I ADORE YOU
Tình cảm thì phải thể hiện, nếu thích thì phải biết nắm bắt đừng để bản thân phải hối tiếc.Đây là lần đầu mình viết fic mong mọi người đón nhận và góp ý để mình có thể hoàn thành tác phẩm một cách tốt nhất.Love 🖤💛…
Thầy ! Em yêu anh !
Ông thầy biến thái !!!…
Bức thư gửi người không bao giờ đọc
Tác giả: Ngọc Tím Ánh Sao"Trúc Anh, chúng ta ly hôn đi !"Người đàn ông vận chiếc vest xanh rêu đen vừa cởi chiếc cà vạt vừa nói, đôi mắt phượngkhẽ rũ xuống. Ngay đó, ở chiếc ghế sofa lông thú màu be, bóng một người phụ nữ thanh mảnh lặng lẽ cầm tờ giấy mà nhìn chăm chú.Một hồi sau, cô lên tiếng."Có phải...Nhã Kỳ trở về nước rồi không ?"Tuấn Khải bỗng khựng người, hàng mi rung nhẹ."Em đã biết rồi sao ?"Ngay khoảnh khắc ấy, Trúc Anh có lẽ đã biết..5 năm đầu ấp tay gối, có lẽ cũng không bằng một khoảng khắc ánh trăng sáng trong lòng Tuấn Khải ngoái lại mà nhìn lấy anh.…
Bạn Trai Tớ Là TomBoy .
Chỉ là 1 Tomboy thích chọc cô gái mà mình thích . Nhưng cô con gái kô bt cậu là Tomboy ...…
Làm Sao Để Quên Một Người ?
***Phía trước là khung cảnh tàn khốc , mùi tanh của máu sộc lên khiến cậu có chút ghê tởm . Trước mắt Gia Bảo , khung cảnh dần mờ nhưng cậu vẫn gắng gượng . Hình ảnh ngày hôm nay mãi mãi sẽ khắc ghi trong đầu Bảo Người con gái cậu yêu đang chĩa súng vào thái dương người sinh ra cậu .Tiếng súng vang lên khiến Bảo choáng váng, kết thúc một cuộc tình không có lỗi .Làm sao để cậu có thể quên được em ấy ?***Nó tỉnh dậy sau cơn mê man , tác dụng của thuốc tê vẫn còn , đầu óc choáng váng . Ánh sáng đèn được bật lên làm chói mắt Nhật Ánh . Đôi mày lá liễu khẽ nhíu , định lấy tay che đi ánh sáng thì mới nhận ra mình đã bị trói . Hai tay bên dưới bị còng chặt. Đôi tay trắng nõn lại đỏ hỏn . Bên dưới chân cũng không khá là bao , nó dãy dụa nhưng càng để thanh sắt cứa thêm vào da . Cánh cửa căn phòng mở ra , có vẻ là người này là một người phụ nữ , tóc màu vàng nâu đeo khẩu trang y tế . Tay cô gái động vào một chiếc kim tiêm trong đó có thứ chất lỏng màu đỏ . Cô gái có ánh mắt xanh đi đến dao hy , cắm phập chiếc kim tiêm lên tĩnh mạch ở cổ . Nó trợn mắt , chất lỏng kia vừa vào khiến cả cơ thể Nhật Ánh nóng ran , thứ nước đỏ đi đến đâu cả cơ thể đều đau nhức như muốn nổ tung . Cô gái kia bơm sạch chất lỏng vào cơ thể rồi rút ra . Ánh mắt có chút cười .Đầu nó đau như búa bổ , não như tê dại rồi thiếp đi .Ước gì có hắn ở đây .****Dự kiến nhiều ngược =))))))…
Đạp Tuyết Vô Ngân-Thuần Dương Tiểu Ngọc
Tiêu Đề : Đạp tuyết vô ngânTác Giả : Thuần Dương Tiểu Ngọc Văn án Diệp Dạ Ái - nàng - Một tiểu vương phi thất sủng của Phượng vương gia . Từ nhỏ thân thể nàng gầy yếu lại hay mang bệnh trong người nên khi lớn lên mọi người tùy ý khi dễ nàng, từ nha hoàn thấp kếm đến các vị tiểu thư , vương gia quyền quý luôn gọi nàng một tiếng '' phế vật '' , hai tiếng '' kẻ quái dị '' . Từ khi bị chính phu quân mình cho người ám sát tính tình nàng trở lên lãnh băng . Cũng kể từ đó những khi đêm đến , trên giang hồ lại xuất hiện nột đại hiệp mạnh trên mình bộ bạch y phiêu miểu thoát tục như tiên nữ không nhiễm chút bụi trần . Nhưng khi tiểu tiên nữ ấy ra tay sát giới khuôn mặt lại trở nên âm lãnh , đôi con ngươi đỏ rực màu huyết sắc tựa Tử Là xuất thế . Chính vì vậy người trên giang hồ cũng gọi nàng với cái tên Huyết Dạ . Một đêm nọ nữ tử Huyết Dạ - Diệp Dạ Ái bị một nhóm tử sĩ của một thế lực nào đó ám sát , một thân ảnh của nam tử mạc hồng bào có khuôn mặt yêu nghiệt xuất hiện giải vây cho nàng -chàng trai đẹp diễm lệ mị hoặc lòng người đó chính là Lãnh Dật Thần. Câu chuyện tình yêu bắt đầu kể từ đó , liệu hai người họ có thể tay trong tay vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc sống để hạnh phúc tới cuối cuộc đời ? Hay một ngày nào đó hai người yêu nhau buộc phải cầm giao giết nhau , có phải đau lắm không ? Nếu kết thúc là vậy chỉ trách Dạ Ái và Dật Thần có duyên mà không phận , vô luận hai người có yêu nhau chết đi sống lại đi chăng nữa vận mệnh của họ cũng giống như hai đư…
> đồ đáng ghét<
Simmy rất thích kairon!Simmy nhân vật chính!Jack nhân vận chínhKairon ko phải nhân vật chính nha mnHuy nhân vận phụLucy nhân vật phụNấm nhân vật phụHinachobi nhân vận phụ lun^^Mong mn thích chuyện của mình❤…
4 O'clock
"Ngày hôm đó, tôi đã viết, một bức thư thật dài. Gửi tới vầng trăng, nhưng vầng trăng ấy, vẫn không thể nào, tỏa sáng rạng ngời như cậu được, nên tôi đã thấp lên một ngọn nến. Tại khu công viên tối tăm ấy. Tiếng hót của một chú chim vô danh khẽ vang lên. Cậu đang ở nơi đâu, hỡi cậu. Sao cậu lại rơi lệ, nơi này chỉ có mình tôi và cậu thôi mà. Tôi với cậu, và cậu thôi. Bước chân vào màn đêm đen tối ấy, giọng nói trong trẻo như tiếng hát của cậu. Một bước, rồi lại thêm một bước. Đưa tôi tới bình minh rực sáng, nhưng bình minh rồi cũng dần tan đi. Và khi vầng trăng chìm sâu trong giấc ngủ. Sắc xanh rạng rỡ bên tôi cũng dần tan biến theo.Hôm nay cũng vậy, tôi vẫn sống một cách chậm rãi. Tôi vẫn thong thả rải bước. Anh dương khiến tôi muốn nghẹt thở. Cả thế giới như muốn lột trần tôi. Tôi chẳng làm được gì, không còn cách nào khác. Chỉ có thể nhặt lên lên từng mảnh vỡ của bản thân dưới ánh trăng ấy. Gọi cậu là đứa trẻ của trăng, chúng ta đều là con của vầng trăng ấy. Tôi hít vào luồng khí lạnh của màn đêm. Đúng vậy, chúng ta đều đang sống và chết cùng một lúc. Nhưng hãy cứ mở mắt ra đi. Như bộ phim đó, như câu thoại đó. Cả thế giới này đều sáng bừng sắc xanh dưới ánh trăng rạng rỡ...."_4 O'clock_…










