Sự gặp gỡ của định mệnh.
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
Câu chuyện nói về tôi bước vào năm học lớp 6 của mình nhưng nó lạ lắmNếu muốn biết thêm hãy đọc chuyện rồi sẽ biết…
Gtnv*girl 1/ Hàn Ngọc Na - Narie16 tuổi xinh đẹp nó có nhan sắc tuyệt trần khuôn mặt tròn tròn mắt to va đặc biệt đôi mắt của nó có màu ngọc bích long lanh khiến ai nhìn vào cũng liền muốn yêu bất kể trai gái nói thẳng ra cô như là búp bê vậyGia Thế : Tiểu thư nhà Họ Hàn con gái cưng của chủ tịch Tập Đoàn Hàn Gia đứng thứ Nhất trên thế giới chuyên về các loại trang sức trang phục v...v,.....Huên chị ý còn là bảo bối của anh Gia Thắng nữa ạ ^^(anh nó) 2/ Triệu Bảo Hân - Herley16 tuổi trái với nó cô có vẻ đẹp kiêu sa hơn chững chạc hơn cô là bạn thân của nóGia Thế : Tiểu thư của nhà họ Triệu con gái cưng của Chủ tịch Tập Đoàn Triệu Bảo *Boy1/ Vương Vũ Hoàng - Kyo17t Hắn đẹp trai sát gái Gia Thế : ...........zô truyện bt mõi tay òi ^^2/Hàn Gia Thắng - Ryo 17t đẹp trai sát gái Gia Thế : ik như nó khác xíu th 3/ Nguyên Tuấn Kiệt - Tyo17t đẹp trai sát gái điềm đạm dịu dàng Gia Thế: ...........zô truyện 4/ Trịnh Lý Hoài Đức - Lyo 17t đẹp zai sát sạch sẽ luôn ạ Gia Thế : như trên…
Tác giả : Miu Văn án :Cô : Triệu Ngọc Nhi ,dù được sinh ra trong gia đình giàu có nhưng chẳng ai trong gia đình đó coi trọng cô, luôn coi cô như con ở,ngay cả mẹ ruột cô cũng chỉ thương mỗi em gái cô Tuyết Nhi!Vì em gái cô gặp tai nạn và mất khi cấp cứu. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên cô và ép cô phải một mạng đổi một mạng!Sau khi cô chết chẳng biết sao lại xuyên về thế giới cổ đại! Cô là đại tiểu thư của Phủ Tể Tướng, chỉ vì có hôn ước với tam vương gia Hàn Vũ Phong nên cô bị ép gả cho hắn.Hắn Hàn Vũ Phong, là một con người lạnh lùng, vô cảm, khó gần, khó đoán,là tam vương gia tài hoa xuất chúng nhất k ai bì đến.Liệu sau này cô và hắn sẽ ra sao?? mong mọi người hãy theo giỏi truyện nhé#p/s lần đầu viết truyện xuyên nên nếu có nhạt mong mọi người thông cảm / cúi đầu /#Miu…
Có những người đến bên đời ta rất nhẹ, như một cơn gió thoảng qua mùa hạ, không ồn ào, không báo trước, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim mà chính ta cũng không nhận ra. Vũ và Vy đã từng như thế, là những buổi chiều nắng nghiêng qua ô cửa lớp, là ánh mắt vô tình chạm nhau rồi vội quay đi, là những lần đứng cạnh nhau đủ gần để nghe thấy nhịp tim đối phương nhưng lại chẳng ai dám bước thêm một bước. Họ từng ở rất gần nhau, gần đến mức chỉ cần một lời nói thôi cũng có thể thay đổi tất cả, nhưng cuối cùng, một người chọn im lặng, một người chọn chờ đợi, và khoảng cách bắt đầu từ những điều chưa kịp nói thành lời. Năm tháng trôi qua, thanh xuân dần khép lại như một giấc mơ đẹp đã tỉnh, mọi thứ tưởng chừng đã có thể buông xuống, nhưng có những cảm xúc dù cố quên đến đâu vẫn âm thầm tồn tại, lặng lẽ như gió, không nhìn thấy được nhưng lại luôn ở đó, chỉ chờ một ngày... gió đổi hướng, mang theo những người từng lạc mất quay về bên nhau.…
Hồng Tức là một sinh viên nổi tiếng hoàn hảo về mọi mặt. Cho đến ngày bạn gái rời đi, để lại một câu nói nhẹ tênh nhưng có sức nặng lớn:"Anh quá chiếm hữu khiến người khác sợ hãi."Không la hét. Không trách móc. Chỉ là một lời kết luận lạnh lẽo rằng sự quan tâm của anh giống như một chiếc lồng vô hình khiến người khác ngạt thở. Hồng Tức không biện minh. Anh cũng không níu kéo. Bởi sâu trong lòng, anh biết... cô nói không sai.Lục Trầm đứng cách đó không xa, nghe trọn vẹn cuộc chia tay ấy.Là hậu bối, là người luôn đi sau Hồng Tức một bước trong học tập, trong công việc, và trong ánh nhìn thầm lặng kéo dài nhiều năm. Lục Trầm hiểu rõ hơn bất kỳ ai: " Hồng Tức không chiếm hữu vì ích kỷ. Anh ấy chỉ đơn giản là quá yêu."Và điều đó... khiến Lục Trầm cảm thấy vừa quen thuộc, vừa nguy hiểm.Từ khoảnh khắc ấy, Lục Trầm đưa ra một quyết định rất đơn giản: " Nếu thế giới không chịu nổi cách Hồng Tức yêu, thì tôi sẽ là người duy nhất chịu được."…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
Câu chuyện này được mình thực hiện cùng một người bạn.Ý tưởng và hướng đi chung do mình đưa ra, còn phần viết và xây dựng bối cảnh là hai đứa cùng phối hợp thực hiện.Do cách giao tiếp và thói quen viết của hai đứa mình có một số khác biệt, nên trong quá trình hoàn thiện truyện có thể sẽ xuất hiện một vài lỗi chính tả hoặc chỗ diễn đạt chưa thật sự trọn vẹn. Mình xin phép gửi lời xin lỗi trước đến các bạn đọc vì điều này.Mong mọi người thông cảm và bỏ qua những sai sót nhỏ ở giai đoạn đầu. Ở các phần sau, mình sẽ cố gắng chỉnh sửa và hoàn thiện lại chính tả, câu chữ để truyện được mạch lạc và dễ đọc hơn.Rất mong nhận được sự góp ý nhẹ nhàng và thiện chí từ các bạn.Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc và ủng hộ cho câu chuyện của hai đứa mình.…
Phía sau cửa sổ lớp học là câu chuyện học đường bách hợp giữa Lâm Thư và Hà Nghi, với hành trình tình cảm đầy sóng gió, vượt qua định kiến xã hội, áp lực từ gia đình, thầy cô, học tập,... để đến được với nhau, có thể kết thúc buồn hoặc âm dương cách ---Phía sau cửa sổ lớp họcThể loại: Học đường - Bách hợp - Tâm lý - Lãng mạnTác giả: Kiti Giữa những buổi học ngập nắng và tiếng giảng bài đều đều vang lên qua ô cửa sổ lớp học, một ánh mắt đã lặng lẽ tìm về một ánh mắt khác. Lâm Thư yêu Hà Nghi - một tình yêu ngập ngừng, câm lặng, day dứt, nhưng cũng dịu dàng và sâu đậm như những dòng chữ viết trong nhật ký tuổi học tròHọ cùng nhau trải qua sóng gió của tuổi trẻ: những khắt khe từ gia đình, áp lực học hành, sự dè bỉu của xã hội và cả những giới hạn mà bản thân từng sợ hãi. Liệu tình yêu ấy có vượt qua được bức tường vô hình giữa "bạn cùng lớp" và "người yêu dấu"? Hay sẽ mãi mãi chỉ là ký ức phía sau ô cửa sổ kia?> "Chúng ta từng nhìn nhau rất lâu qua khung cửa lớp... nhưng lại chẳng dám bước đến gần…
Tên: Một chút yêuTác giả: AriaThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình lãng mạn, hài hướcNgày bắt đầu: 30/4Ngày kết thúc: Một buổi chiều tháng 11, khi những cơn gió đầu mùa vừa kịp chạm ngõ, Giang Tư Nguyệt đã gặp Hứa Minh Phong theo cách không ai ngờ tới - một ánh mắt lướt qua, nhưng lại đủ để ở lại rất lâu trong ký ức của cả hai.Họ bắt đầu bằng những lần vô tình đi ngang, những tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối, và một mối quan hệ không tên - gần hơn bạn bè, nhưng lại chưa từng vội vàng gọi thành yêu.Thanh xuân của họ không ồn ào, chỉ là những ngày mưa chung một chiếc ô, những lần lặng lẽ đứng cạnh nhau, và những rung động rất nhỏ... cứ thế lớn dần theo năm tháng.Có những cảm xúc không cần nói thành lời,chỉ cần một người hiểu,một người vẫn luôn ở đó.Và giữa vô vàn người lướt qua trong cuộc đời,họ đã vô tình chọn nhìn về phía nhau -để rồi từ một ánh mắt rất khẽ hôm nào,trở thành một người... mà sau này, dù nghĩ đến cũng thấy lòng mình dịu lại.…
anh dành cả ngày để nghĩ về em.…
Ngây người trước vẻ đẹp của em, yêu thích sự ngây dại và đáng yêu của em, chỉ ham muốn thêm việc chiếm hữu em là của riêng mình, em chỉ có thể mãi là của anh. Chào Em Bảo Bối !…
"Lúc đó,Hoài Anh ghét Khánh Duy đến vậy à?""Ừ,chắc là vì ghen tị.Ghét từ đầu năm lớp 10 rồi.""Tớ cũng vậy.""Vậy ra,Duy cũng ghét Hoài Anh từ khi vào 10 hả?""Không.Duy thích Hoài Anh từ khi vào 10."…
Mình rất thích truyện này nên đã cố gắng edit cho các bạn cùng đọcDoãn Tiểu Mạt bị chính chị mình hạ thuốc, lại vào nhầm phòng hoàng thất vương tử, vương tử cũng chưa từng gặp qua nữ nhân này nhưng lại nhớ mãi không quên. Mà cô tại đây một đêm tình cảm mãnh liệt liền mang thai sinh ra một cặp song sinh. Sau khi sinh bị chị và mẹ mình trộm đi một đứa, mang con đến cho vương tử và trở thành vị hôn thê của hắn. Sau 5 năm cô mang theo con mình đi nước X du học. Một lần tình cờ hai đứa con gặp lại nhau...... Mà từ đây, chuyện xưa cũng chính thức bắt đầu rồi......Nguồn: wikidich.comTác giả: Vân Đóa…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Cậu là chàng trai tớ yêu nhiều lắm! dù cậu chẳng phải là người đầu tiên bước vào trái tim tớ nhưng cậu lại là người đã để lại dấu chân quá sâu đậm trong cuộc đời tớ. Tớ yêu cậu - yêu bằng tình cảm chân thật nhất , là người tớ đặt trọn lòng tin và yêu thương một cách không hề cảnh giác và lường trước được ngày cậu ra đi... Cậu có biết cậu trong tim tớ cậu đặc biệt như thế nào không? Cậu là người đầu tiên tớ yêu thương nhiều đến tớ phải tan nát cả cõi lòng nhưng chưa bao giờ tớ có ý định trả thù hay làm một điều gì đó tổn thương đến cậu. Cậu để lại một dấu ấn quá sâu để rồi kí ức đau đớn kia tớ không thể xóa nhòa. Nhiều lúc tớ nghĩ tại sao tớ có thể đặt trọn lòng tin vào cậu thế chứ mà những người trước chưa từng? Tại sao tớ phải chấp nhận đau đớn mà không một lần cho cậu thấu thử cảm giác đó chứ ? và tại sao đối với tình yêu tớ cho cậu nhiều đến vậy , yêu đến nỗi tớ trở nên yếu mềm chấp nhận tất cả đau đớn mà chẳng thể trách cậu? và cuối cùng tại sao tớ lại chẳng thể là tớ dức khoát và can đảm như những người trước kia? Có lẽ tất cả là vì cậu là người con trai rất tốt mà tớ đã vô tình đánh mất và hơn thế ngoài tình yêu tớ dành cho cậu thì giữa chúng ta cũng đã từng là bạn thân của nhau nên tớ chẳng thể nào nói quên là quên được và đối xử lạnh lùng tàn nhẫn với cậu thế kia. Bỡi lẽ cậu đau thì tim tớ cũng buốt giá.…
Sau những thương tổn và đổ vỡcon tim người ta thường trở nên dè dặt hơn trước những yêu thương ngay trước mắt.Bởi từ lâu đã phải mang theo những vết xước chưa kịp lành, chỉ cần vô tình chạm lại cũng đủ khiến tim nhói lên một nhịp.Người ta cứ ngỡ rằng sau tan vỡ,trái tim sẽ khép chặt mãi mãi.Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc ta không hy vọng và mong chờ điều gì nữa thì định mệnh lại âm thầm sắp đặt một cuộc gặp gỡtưởng như vô tình,nhưng hoá ra là khởi đầu của một mối lương duyên đã bén rễ từ lâu.Có mối duyên đến để dạy ta cách buông bỏ quá khứ,cũng có mối duyên đến để ta nhận ra rằngdù từng tổn thương đến đâu,trên đời này vẫn có người sẵn sàng yêu tabằng tất cả sự kiên nhẫn và dịu dàng.Khoảng cách tuổi tác trong tình yêu,suy cho cùng cũng chỉ là một con sốkhi hai trái tim thật sự hướng về nhau,cùng chung một nhịp đập và đủ dũng cảm nắm tay nhau bước tiếpsau những lần đổ nát.Những điều tốt đẹp thường đến rất muộn,sau khi ta đã đi qua đủ mất mát để có thể trân trọng những hạnh phúc trước mắt.Vì thế, nếu đã từng tan vỡ,hãy tin rằng sau tan,có thể là một lần duyên bén,và cũng là một lần bắt đầu lại."Đủ nắng hoa sẽ nởĐúng người, người sẽ thương."…