Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sẽ như thế nào khi Sao là nhân vật chính trong teenfic? P/s: Đú theo Ái và Trắng. Thằng nào muốn có mặt trong truyện của tao thì comment!P/s: Tao sẽ ngẫu hứng viết mỗi chap dành tặng riêng cho những thằng có mặt ở trong. Cẩn thận đi, tao sẽ dìm đấy!…
Tác giả: MidnightKimCover: RinjiFic gốc: Flowers In My Heart (CG ver)Hoa lưu ly. Forget me not Chỉ khẩn thiết cầu xin người, đừng quên. Lưu ly mọc trên người với danh nghĩa Hanahaki. Là lời khát cầu, mong kẻ tự tình đơn phương được đáp lại. Cầu xin kẻ tự tình ấy đừng quên trái tim đang bị bóp nghẹt từng ngày của mình đang đau đớn khó thở cỡ nào, đừng quên thân thể nhỏ bé chứa đựng trái tim ấy đang chịu những đợt nhói đau tàn nhẫn ra sao. Cũng xin người mà trái tim ấy muốn hòa chung nhịp đập, xin đừng quên, đừng quên người con gái cố chấp thích mình đến mức muốn buông bỏ một kiếp làm người. Màu hoa càng đậm chấp niệm càng lớn, lớn tới mức không kham nổi nữa. Quá đau. Quá khó thở. Quá tuyệt vọng. Nàng cuối cùng cũng buông được rồi, buông được một kiếp bi thương... Nhưng cũng thất bại rồi, không buông được một người mình thương...…
Dòng đời trôi đẩy khiến tôi luôn gặp phải cậu, nhưng cậu thì chưa bao giờ nhìn về phía tôi.Cậu rốt cuộc có phải sự tạm bợ tiếp theo mà ông trời ban cho tôi không?Nếu là thật,Ông cũng đã tàn nhẫn với tôi quá rồi.…
Tớ không thích mùa hè vì tớ không thích nóng. Nhưng có lẽ năm nay thì khác vì tớ đã tìm thấy thứ tớ thích giữa cái thời tiết oi bức này rồi, đó là cậu đấy!Thanh xuân của tớ gọi tắt là Nguyễn Minh Hoàng.…
Mình muốn kêu cho mn về những câu chuyện như trong tiểu thuyết ngôn tình. Có vẻ bản thân khá mơ mộng nhưng dù có kéo dài lâu hay ngắn thì mỗi câu chuyện để lại rất nhiều kỉ niệm khó quên…
( Lấy bối cảnh Thất Hiệp sống ở Thất Kiếm Sơn Trang )Tên Truyện: Ngày qua NgàyTác giả: Vãng Niệm Tương Tư / Vãng TưMột ngày như bình bình, Lam Thố đột nhiên nhận được bức thư nặc danh hẹn gặp ở Cử Ngọc Cốc. Nếu không đến đúng hẹn sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của Lam Thố. Cuộc phiêu lưu mới của Thất Hiệp đã bắt đầu.Mời mọi người đón đọc.P/s: khả năng viết lách của mình chưa được tốt. Nhưng những ngôi sao hay lời nhận xét ủng hộ, góp ý của người đọc chính là động lực với mình! ♡…
Khi tôi rơi xuống thời gian như chậm lại... Và rồi thế giới ấy hiện ra, thế giới ở ngưỡng cửa cái chết, một nơi hoa cải mọc đầy, một nơi gió mát trời xanh, cùng vị thần chết hiền lành thích trò chuyện. Tôi thích nơi ấy. Nó cứu rỗi tôi, khiến tôi mỉm cười vào những giây cuối đời và cảm lấy cái hạnh phúc lần đầu có được. Tác giả: Sứa Nhỏ…
Có những câu chuyện, từ đầu đã biết sẽ không có kết thúc.Nhưng tớ vẫn chọn bắt đầu - bằng cách thích cậu, theo cách im lặng nhất.Đây không phải là câu chuyện của "chúng ta", mà chỉ là câu chuyện của riêng tớ - về một người chưa từng thuộc về mình.Nguồn: Chatgpt…
!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)Tên truyện: Sinh sôiHán Việt: Sinh sinh 生生Tác giả: Niên Thâm Bất KiếnTình trạng: Hoàn convert ( 71 chương)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, HENhân vật: Chu Kiến Dặc, Ôn Thính ThầnVăn án:Mùa hè năm đó rực rỡ chói mắt, tình yêu của chàng thiên chi kiêu tử dành cho cô thiếu nữ lại không được ai xem trọng.Tất cả mọi người đều khuyên Chu Kiến Dặc cách xa Ôn Thính Thần một chút, anh nhất quyết không nghe, vẫn cố chấp chui đầu vào, cuối cùng bị đập nát hết kiêu ngạo.Nụ hôn đầu tiên trao nhau trên đỉnh núi, có sao giăng đầy trời đêm, Chu Kiến Dặc cảm thấy cả thế giới của anh cũng lấp lanh như trời trăng khi đó vậy.Nhưng tới sau cùng lại là Ôn Thính Thần bội tình bội nghĩa bỏ mặc anh.Nhiều năm sau, anh vô tình gặp lại Ôn Thính Thần khi cô đi xem mắt ở tiệm cà phê.Bạn của anh cố ý hỏi chuyện, ''Ây, kìa không phải bạch nguyệt quang một thời của cậu sao? Sao lại lưu lạc tới mức độ này a?"Chu Kiến Dặc cứng nhắc gằn từng chữ: ''Liên quan gì tới tớ, tớ đã sớm quên rồi.''Ôn Thính Thần cũng nghe được, bàn tay cầm ly nước khẽ nắm chặt, ngực cô khẽ đau nhói.Đã quên rồi cũng tốt.…
"Tớ luôn luôn cô độc, chỉ có mỗi mình cậu bên cạnh, chỉ duy nhất cậu. .....Nhưng rất tiếc là, cậu vốn không tồn tại, cậu là một sản phẩm tình cảm do tớ tạo ra. ....Tớ ước là, một ngày nào đó, cậu có thể đến với thế giới này, để rồi chúng ta có thể gặp nhau một lần, một lần thôi cũng được." Truyện thuộc bản quyền của Bạch Đan ĐanKhông thuộc thể loại Yuri, yêu cầu không hiểu lầm về giới tính của 2 main nữ. Truyện được viết dựa trên một câu chuyện hoàn toàn có thật #Cừu…
Trong thế giới phép thuật huyền bí của Euphora, nơi mà sức mạnh được định đoạt bởi ma lực bẩm sinh, Kyan là một chàng trai trẻ không có lấy một giọt ma thuật trong người và đã phải lớn lên trong sự coi thường của những kẻ xung quanh. Sinh ra trong một ngôi làng nghèo nàn, cậu chỉ có thể dựa vào sức lao động của bản thân để sinh tồn, nhưng sâu thẳm trong trái tim, Kyan luôn mang theo một khát vọng cháy bỏng. Cậu muốn chứng minh rằng không cần ma lực, con người vẫn có thể trở nên vĩ đại.Số phận của Kyan bắt đầu thay đổi khi cậu gặp Garon một thợ săn già bí ẩn, người từng là một trong bảy huyền thoại của vương quốc Euphora được gọi là " Thất Đại Pháp Vương". Khi đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, Kyan đã chứng kiến một thứ sức mạnh hoàn toàn khác, sức mạnh đến từ kiếm thuật thuần túy. Từ khoảnh khắc đó, giấc mơ của cậu không còn chỉ là sinh tồn, mà là vươn đến đỉnh cao, là cầm kiếm trong tay và trở thành một chiến binh thực thụ, bảo vệ mọi người.Nhưng con đường ấy không dễ dàng. Để trở thành một kiếm sĩ vĩ đại, Kyan sẽ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, những trận chiến sinh tử, và cả những bí mật đen tối đang chờ đợi phía trước. Liệu một chàng trai không có ma lực có thể khắc tên mình vào lịch sử, hay sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối và bị mọi người khinh thường?"Blood Sword" không chỉ là câu chuyện về sức mạnh và chiến đấu, mà còn là hành trình của một con người vượt qua nghịch cảnh khó khăn.…