Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên khác: Hoạ diện thái mỹ ngã bất cảm khán!Tác giả: Đả Cương Thi Tình trạng bản gốc: 109 CV + 4 PN Tình trạng bản edit: Đang cố gắng lết CP chính: Tư Không Tịch x Mai Như Ngọc Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Giới giải trí, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Hài hước, Phát sóng trực tiếp, 1v1 Bìa truyện: Dựa theo bản gốc (mình đã cố) Edit/Beta: Ween, Lén lén lút lút/Chocomint*Mình lấy bản dịch thô trên wikidth, nếu không được phép mình sẽ xoá ạ…
Hành trình tìm kiếm mảnh ghép hoàn hảo của cuộc đời mình. Nàng tiểu thư quý tộc người Anh với một chàng trai khờ dại, đầy đam mê nước Pháp. Con tim cả hai đều vì đối phương mà thổn thức. Nàng bị hút hồn, còn chàng mê đắm. Sự tồn tại của người này hiện diện trong tiềm thức của người kia. Sự trói buột từ gia đình, liệu có thể giữ chân những con chim luôn ôm ấp khát vọng tự do?Book cover by my sister, Linhgem96 <3Banner by The June Team…
"Tình yêu, phải chăng chỉ là một sự lặp lại của ký ức? Ta yêu một người, hay chỉ yêu một hình bóng được khảm sâu trong tim, chẳng thể phai mờ? Hành trình này, liệu là tìm kiếm, hay là chạy trốn?"Hành trình của Neko là sự giằng xé nội tâm không ngừng giữa khẳng định và phủ định. Anh yêu Sơn Thạch, hay đúng hơn, yêu mảnh ký ức về một người đã khuất? Mỗi lần bước qua cánh cổng thời gian, mỗi lần đối diện với một Sơn Thạch mới, anh đều tự hỏi mình: "Liệu cậu ấy là người mình tìm kiếm, hay chỉ là một giấc mơ đẹp của số phận trớ trêu?"Neko mang trong mình một nỗi ám ảnh. Đôi khi, nó như dòng suối mát lành xoa dịu trái tim anh, nhưng rồi cũng chính nó như con dao sắc cứa sâu vào từng mảnh tâm hồn. Từng bước trong hành trình là từng lần anh soi mình trong tấm gương vạn hình của vũ trụ, mỗi lần soi, anh lại thấy mình một phần trống rỗng hơn."Những Mảnh Ghép Của Vĩnh Hằng" là câu chuyện về một hành trình dài bất tận, nơi tình yêu và ký ức giao thoa trong nỗi đau khắc khoải.Neko Lê - một thiên tài khoa học, nhưng cũng là một kẻ lạc lối giữa dòng chảy thời gian, mang theo trái tim vụn vỡ đi qua hàng vạn thế giới chỉ để tìm kiếm một người duy nhất: Sơn Thạch.Nhưng liệu tình yêu ấy có thực sự nguyên vẹn? Hay nó chỉ là tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và ám ảnh không hồi kết?"Nhớ một người rất đau, nhưng anh chẳng nghĩ suy gì." Những lời hát vang lên, tựa như một lời nhắc nhở, một hồi chuông cảnh tỉnh giữa hành trình không điểm dừng.Qua từng vũ trụ, từng phiên bản khác nhau của Sơn Thạch, Neko nhận ra r…
Tác giả: Phù SinhLink: http://rosetteanalissa.blog.fc2.com/blog-entry-152.htmlNhân vật chính: Harry. Potter & Alexander Watson (Severus Snape)Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, OOC, HE, 1x1, có cảnh hỗ công.Tình trạng: Đã hoàn thànhTình trạng dịch: Đang tiến hànhNote: Vẫn câu đó. Đây là truyện mình edit theo sở thích, và muốn chia sẻ cho các bạn có cùng sở thích với mình. Và nó chưa có sự cho phép của tác giả. NÊN HY VỌNG CÁC BẠN ĐỌC GIẢ TRÍ. KHÔNG MANG NÓ ĐI LUNG TUNG. VÀ TRUYỆN NÀY MÌNH EDIT TRỰC TIẾP TỪ TIẾNG TRUNG QUA NÊN KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỌC LẠI. CÂU CÚ CÓ LỦNG CỦNG MỘT CHÚT MONG CÁC BẠN THÔNG CẢM. Có thời gian mình sẽ kiểm tra kỹ lại…
Disclaimer: None of the characters portrayed are of my own creation. American Horror Story is the creative property of Ryan Murphy and Brad Falchuk."Tôi sẽ đợi, mãi mãi nếu cần."Sẽ ra sao nếu cuối cùng cơ hội ấy cũng đến? Cùng với cả mớ rắc rối khác nữa.Lời tác giả: Tôi biết Tate thật sự đã làm rất nhiều điều sai trái, có người đã hỏi tại sao một người như vậy mà các cô gái vẫn thích anh ta đến vậy. Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Tôi yêu cái cách Tate đối xử với Violet, dịu dàng, cuồng nhiệt. Tate không phải người tốt, nhưng Tate là người tình tốt. Vì vậy, tôi muốn Tate hối hận, Tate thay đổi, và cuối cùng là được cứu rỗi. Nếu Tate là con quái vật thì Violet là cái xích giữ con quái vật ấy ngoan ngoãn, vậy nên tôi hi vọng cuối cùng Violet sẽ xích Tate lại, mãi mãi.Dĩ nhiên, đây không phải câu chuyện chỉ về Tate và Violet, mà về tất cả. Tất cả những nhân vật ấy, những con người khổ sở ấy, nếu có thể, tôi mong họ đều được cứu rỗi. Ai nói căn nhà ma ám phải là những con ma hận thù sống với nhau? Sao không phải là những con người đã tổn thương nhau, cuối cùng tha thứ cho nhau và sống bên nhau chứ?…
Như hai đường thẳng song song, một người như ánh mặt trời, luôn tỏa sáng và tràn đầy năng lượng, một người như ánh trăng, ảm đạm, thu mình, sống trong bóng tối của bản thân.Ngỡ như chẳng thể giao nhau, thế mà vẫn tiếp xúc với nhau, hình thành những rung động đầu đời, cùng nhau nắm tay đi về một tương lai tươi sáng.Warning: Truyện không nghiêm túc như giới thiệu đâu, xin đừng làm căng, xin đừng báo công an tội nghiệp em.…