Dũng_Chinh couple ❤️
Bé nào ship cặp này bơi vào đâyTui re-up lại nhéNguồn: nhatkinhungngaybennhaucuaChinhvaDungTui up lộn xộn ai đọc thì đọc đêê…
Bé nào ship cặp này bơi vào đâyTui re-up lại nhéNguồn: nhatkinhungngaybennhaucuaChinhvaDungTui up lộn xộn ai đọc thì đọc đêê…
đây là một series tổng hợp các bài viết tui kím được ...QUÁ LÀ NHẢM NHÍ…
Những câu truyện dài hơi mà tôi viết, thường là buổi tối. Và đặc biệt hơn, theo thể kí. Mỗi câu chuyện được xây dựng trên bài hát ở đầu mỗi bài đăng, mong mọi người cùng nghe, cùng tôi cảm nhận cái cảm giác đó, cảm giác đi vào thế giới của tôi.Chẳng mong là cực phẩm được vạn người tán thưởng gì, chỉ mong có người nghe và hiểu tôi ngay tại thời điểm đó.Và re-up nhớ ghi cre. À quên, tôi nghĩ tôi bị mắc vài chứng gì đó, nên nội dung có hơi sâu và khó hiểu.…
Những trang nhật kí này là một phần kí ức của mình trong quá trình trưởng thành có những lúc cảm thấy buồn ấm ức nhưng nó sẽ mãi là kỉ niệm của mỗi chúng ta thời thanh xuân!!!…
ta viết lần đâu nên các bạn ủng hộ…
"Phàm Nhất Tâm, em phải nhớ rõ, cuộc đời Tống Tử Hạo anh chỉ vì một việc mà cúi đầu, đó là hôn em." "Một đời chỉ đủ để yêu một. Anh sẽ yêu em một đời, bên em một kiếp."Anh - Tống Tử Hạo, đủ lạnh lùng, đủ nhẫn tâm, đủ năng lực nắm quyền kiểm soát kinh tế trong nước ở tuổi 25, cũng thừa ôn nhu, dịu dàng và kiên nhẫn đối với cô gái nhỏ không hiểu chuyện chút nào kia. Cô - Phàm Nhất Tâm, chẳng mấy thông minh, có lúc ngờ nghệch, vô tư đến mức bóp nghẹt trái tim người khác. Tống Tử Hạo đối với cô gái vừa đáng yêu vừa đáng giận này lại một lòng một dạ, nguyện cùng cô MỘT ĐỜI MỘT KIẾP.…
Cuộc sống hằng ngày của tôi khá bình thường cho tới khi tôi gặp được những người bạn, những người sẵn sàng giúp đỡ tôi. Và một người khá đặc biệt, người tôi yêu thương nhất "Er-"Cùng vào câu truyện khám phá với tôi nhé! Tôi là Ink, người sẽ đồng hành cùng bạn trong truyện.T/G: Yashina…
Đây là truyện võng du của Dạ Hoàng.Truyện khá dài (hơn 200c) bên word cũng chưa hoàn nên mình sẽ post từ từ nhé!…
Vốn chỉ là những rung động ngây thơ tuổi mới lớn, cớ sao đến khi không còn nữa cảm giác ấy vẫn chẳng chẳng phai?…