cooheart
cooheart…
PĐTB - Nơi tình yêu và mặt tối của chúng được khai thác triệt để. Một cậu trai ngây thơ học khoa âm nhạc lại phải lòng chàng trai bên dance club cùng tuổi với mình.⚠️: ooc (điều này là chắc chắn), 🔞 (minỏ tránh xa), có yếu tố bạo lực, hành vi pha.m tô.i, TÂM LÝ nặng nhưng đôi lúc lại lãng mạn.…
Tôi sắp hết "trẻ trâu" rồi... Nhưng thời gian và thoi đẩy của vô vàn kì thi sẽ khiến tôi quên rằng tôi đã trường thảnh bỗng từ khi nào? Tôi muốn tôi có hồi kí riêng, là bằng chứng đối chiếu khi tôi không còn là tôi của những năm tháng thanh xuân!…
Đây là câu chuyện của chính bản thân hiện tại chưa có gia đình, chưa biết yêu đương, chưa biết vợ chồng và chưa biết tình cha con là gì, đây là câu chuyện bạn có thể bỏ qua cũng được, không cần phải đọc…
Giá như ngày đầu ta đừng quen nhauTác giả: DânThể loại: Thanh xuân vườn trường, học sinh - giáo viên, SEĐộ dài: đang viếtNhân vật chính: Nguyễn Thanh Huy, Đào Thị Minh VânNhân vật phụ: Nguyễn Hồng Dương, Trần Thị Minh Ngọc, Nguyễn Minh Phong…
có ai biết được.. ngày nào tôi cũng khóc vì người đó.. quan tâm tới họ... vì yêu họ nên tôi đã mắc một sai lầm không thể sửa được và bây giờ tôi phải hối hận suốt đời ...dù một lần thôi.. tôi cũng muốn nói xin lỗi ngày ấy!! ước gì ông trời có thể cho tôi quay lại... quá khứ... tôi hối hận lắm.. rồi…
Như tiêu đề 😁…
Đọc rồi biết…
Thực ra chúng ta từng lầm tưởng rằng công việc pháp y chỉ đơn thuần là kiểm tra xác chết nhưng nếu không có pháp y thì chúng ta khó thể phán đoán được nguyên nhân cái chết. Pháp y còn là người dẫn dắt ghép nối nhưng suy luận còn non trẻ cùa chúng ta để đi tới cái gọi là sự thật.Con ác quỷ sâu thẳm trong mỗi người sẽ có ngày bị phát hiện nhưng nó sẽ làm gì? Biến thành tà ma để thâm nhập vào cái yếu mềm trong trái tim con người à. Nơi có thù hận ách sẽ có tà ma.Sống chết cũng như trò đùa của số phận vậy. Chỉ cần không quá lún sâu vào nơi ác độc đó thì lương tri con người không bao giờ bị lung lay.NHÂN VẬT:Pháp Y: Phác Chí Mẫn - Tuấn Chung Quốc - Kim Tại Hưởng Đội Trưởng Đội Cảnh Sát Bắc Kinh: Mẫn Doãn Khởi Đội trưởng đội tìm kiếm xác chết: Trịnh Hạo ThạcCục Trưởng Cục Cảnh Sát Bắc Kinh: Trịnh Thái NhiênTrưởng Khoa Dám Định ADN: Kim Nam Tuấn Trưởng Khoa Truy Tìm Dấu Vết: Kim Thạc Trân ________Đăng lại để còn biết đường mà type…
Sân chơi của mình, nơi mình lượm lặt, thích gì đăng nấy. Có thể liên quan đến fic hoặc không. 《Life is a playground...or nothing》Xem phim MR.NOBODY mình rất thích câu nói trên nên lấy đặt tên ổ hổ lốn của mình luôn☺️…
Xin chào, tôi là Bảo Bình, năm nay tròn 17 tuổi. Tôi là một cô gái tuổi teen hết sức bình thường, tôi chẳng thích học tẹo nào, còn bị lười biếng, đôi khi quá vô tư vàhơi hoang tưởng với những suy nghĩ vẩn vơ. Cái duy nhất tôi sở hữu mà khác người bình thường là sự đen đủi một cách kỳ diệu. Ví dụ, có một cục gạch trên đường, cả trăm người đi ngang qua nó thì không sao, tới tôi thì lại vấp té chổng vó. Còn lại thì tôi vẫn là cô gái tuổi teen bình thường.Tôi có một gia đình dễ thương bao gồm bố mẹ và em trai, nhưng bố mẹ tôi suốt ngày đi vắng nên hầu như chỉ có tôi với em trai ở nhà. Bố mẹ tôi có tâm hồn lại rất thanh niên, cập nhật trend nhanh chóng mặt, gu ăn mặc xịn xò và đặc biệt là tình yêu của hai người siêu khủng long. Khủng long tới nỗi, đôi khi hai chị em tôi phát mệt. Còn em trai thì kém tôi một tuổi, là một thằng nhóc đáng yêu, nhưng rất ít khi tỏ ra đáng yêu với tôiTrong lớp, tôi chơi thân với ba người.Một con nhóc lanh cha lanh chanh, thích đánh người, có niềm yêu thích đặc biệt với phim kinh dị.Một ông con trai già dặn như ông cụ non.Một thằng nhóc hot boy nhìn thì tưởng ngầu chất đống, nhưng thực ra lại không ngầu cho lắm.Còn tôi là đứa bình thường nhất với ước mơ trở thành tiểu thuyết gia.Tóm lại, đây là một câu chuyện hết sức bình thường của tôi, và sau đây xin được bắt đầu....…
tui ko biết viết sao nữa…
tình cảm…
Nhẹ nhàng,…