Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chỉ là những mẫu chuyện vụn vặt, những cảm xúc nhất thời được tớ viết nên để thoả lòng. Có thể nó rất đời thường, có thể nó bay bổng và đầy mộng mơ, cũng có thể nó mang một nguồn tích cực và cũng có thể nó mang một nguồn tiêu cực không tên bởi những nỗi buồn của chính tớ.Những câu chuyện ấy nó như là một hành trình của tớ hoặc là những suy nghĩ và cảm xúc của tớ về cuộc sống xung quanh mình.…
Đây là những dòng viết về mối tình đầu của tôi. Mặc dù là đơn phương thôi nhưng đến giờ nó vẫn là làn duy nhất tôi thích một người. Tôi không có năng khiếu viết văn cho lắm. Thi ĐH điểm văn của tôi có 7,5₫ thôi nên có thể không được hay cho lắm. Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định viết vì kí ức nào cũng sẽ phai nhạt theo thời gian và tôi muốn lưu trữ đoạn kí ức này thông qua những dòng chữ này…
- " Tâm tư của em xin gửi vào nhật ký, mong một ngày nào đó nó có thể gửi đến anh. Chàng trai mà em đã hàng đêm mong nhớ, hàng đêm tương tư " - Thanh Nguyệt- " Chỉ mong người bình an vui vẻ sống đến hết đời. Tỏa sáng vì đam mê của bản thân và đạt được nhiều thành tích tốt hơn trong tương lai "…
Góc nhỏ tớ chia sẻ về những lần bản thân "cảm nắng" một người nào đó mà bản thân chưa từng nói ra.Được lấy cảm hứng từ chính cuốn nhật ký lúc bé của bản thân. Không thể viết chính xác từng câu chữ như trong nhật ký cũ được vì lúc đó viết quá sến=)))))))))))))) Câu văn có phần lủng củng mong bạn góp ý nhẹ nhàng và bỏ qua nhé. Chúc bạn đọc vui vẻ!!!…
Hán Việt: Đạo bút: Trang xuất cá cao thâm mạc trắc đãn mỹ cường thảmTác giả: Ngư Y Như ThủyTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 186Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống【Bối cảnh từ thời Lão Cửu Môn, đoàn sủng Tu La tràng cứ việc chèo thuyền + vạn nhân mê nhẹ + đại lão "mỹ cường thảm" qua lời tự não bổ của người qua đường】Chính văn viết theo ngôi thứ baTôi xuyên không rồi, nhưng lại không hoàn toàn là xuyên không.Ngay giờ này khắc này, thân xác của tôi đang nằm bò ra bên cạnh, sắm vai một người thực vật xinh đẹp như hoa.Tin vui: Tôi có thể nặn ra một cái cơ thể giả có thuộc tính bất tử.Tin buồn: Hệ thống bảo với tôi rằng đây là một thế giới cực kỳ nguy hiểm. Với sức chiến đấu chưa đầy '0.5 con ngỗng' của bản thể, tôi mà ra đường là sẽ phải chết rất thảm.Muốn tăng cường chiến lực cho bản thể thì bắt buộc phải hấp thụ năng lượng từ cổ mộ và can thiệp vào mạch truyện chính.Vì hòa bình thế giới... À không! Vì cái mạng nhỏ yếu cùi bắp của chính mình, tôi bắt đầu nỗ lực cải tạo, liều mạng làm nhiệm vụ.…
Ý tưởng ban đầu của tớ khi viết tác phẩm này là quăng vài truyện ngắn tự viết lúc rảnh rỗi thôi. Chỉ là không hiểu sao càng ngày chúng càng giống nhật ký, còn là nhật ký tâm trạng mới đau chứ.Dù sao thì, tớ chỉ muốn nói với cậu là: "Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."Chú thích: Những gì tớ viết không liên quan đến tên truyện miếng nào luôn á.Hi vọng cậu có một ngày tuyệt vời.…
Tác giả : bxqy_ahLịch chap : Tùy hứng có thể nhanh hoặc chậm " Đừng đi có được không ? "" Sau tất cả thứ đáp lại là gì ?Một chiếc fic nhỏ thể hiện tình yêu dành cho hai bạn. Ngọt ngược đủ vị nha ! HE hay SE thì còn tùy nữa…
" xin chào những miếng thịt vụn đang lang thang bên cửa sổ xin chào mảng không khí trong suốt đang có nguy cơ nhiễm dịch xin chào cái tôi trong J này, và có lẽ nó sẽ kéo dài khi tôi lại lảm nhảm thêm những cái xin chào như mảnh giấy chi chít chữ đã được tôi quăng bừa bên cửa sổ "- Trích từ bộ não nho của Jđộc quyền trên wattpad thuộc sở hữu của Chriselda.M.Bwarning: các cậu nên cân nhắc trước khi xem, nó khá nhảm nhí. Và tình tiết lại không được bình thường.edit by: @chriseldama…
Đây là nhật ký của mình. Câu chuyện xảy ra vào năm cuối của cấp 3, đây là khoảng thời gian chúng ta có nhiều kỉ niệm nhất của thanh xuân. Những ngày vật vã học bài, giải đề để có thể tiến tới một trường Đại Học mà mình mong muốn. Bên cạnh đó còn có những câu chuyện tình yêu ở tuổi học trò đáng yêu và cũng đầy đáng tiếc...…
Ta sinh ra đã cô đơn. Chết trong cô độc. Ấy vậy mà bản thân không chịu nổi sự cô hành. Như trời với đất vốn không toàn vẹn, như hồ nước lúc cạn lúc đầy..…
Mỗi ngày đến gửi chị một cành hoa vàng.Về sau tích góp thành trại hoa, lúc đó mong là vẫn có người nhớ đến em." Tôi tự trách bản thân, tại sao mình lại nhận ra quá trễ "…