BTSBLACKPINK fanfiction Award || BTP
Cậu muốn tác phẩm của mình được nhiều người biết tới, đừng ngần ngại mà đến với chúng tớ.…
Cậu muốn tác phẩm của mình được nhiều người biết tới, đừng ngần ngại mà đến với chúng tớ.…
"Em là người đầu tiên đến bên anh,bên cạnh anh khi anh buồn,là người chúc mừng anh đầu tiên...""Em là người đã chờ anh hơn 10 năm qua...""Anh xin lỗi"--------------------------------------"Anh đã có tất cả,có danh tiếng,có các người hâm mộ,có thể làm rạng danh gia đình nữa.""Mỗi sáng em ngủ dậy,em rất sợ hãi,sợ rằng chungs ta sẽ bị phát hiện""Em xin lỗi"…
Góc chứa meme, leak và fact…
chạy tình tình theo…
V rose…
Cậu ấy luôn gặp bất hạnh, còn tớ chỉ có thể âm thầm bảo vệ, bởi vì tớ là một chiếc chìa khóa vô dụng.…
Đây là truyện hoàn toàn hư cấu!!!Bối cảnh lịch sử không có thật!!!Nhân vật không thuộc quyền sỡ hữu!!!Dựa vào truyện Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi!!!…
shitsposting ỳehBìa : tao vẽ : D…
Please prepare holy water. Don't claim as yours or edit without permission.Highest rank: #579 in Random…
"Xa cả một bầu trờiTựa như rất gần nhưng lại quá đỗi xa xôi"…
trong thời thanh xuân của em có anh đã là một niềm hạnh phúc lớn rồi !…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
tui và em trai vô tình xuyên không vào thế giới creepypasta và phải gia nhập gia đình sát nhân nổi tiếng lẫy lừng và hoàn thành các thử thách để trở về thế giới thật, cùng những màn cười không thể ngậm được mồm và nhưng phút hồi hợp khó tưởng bên những sát nhân ấm áp đến lạ thường ( lần đầu viết truyện nên mong mn bỏ qua những sai sót của mình )…
Đó là một câu chuyệnMột câu chuyện do nhiều cái nhỏ mà thành_..._..._..._..._..._..._..._..._..._..._Truyện này là chuyên về thông sốCác thông số mình lấy tương tự liên minh nên các bạn sẽ hơi khó đọc nếu không hiểu rõ các thông số đồ và unit_..._..._..._..._..._..._..._..._..._..._Tác giả: nvtspto0987…