Bản Nhạc Không Có Người Hát Cuối Cùng
"Chỉ cần là em hát, dù cả thế giới này có ngừng nghe nhạc, anh vẫn sẽ đứng sau lưng đàn cho em..."Tle và First - một người là những phím dương cầm trầm mặc, một người là luồng hơi ấm thổi hồn vào từng nốt nhạc. Giữa ánh hào quang của giới nghệ thuật, họ tìm thấy nhau như hai tần số rung động trùng khớp, cùng dệt nên bản giao hưởng mang tên "Chương Cuối". Đó không chỉ là một tác phẩm để đời, mà còn là lời thề nguyện về một tương lai nơi thanh âm và tình yêu sẽ vĩnh viễn hòa quyện, chẳng thể tách rời.Thế nhưng, bản giao hưởng cuộc đời vốn chẳng bao giờ dễ dàng đi đến nốt nhạc cuối cùng. Một nốt lặng nghiệt ngã rơi xuống khi giai điệu đang rực rỡ nhất, mang First rời xa khỏi khuông nhạc của hai người. Cậu biến mất như làn hơi ấm giữa mùa đông, để lại Tle đơn độc với những ô nhịp trống huếch và một lời hứa dở dang.Để rồi, khi "Chương Cuối" được vang lên giữa nhà hát lớn, người ta chỉ thấy một chiếc micro cô độc đứng lặng im dưới ánh đèn spotlight. Tle vẫn đàn, môi vẫn mấp máy theo từng lời ca, nhưng giữa khán phòng rộng lớn, tuyệt nhiên không có một giọng hát nào hòa nhịp.Bản nhạc hoàn hảo nhất đời anh, hóa ra lại là bản nhạc im lặng nhất thế gian. Bởi có những người không thể cùng nhau đi đến đoạn kết, không phải vì hết yêu, mà vì điệp khúc vừa cất lên, người hát đã vĩnh viễn hóa thành hư vô.…
Mùa hè năm ấy, chúng ta có nhau
Từng là của nhau cho đến khi không còn là gì của nhau...Truyện có cả yếu tố boylove và girllove…
Trong lòng đại dương
Nơi viết về mối mập mờ không công khai nhưng lại đậm đà mùi hương sự lãng mạn của 2 con người xã lạ không chốn nương tựa chỉ có thể liều mình mà sống.…
Thư Giãn (P6)
Nhg mẩu ch đc lượm trên mạng và các trang chủ trên các trang web # Không share bằng bất cứ trường hợp nào# phần lớn là tâm sự # Cần sự kiên trì của ng đọc…
Tựa như nhành cỏ Đêm Đen [By: Sakiko Karen & Do Tramy]
Được hợp tác bởi Sakiko Karen và Do Tramy.Cỏ đêm đẹp thật, nhưng không giống cỏ kim tuyến, chúng có độc tố, chẳng ai muốn đến gần. Cô ấy chính là loại cỏ này: hoang dại, lung linh và đôi khi có chút độc đoán, thế nhưng lại mong manh như sương như gió.Tôi yêu cô ấy và muốn bảo vệ cô ấy cả đời, còn cô ấy che chở cho tôi. Chúng tôi đã cứu lấy hai mảnh tâm hồn lạc lõng giữa nhân thế hỗn loạn. Ôi những cô nàng mộng mơ, vì nghe theo tiếng gọi của trái tim mà lạc lối trong tình trường mênh mang khốn đốn. Dù cô đơn đã dẫn lối duyên phận, nhưng cuối cùng vẫn là ông trời định đoạt, ân tình ngày ấy liệu có trả được không...* Giới thiệu nhân vật chính:- Ngô Ngọc Trần: 18 tuổi, là một nữ sinh hiền lành, chăm học, được đánh giá là một học sinh xuất sắc và được lòng rất nhiều thầy cô.- Đinh Nguyệt Hà: 18 tuổi, không thích được gọi là Hà, mọi người luôn gọi cô là Nguyệt. Nguyệt là học sinh cá biệt, bỏ học từ lâu và sống trong các quán bar, sáng tối đi quẩy và lượn phố với các đàn anh đàn chị ăn chơi.* Các nhân vật phụ khác bọn mình sẽ phát triển sau.Hai người họ ngỡ như ở hai thế giới đối lập, một kẻ chơi bời và một người chăm học. Tưởng chừng cuộc đời này họ sẽ chẳng liên quan gì đến nhau, ngờ đâu được tơ mảnh se duyên, một cách thần kì nào đó họ đã đến bên nhau bằng tình yêu tha thiết với người kia.…
Chuyện thằng Linh nằm dưới thằng Vũ
Tác giả: Hạc Tuyết DiThể loại: Đồng tính, bậy, bựa, sến sẩm, có H (Có sử dụng những từ bậy bạ) Tao tên Linh. Đừng chê tên tao vì tên tao đẹp vờ lêu cho dù nó hơi gái. Chúng mày mà chê là tao sẽ giết chúng mày vì tội chê tên đệm của mẹ tao. À mà mẹ tao tên Linh Nhi. Chúng mày thấy tên mẹ tao hay vl không. Dễ thương vờ lờ cho dù mẹ tao không dễ thương mấy... bả giống đàn ông vỡi... Từ từ... só rì tao lạc đề. Đấy thì tao sẽ kể cho chúng mày nghe về một cái câu chuyện máu chó điên về tao với thằng phụ khoa tên Vũ. Chuyện nó cũng đéo có gì hay ho đâu tao nói thật. Tao chỉ kể thôi nhá! Tao kể thôi chứ chúng mày đừng có cười, cười tao bẻ cu đấy!!! Từ từ...tao buồn đái quá. Đi đái cái đã. Chúng mày cứ mở lên đọc đi. Có gì mẹ tao kể thay tao, mẹ tao có bận thì cũng có con lợn em gái kể hộ. Thế nhé! Bố đi đái cái đã.…
hội Fairy Light (Tuyển Người Vô Thời Hạn)
đây là hội do mình lập ra cho vui. vô xem là bik…
... Mối quan hệ mập mờ
Có thật là tình bạn…
Dành tặng Mây cả bầu trời tỏa nắng
''.... Chúng tôi đi băng băng trên đường, làn gió man mát ùa vào phổi - cảm giác khoan khoái một cách dễ chịu, hòa cùng dòng người tấp nập qua ánh đèn vàng mập mờ. Chính xác là trông y hệt một đôi tình nhân đi dạo phố buổi tối - sự hiểu lầm không đúng lúc cho lắm. "Thật ra tao không thích Minh Huyền đâu""Hả? Là sao?"Tôi giật mình khi thấy Quân đột ngột mở lời. Nói thật, nếu cả chuyến đi nó không nói câu nào thì tôi cũng câm như hến. Có thể với ai đó tôi là người hướng ngoại nhưng riêng nó thì khác. Khó để làm thân, ai nhìn vào tưởng tôi không có miệng ấy chứ."Thì không thích thôi. Mày cũng thấy thái độ của nó còn gì, rõ ràng là đang từ chối tao một cách quyết liệt" - Quân nhún vai, bóp phanh để dừng đèn đỏ."Mày cũng biết nhận thức rồi đấy" - Tôi đáp lại gọn lỏn, không phải là không muốn nói chuyện với nó mà là không biết nói gì. Chỉ sợ nó là trapboy hay gì rồi lại tán tỉnh bạn tôi lung tung thì không hay thôi...''…


![[longfic] mapple story](https://truyen247.pro/images/longfic-mapple-story-2991207.webp)







