Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
một thanh niên sinh viên sau khi đi học về thì chị không nhận ra nhưng khi nhìn lại mình anh ta mới thấy mình đã thay đổilink bản gốc:https://www.wattpad.com/story/316046420-cu%E1%BB%99c-s%E1%BB%91ng-c%E1%BB%A7a-m%E1%BB%99t-c%C3%B4-g%C3%A1i-b%E1%BB%8B-ho%C3%A1n-%C4%91%E1%BB%95i-gi%E1%BB%9Bi-t%C3%ADnh…
Triangle Love... Chẳng khác gì những câu chuyện tình mù quáng, chỉ làm người ta liên tưởng đến sự nhàm chán và vô vị, hay nói đúng hơn là, cẩu-huyết. Đúng, chính cậu cũng nghĩ như vậy. Tình yêu tam giác thật rắc rối, một con người đơn giản, không màng thế sự như cậu sẽ chẳng đời nào dính vào điều gì như thế, thậm chí còn cố gắng mà tránh xa. Nhưng mà, ghét của nào trời trao của đó...…
Câu chuyện là hành trình của Hạ My - cô gái dịu dàng mang trong mình sự ấm áp của "bình minh" - và Nguyên, chàng trai luôn khoác lên mình vẻ "lạnh lùng" xa cách.Tại góc lớp 11, Hạ My với cuốn sổ và cây bút, vô tình trở thành người duy nhất nhận ra đằng sau vẻ ngoài phũ phàng, ít nói của Nguyên là một trái tim ấm áp đến bất ngờ. "Bình Minh Của Tớ" là những rung động tinh tế mà Hạ My cảm nhận được, còn "Lạnh Lùng Của Cậu" là bức tường băng mà cô gái ấy vô tình muốn vượt qua.Liệu ánh nắng ấm áp có thể làm tan chảy tảng băng giá lạnh? Hay chính tảng băng ấy cũng đang âm thầm tìm kiếm một bình minh cho riêng mình?…
"Chị ơi, chị ở đâu..."Mỗi đêm, Thành đều lạc vào một cánh đồng ngập mùi lúa ngô, nơi những cơn gió phương Đông lạnh buốt tạt thẳng vào da thịt. Ở đó có những phế tích đổ nát, có bầu trời cực quang huyền ảo, và có một người chị với nụ cười tựa trăng non mà cậu hằng tìm kiếm.Khi tỉnh giấc, tất cả chỉ còn lại những giọt nước mắt ướt đẫm gối và những cảm xúc lạ lùng. Giấc mơ ấy là mảnh vỡ của quá khứ, hay là lời mời gọi từ một thực tại đã bị lãng quên?Hành trình đi tìm lời giải cho chiếc hộp cũng chính là hành trình Thành kết nối lại những mảnh ký ức đã ngủ yên, nơi ranh giới giữa thực và mơ mỏng manh như một hơi thở dài.…
Lục Trầm Dã, anh biết không? Màu cam cháy của hoàng hôn rất đẹp, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút rồi lặn mất tăm vào bóng tối. Giống như cách anh bước vào đời em vậy."Giang Vãn Hạ - Cô họa sĩ hướng ngoại, mồm mép, chuyên lấn chiếm vỉa hè để vẽ mộng mơ.Lục Trầm Dã - Anh cảnh sát hướng nội, khô cằn, chuyên đi dẹp trật tự để giữ lấy hiện thực.Họ gặp nhau ở chương 1 vì 130 ngàn tiền tranh.Họ bỏ lỡ nhau ở chương 50 vì một lá thư không có địa chỉ hồi đáp."Chúng ta không sai, chỉ là hoàng hôn hôm ấy quá ngắn, mà lời định nói lại quá dài."…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…
"99 Mảnh Vỡ Cảm Xúc" là một hành trình viết về những câu chuyện đời thường mà bất kỳ ai cũng có thể trải qua - những khoảnh khắc chạm đáy nỗi đau, những cảm xúc tiêu cực tưởng chừng nuốt chửng lấy ta, nhưng rồi lại hé mở ánh sáng của sự tích cực. Đây không chỉ là những câu chuyện, mà là sự khắc họa những góc khuất trong tâm hồn: từ nỗi cô đơn, tuyệt vọng, đến hy vọng, yêu thương, và cả dũng khí đối mặt với những tổn thương ấy. Quan trọng hơn, mỗi câu chuyện là một lời nhắn gửi rằng, dù cuộc đời có xám xịt ra sao, luôn có một con đường - nếu ta đủ dũng cảm để nhìn thẳng và bước tiếp.…
Tôi Giỏi Để Tôi Lên (tên gốc: 我行让我来) của Tương Tử Bối là một trong những tác phẩm tui vô cùng ấn tượng bởi phong cách sáng tác và cách xây dựng nhân vật. Đến với fic này, cậu sẽ được khám phá những khung hình đặc biệt không bao giờ thấy trong truyện gốc, cũng như chứng kiến hàng tá điều thú vị ở nhà chung của TTC :>CẢNH BÁO: Có thể xuất hiện yếu tố 18+, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.Fic này KHÔNG nhờ sự trợ giúp của AI, hoàn toàn là idea của tui, truyện không teencode, đọc là đã cái nư liền^^ Chúc cả lò đọc truyện vui vẻ~…
"mày thì mơ làm gì hả harry? một cái bao cát chắc cú luôn!" thằng dudley nói, lấy làm khoái trá với câu đùa nhạt thếch của nó lắm."không."harry chỉnh lại cái kính gãy với thái độ lười nhác."tao ước đạt điểm tối đa trong môn độc dược và thầy snape cộng cho nhà gryffindor 10 điểm."…
Chỉ là một hành trình từ chập chững bước vào mái trường Tracen đến danh hiệu Số 1 Nhật Bản và Triple Crown của một mã nương có tên là Just Another Sunday cùng với Team Dojima của mình bao gồm: Funny Valentine; Samba Zanka; Break Of Dawn; Hikari Wrath; Dead Man's Hand; Absolute Zero và Kiryu-sensei. Trong hành trình đó, cô đã gặp rất nhiều đối thủ đặc biệt, và ai cũng có nỗi niềm của riêng mình. Liệu Just Another Sunday có đạt được ước mơ thuở bé của cô hay không thì xin mời hãy xem truyện~…
"Cậu có bao giờ nghĩ cảm xúc thật sự có hình dạng không."Thanh âm êm ru, trong trẻo ấy văng vẳng bên tai tôi, một câu hỏi mà ai cũng có thể trả lời rằng "Không.". Nhưng với tôi, câu trả lời lại khác biệt hoàn toàn... Trước khi bản thân có thể đưa ra lời giải đáp cho vấn đề ấy, cuộc gặp gỡ và trò chuyện với cô gái tên Kunyomi Ayame, đã thay đổi toàn bộ trang sử trong cuộc đời nhàm chán của tôi.Cô hỏi, tôi đáp.Cả hai chúng tôi đều truy tìm câu trả lời cho vấn đề trên. Cảm xúc của cô, và hành động của tôi, cả hai đan xen vào nhau và thêu dệt nên sợi chỉ định mệnh. Cho dù là cố tình hay vô ý, thì chúng tôi cũng đã quyết tâm làm sáng tỏ cảm xúc âm ỉ trong lòng ngực của mình, và đáp ứng khát khao của riêng đôi ta.Câu chuyện tình cảm ngắn về một hành trình có điểm kết thúc là một đời người, của Kagatsuwa Hiiro, chàng trai dùng hành động lý trí thay cảm xúc. Và Kunyomi Ayame, thiếu nữ dùng hành động của cảm xúc thay vì lý trí.…
Khang là một cậu học sinh cấp 3. Trong một lần chuyển trường, cậu đã gặp lại được những người bạn thời thơ ấu của mình. Trải qua nhiều chuyện, Khang nhận ra mối quan hệ của cậu với người bạn thơ ấu trân quý không chỉ đơn giản là "bạn bè"...…
Ba năm trước, Iris đã trở thành tội phạm vị thành niên đầu tiên bị toà án tối cao Ashe cân nhắc thi hành án tử. Thế nhưng, bằng thế lực gia đình, cụ thể hơn là từ ông ngoại - kẻ đang bị nhốt ở nhà tù Belphegor, một trong bảy nhà tù với tiếng tăm lẫy lừng thuộc đế quốc quân sự Onyks, Iris đã được giảm án một cách đáng kể, và chỉ phải chịu án phạt lao động công ích ở trại cải tạo hai năm.Tuy nhiên, quyền lực của người ông bí ẩn không thể lấn át được những quyết định sau đó của toà án. Iris được thả sau hai năm, với điều kiện toàn bộ gia đình nó phải bị trục xuất khỏi Ashes và trở thành những kẻ lang thang thấp kém mãi mãi.…
Mingyu rời Seoul để đi tìm cuộc đời mình muốn sống. Wonwoo rời Seoul để đi tìm câu trả lời mình muốn nghe. Nhưng trên chuyến tàu đêm ấy, giữa hơi ấm của ly trà thảo mộc và câu chuyện về giàn hoa giấy đương nở, ranh giới giữa hai quyết định đó bắt đầu trở nên mờ nhạt.(Truyện có đề cập đến ý định tự tử. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc. Tuy nhiên, truyện có kết thúc tích cực và mang thông điệp hy vọng vì tôi không thể để con mình bị làm sao được 😘)…
Đây là một tuyển tập những câu chuyện đời thường, tập trung vào những khoảnh khắc giản dị và bình yên nhất trong cuộc sống của nhóm bạn, gia đình, và những người họ gặp gỡ trên hành trình đời mình.Những mẩu chuyện ấy tuy không kịch tính hay vồn vã, nhưng lại mang âm hưởng nhẹ nhàng - đôi khi khiến lòng người trở nên dịu lại..."Nếu ví cuộc sống như một món đồ bất kỳ, thì có lẽ đó sẽ là thứ xinh đẹp nhất tôi có."…
Tên truyện: Khôi Ngô Tuấn Tú. Tác giả: Thời Thế Ký. Thể loại: Học đường, tình trai - Boylove, đời thường, giải trí, ngọt ngào chữa lành. Giới thiệu: Tớ Khôi Ngô, cậu Tuấn Tú. Khôi Ngô Tuấn Tú hai chúng ta trời sinh một cặp. Tớ Khôi Ngô, cậu Tuấn Tú. Khôi Ngô Tuấn Tú vốn dĩ chẳng thể tách rời.…