Năm sau , bồ công anh theo gió tôi cô đơn giữa đồi bồ công anh
Kể về chuyện tình giữa Lâm Bảo Yến và Chức Nam Long…
Địch tình
Tên truyện: Địch tìnhTác giả: Thương duThể loại: tiểu thuyết, cổ trang, ngược, tình hữu độc chung, ngôn tình, nam nữ cường,...Nhân vật chính: Khang kỳ × Đường Mạn Khi.Trạng thái: đang cập nhật.…
Nhật Kí Yêu Đơn Phương
Chỉ đơn thuần là nhật kí đơn phương của mk thoy :3…
[Ngược] Hoa Hồng Đỏ
Một câu chuyện tình yêu ngược đến tận tâm can, được nhìn thông qua nhiều khía cạnh, dưới con mắt của nhiều nhân vật đan xen với lời kể của tác giả.Anh là Lam VũEm là Hồng Vân.Còn hắn là Vương Bá Thành.Anh là ngọn gióEm là hoa hồng.Còn hắn chính là mũi dao cắt cỏ, xé gió, xé cả hoa. Cánh hoa tàn lụi trên đất, để lại màu máu đỏ rực, chỉ có cơn gió thoảng nhẹ đưa những gì còn sót lại đến miền xa xăm...…
Review Đam Mỹ đã đọc
Dưới đây là những cảm nhận của mị về những bộ đam mỹ đã đọc. ●﹏●…
NHƯ SƯƠNG TRÊN LÁ, NHƯ NƯỚC TRÊN MÂY
Tôi bàng hoàng, trái tim như bị ai bóp nghẹt đến không thể thở nổi, hô hấp ngày càng trở nên khó khăn. Tôi sụp đổ hoàn toàn. Không! Tôi không muốn biết sự thật nữa, tôi không muốn biết hung thủ thật sự là ai nữa, càng không muốn đòi lại công bằng nữa. Từng giọt nước mắt lăn dài, rồi cứ thế lã chã tuôn rơi, tôi bật khóc thành tiếng rồi nấc nghẹn từng cơn. Đã lâu lắm rồi tôi chưa khóc vì những điều từ đáy lòng thế này, tôi gào khóc thảm thiết. Tôi hối hận rồi, tôi hối hận thật rồi. "Bạch Lâm, em hối hận rồi, em biết lỗi rồi. Làm ơn, xin anh, em cầu xin anh hãy quay về với em đi. Làm ơn đi mà Bạch Lâm"Nhưng dù cho tôi có đau đớn, hối hận hay gào khóc đến thế nào. Vẫn sẽ chỉ có mình tôi cô đơn một mình, không còn chàng trai năm nào xoa đầu tôi và ôn nhu dỗ dành nữa. Người ấy, sẽ không bao giờ quay về bên tôi. Đầu tôi như một mớ hỗn độn, những kí ức ngày xưa liên tục ùa về, hành hạ tâm trí tôi. Nhắc nhở rằng tôi đã sai lầm như thế nào, khiến tôi phát điên.Tôi tình nguyện bị lừa, tôi không muốn biết sự thật này nữa, tôi thà cứ mê muội tin rằng kẻ đó là anh còn hơn là biết được điều này. Mọi thứ trước mắt dần mờ ảo rồi tối sầm....…
Ở Nơi Đây Anh Vẫn Đang Chờ
Trên con đường tấp nập bao người qua lại, bên tai em chỉ nghe thấy mỗi tiếng nói chuyện ồn ào và cái cơn lạnh của mùa đông, anh cứ thế, lướt qua em, tựa một cơn gió lạnh buốt, khiến cho em vừa ngỡ ngàng vừa thích thú, đập vào đôi mắt em là đôi mắt sâu hun hút, xoáy sâu vào tâm hồn em như cơn lốc, mang đến sự lạnh giá như băng tuyết từ tâm hồn anh, đôi bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc em như một cơn gió, mái tóc anh bay bay nhẹ nhàng, đôi môi hạ xuống, sao mà ấm áp đến vậy.Lần đầu tiên trong đời, em biết thế nào là yêu thương, che chở - vị ngọt của tình yêu, cảm ơn anh.Lần đầu tiên trong đời, em biết thế nào là tan vỡ, chia ly - vị đắng của tình yêu, cảm ơn anh.Lần đầu tiên trong đời em biết thế nào là cảm thông, nhẫn nhịn, cảm ơn anh.Tình yêu là thế, như một thanh chocolate vậy, vị ngọt ngào cũng có, mà vị đắng chát cũng có, và cũng sẽ đến lúc ta ăn đến miếng cuối cùng của thanh chococlate đó, dù vẫn có thể mua thêm thanh khác, nhưng sẽ không bao giờ có thể thử lại đúng thanh chocolate kia lần nào nữa.Xin lỗi anh, em yêu anh rất nhiều...Nhưng, xin lỗi anh, đã đến lúc em phải vẫy tay chào vĩnh biệt...Vĩnh biệt anh, mối tình đầu ngọt ngào nhưng cũng đầy đau đớn của em.Vĩnh biệt...…
Lời Nói Cuối Cùng Có Vị Thuốc Lá
Mình sẽ không tiết lộ tình tiết nào ở đây, tớ sẽ để các bạn tự đọc và tự trải nhiệm.chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
tìm em giữa thiên niên kỉ
khôi và khánh chi, người ở lại nhớ kẻ ra đi.…
Không yêu , Trả đũa vợ về .
Hài hước , tình cảm , lãng mạn…
Nhược.
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…








