nhã Khuê có một cái đuôi nhỏ. Cái đuôi nhỏ ấy bám cô từ nhỏ tới lúc trưởng thành, mãi không dứt ra. Cái đuôi ấy là cái đuôi vàng 4k chất lượng cao. Tiền không thiếu mà người theo cũng vậy. Cớ sao chỉ chọn mỗi cô để trao vàng trao bạc?!Thú thực, Nhã Khuê thực tình không có hứng thú với vật chất. Nói thật lòng thì có hơi ham muốn, nhưng không phải là đồ của hắn cho. . Khuê: Cùng làm con người, xin hãy giữ tự trọng. Đừng làm phiền đối phương. Cái đuôi bạc tỉ: Ngoáy ngoáy lỗ tai không thèm nghe. Điên cuồng bám víu, đến chết không buông.…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
Thanh xuân như một lý trà #thanh xuân…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Một cuốn nhật ký không có hồi hết của một cô gái ôm trong mình tình yêu đơn phương suốt 10 năm. Khi cô đax có được tình yêu của mình thì người đó lại không biết trân trọng cô và phản bội cô. Cuộc đời của cô chủ toàn những trái ngang khó giải. Một mình cô có thể trống lại tất cả chăng?…
"Em yêu, em nhìn bàn ăn này, tràn ngập xương gà vỏ cua rồi..."..."Cưng à, tại sao phòng ngủ của em lại có nhiều vỏ bánh kẹo vậy?"..."Tủ lạnh của em toàn đồ ăn hết hạn đó, em yêu của anh..."...Truyện về một cô gái có niềm đam mê mãnh liệt với sự nghiệp ăn và anh người yêu cao to đẹp trai luôn dọn dẹp những thứ sót lại sau khi "chiến đấu".…
Mối tình đơn phương âm thầm, đau đớn nhưng lại không ngừng nghĩ về đối phương dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Em, anh, chúng ta đều ngốc nghếch, thật may trời xanh an bài 2 kẻ ngốc được bên nhau mãi mãi....…
Tại sao ta lại cứ si ngốc một người ngay từ cái nhìn đầu tiên? Tại sao ta cứ âm thầm hướng theo bóng hình của người đó? Tại sao ta ngu ngốc không bày tỏ để tình cảm cứ vậy mà lớn dần? Tại sao...tại sao? Hàng vạn câu hỏi khó mà trả lời được vì ta đã đơn phương ai bao giờ đâu?…
những câu truyện nhỏ nhặt của tui và crush 💖💖cậu ý là người hàn và hiện là bạn cùng lớp của tui nha…
Tình yêu là gì?…
Hin là một cô gái hướng nội.Người còn gái ấy đã thích thầm một chàng trai là Han suốt hơn 1năm....Nhưng liệu chàng trai ấy có thích Hin không??…
chỉ là những câu truyện thường ngày của bản thân tôi nếu không đọc được xin mời thoát…
Tác phẩm hiện đang được viết đến chương 3 (chưa hoàn thành). Mong quý độc giả tiếp tục ủng hộ.…
những điều tôi muốn nói với crush, chỉ là không có cơ hội.…
Bạn có tin vào tiếng sét ái tình không? Hãy tin đi vì tôi đã dính rồi đấy và đó cũng là lần đầu tôi biết thế nào là yêu. Nhưng tình yêu đó không đẹp như tôi luôn mơ lúc nhỏ. Tôi yêu một người nhưng nơi người ấy đứng quá cao so với tôi. Nghĩ thử coi, một con nhỏ bình thường đến tầm thường như tôi thì việc nghĩ tới một soái ca như anh còn không dám chứ nói gì đến những thứ khác. Nhưng tôi không đòi hỏi gì từ anh cả. Tôi chỉ mong được gặp anh mỗi ngày, được thấy anh cười mỗi ngày ,lặng lẽ quan tâm anh, là lặng lẽ dõi theo anh. Dù có những nỗi lòng không sao có thể nói được với anh. Nhưng với tôi đó là hạnh phúc. Và.... hạnh phúc đó sắp rời xa tôi mãi mãi.…