Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tớ không thể chờ cậu1 năm lẻ 1 tháng rồi,cũng không thể chờ tới năm cậu 25 tuổinhưng tớ có thể chờ cậu suốt một đời.Có lẽ trước đây cậu chưa từng nhìn tớ.Nên có lẽ không tin trên đời,có tình yêu đợi chờ một đời người.Tớ chỉ muốn nhìn cậu như vậy, nhìn cả một đời người...NGƯỢC NGƯỢC NGƯỢC…
⚠️ CẢNH BÁO TRƯỚC KHI ĐỌCTruyện này là một fanfic được sáng tác với mục đích giải trí, lấy cảm hứng từ hình ảnh của các nghệ sĩ mà tác giả yêu mến.Toàn bộ nội dung, nhân vật và tình tiết đều là sản phẩm hư cấu, không phản ánh đời sống thực tế của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào.Tác phẩm không có mục đích xúc phạm, bôi nhọ hay gây ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của bất kỳ ai.Mọi sự trùng hợp (nếu có) đều hoàn toàn ngẫu nhiên.Nếu bạn cảm thấy không thoải mái với thể loại fanfic hoặc nội dung giả tưởng liên quan đến người nổi tiếng, xin vui lòng cân nhắc kỹ trước khi tiếp tục đọc.Cảm ơn bạn đã ủng hộ và thấu hiểu!Chúc bạn có những giây phút đọc truyện thật trọn vẹn❤️…
Năm lớp 10, Dương Bác Văn vốn chỉ muốn có một cuộc sống cấp ba thật yên tĩnh.Học hành, làm lớp trưởng, thi đại học.Không gây chuyện, cũng không muốn nổi bật.Cho đến ngày khai giảng năm lớp 11, trong đám tân sinh ồn ào dưới sân trường, cậu nhìn thấy một người. Đó chính là Tả Kỳ Hàm.Nam sinh lớp 10 mới chuyển đến, dáng người cao gầy, ánh mắt vừa lạnh vừa kiêu ngạo. Chỉ mới vài tuần, cái tên ấy đã nổi khắp trường - học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, lại còn cực kỳ khó gần.Nhưng không ai biết.Mỗi lần gặp Dương Bác Văn, Tả Kỳ Hàm đều dừng bước.-"Học trưởng."Giọng cậu trầm thấp, nhưng lại gọi rất tự nhiên.Dương Bác Văn nhíu mày:"Em quen tôi à?"Tả Kỳ Hàm nhìn cậu một lúc, khóe môi khẽ cong lên."Không quen.""Nhưng từ bây giờ thì quen rồi."-Không ai hiểu vì sao cậu học sinh lớp 10 nổi tiếng khó gần lại luôn xuất hiện bên cạnh học trưởng lớp 11.Ở thư viện.Ở sân bóng rổ.Ở hành lang sau giờ học.Tả Kỳ Hàm giống như một cơn gió mạnh mẽ của tuổi mười sáu - ngang ngược, tự tin, và luôn tiến thẳng về phía trước.Còn Dương Bác Văn chỉ là người vô tình bị cuốn vào.-"Học trưởng, anh tránh em làm gì?""Em là học sinh lớp 10.""Ừ."Tả Kỳ Hàm bước lại gần thêm một bước, ánh mắt thẳng thắn đến mức không thể né tránh."Nhưng người em muốn theo đuổi là anh."…
Đà Lạt có rất nhiều cơn mưa, rất nhiều con dốc và rất nhiều căn nhà cũ đã thay đổi theo năm tháng. Nhưng có một bậc thềm đá vẫn luôn nằm lại trong ký ức của Lưu Nguyễn Diệp An. Nơi đó từng có một cô bé với tô cơm trứng trên tay. Và một cậu bé tên Hoài Lâm, người đã ngồi ở đó vào những ngày cô đơn nhất.Người ta thường nghĩ tuổi thơ chỉ là những chuyện đã qua. Nhưng đôi khi, một cái tên gọi đùa, một lời hẹn "mai lại ra đây nhé", hay một người từng ngồi cạnh mình dưới mái hiên năm lớp 2... lại có thể theo ta cả một đời.…
Câu chuyện của mình được kể trên những gì mình đã trải qua, mình muốn chia sẻ đến cho mọi người. Mình cảm ơn các bạn rất nhiều !Câu chuyện kể về một chuyện tình cảm của 1 cặp đôi bình thường như bao cặp đôi khác, nhưng .. đọc truyện đi rồi biết nhé ! Mình tin chắc các bạn sẽ không ngờ tới đâu. Gook luck…
Câu chuyện kể về tình yêu đẹp và đầy mộng mơ của chàng trai 17 tuổi với cô bạn cùng tuổi . Chàng trai với vẻ mặt lạnh lùng và đầy nội tâm yêu một cô gái nhẹ nhàng , hiền lành . Câu chuyện mang lại cho người đọc dòng hồi ức về chính câu chuyện của bản thân mình mà ai cũng phải trải qua , đó là tình yêu tuổi học trò . Nó ngây ngô , hồn nhiên lắm . Không có sự ganh đua , không phải suy nghĩ , không phải so đo gia cảnh , cứ yêu thôi . Đó cũng là chân lý của tình yêu . Hãy yêu bằng cảm xúc của con tim mình .…
Tác Giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn ĐảnThể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, kinh dị, trừ quỷ, thiên sư công, chế tác thụ, hài.CP: Ân Kiên X Hà Bật Học Nguồn:Dịch: Vân Phong PhùTình trạng bản gốc: HoànNote: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. Link: http://goctruyen.com/a-kim-da-na-ly-huu-quy--wow-dem-nay-noi-nao-co-ma-season-1/…
"Tình yêu là loạt cảm xúc, trạng thái tâm lý khác nhau xuất phát từ tình cảm cá nhân, niềm vui sướng, hạnh phúc. Tình yêu thu hút nhu cầu muốn có được, sự ràng buộc và nó khiến hai người xa lạ thành một."...."Em ơi , sao em lại cứ cắm đầu vào yêu bọn họ thế, họ không quan tâm , họ cũng không yêu em vậy cớ gì mà em cứ mù quáng yêu họ . Hãy thử chọn người yêu mình chứ không nhất thiết người mình là tốt em ạ . Vậy nên, hãy quyết tâm đừng để mình phải rơi vào tình cảnh đứng giữa hai ngả đường chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình. Chuyện yêu thương không thể một chiều. Hy vọng, em sẽ gặp đúng người em yêu thương và em cũng yêu thương người đó."…
"Nhìn cái cặp đôi chim chuột đó kìa, thích nhau thì yêu nhau luôn đi chứ việc gì phải mập mờ mãi thế? Rảnh à?" "Đúng thật, nhìn ngứa cả mắt!"Trâm nghe Huy đang khẳng định lời nói của nó là đúng cũng có hơi bất ngờ, mặc dù nó cũng muốn có một người thấy thế giống nó. Ây chờ chút, Trâm với cậu bạn này có vẻ tâm đầu ý hợp ấy nhỉ."Ê Huy, mày cũng thấy thế đúng không? Nhìn chúng nó tán tỉnh nhau mà tao thấy mệt dùm!""Người anh em à, hình như tao với mày hợp nhau đấy." Huy quay sang nhìn Trâm với đôi môi cười nửa miệng, đôi mắt long lanh của nó đảo sang nhìn Trâm cùng đôi lông mày hơi nhếch lên, trông rõ đểu.Trâm hơi khựng lại trước khuôn mặt này của Hoàng Gia Huy, khuôn mặt đẹp trai tuyệt tác này đang nhìn nó. Trâm mấp máy miệng, mở cánh môi đỏ hồng, bóng mịn do bôi vaseline và cất giọng nói ngọt ngào:"Hợp đéo gì?"_Đây là tác phẩm đầu tiên của mình và cũng là lần đầu tiên mình thử sức với việc viết tiểu thuyết. Do vậy nên vẫn còn nhiều thiếu sót, văn phong và câu từ có chưa hoàn chỉnh mong mọi người bỏ qua. Nếu cậu có đọc truyện của mình thì có thể cho mình xin vài góp ý nho nhỏ để mình cố gắng cải thiện và làm tốt hơn._Cảm ơn các cậu đã đọc bộ truyện này rất nhiều và chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Tình yêu tuổi học trò, thứ tình cảm đẹp nhất trong đời học sinh. Chúng ta cũng từng dành tình cảm đẹp đẽ đó cho nhau, chỉ là không ai đủ can đảm nói ra.…
Hồng Tức là một sinh viên nổi tiếng hoàn hảo về mọi mặt. Cho đến ngày bạn gái rời đi, để lại một câu nói nhẹ tênh nhưng có sức nặng lớn:"Anh quá chiếm hữu khiến người khác sợ hãi."Không la hét. Không trách móc. Chỉ là một lời kết luận lạnh lẽo rằng sự quan tâm của anh giống như một chiếc lồng vô hình khiến người khác ngạt thở. Hồng Tức không biện minh. Anh cũng không níu kéo. Bởi sâu trong lòng, anh biết... cô nói không sai.Lục Trầm đứng cách đó không xa, nghe trọn vẹn cuộc chia tay ấy.Là hậu bối, là người luôn đi sau Hồng Tức một bước trong học tập, trong công việc, và trong ánh nhìn thầm lặng kéo dài nhiều năm. Lục Trầm hiểu rõ hơn bất kỳ ai: " Hồng Tức không chiếm hữu vì ích kỷ. Anh ấy chỉ đơn giản là quá yêu."Và điều đó... khiến Lục Trầm cảm thấy vừa quen thuộc, vừa nguy hiểm.Từ khoảnh khắc ấy, Lục Trầm đưa ra một quyết định rất đơn giản: " Nếu thế giới không chịu nổi cách Hồng Tức yêu, thì tôi sẽ là người duy nhất chịu được."…