Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người ta vẫn thường nói "Tình đẹp là tình dở dang", mấy ai yêu nhau vào độ tuổi 16-17 mà đi được với nhau lâu dài? Ấy thế mà có khi là do trời thương, biết nếu hai người cứ tiếp tục thì cả hai sẽ đau khổ, nên đã để mối tình lưng chừng ấy vào dĩ vãng mãi mãi để không bị tương lai phá nát thêm nữa. Vậy nên ngày ấy, cả Phong Thiên và Thanh Yên đã chọn dừng lại. Vì một người muốn rời đi, người kia biết rằng níu kéo chỉ làm cả hai thêm tổn thương nên ngậm ngùi chấp nhận. Cứ thế cả hai con người từng dốc hết tâm can, tuổi trẻ non dại, yêu nhau bằng sự vụn về để trưởng thành, hoàn thiện bản thân và đối tốt hơn với người sau.…
Bùi Thế Anh và hành trình chăm chồng bầu dận dữBắt đầu từ khúc như tên truyện nha. Đoạn thời gian trước có thể tóm gọn là họ đã bước vào mối quan hệ nghiêm túc, nhưng còn giấu công chúng.Gay ngắn ngọt ngàoCó bầu là cơ chế sinh học hợp lý của đàn ông trong đây, tác giả cũng kh biết giải thích sao.…
"Mùa hạ năm ấy, chúng tôi bên nhau dưới bầu trời lam tím... Và rồi, cậu rời đi, để lại tôi với những lời chưa kịp nói."Trần Hiểu Minh - một học sinh trầm lặng, sống trong áp lực học tập và bóng tối.Lục Thần Hi - một cô gái như ánh mặt trời, lấp lánh và ngắn ngủi.Họ cùng nhau trưởng thành qua những năm tháng trung học: cùng trốn học, cắm trại, ôn thi, hứa hẹn tương lai... Cho đến ngày hoa lam tinh rụng rơi, và cô để lại anh một vòng tay cùng câu hẹn:"Hẹn gặp lại nhau sau 129600 năm nữa, ở nơi chúng ta từng gặp."Một câu chuyện thanh xuân, lãng mạn và đầy tiếc nuối - nơi mặt trời và mặt trăng chỉ gặp nhau khi hoàng hôn buông xuống trong khoảnh khắc.Liệu một lời hứa tuổi 18 có thể giữ lại một linh hồn mãi mãi ở bên người?…
Cửa tiệm mở rộng, mùi dầu máy quen thuộc pha lẫn mùi kim loại nóng hổi phả ra. Tôi còn đang lúng túng chưa biết gọi ai thì một giọng nói vang lên từ phía trong:"Xe bị sao vậy?"Tôi ngẩng đầu lên.Và tim tôi... chệch nhịp.Cậu con trai đứng trước mặt tôi trông lớn hơn tôi một chút. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rũ xuống trán. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu và bình thản. Trên má và trán cậu còn vương những vệt bụi đen của dầu máy, nhưng kỳ lạ là chúng chẳng hề làm cậu trông luộm thuộm - ngược lại, còn khiến cậu giống như bước ra từ một khung cảnh rất điện ảnh."À... xe em không lên điện nữa," tôi nói, giọng hơi khựng lại.Cậu gật đầu, dắt xe tôi vào trong, động tác thuần thục. Đôi tay cậu dính dầu, nhưng từng cử chỉ lại nhẹ nhàng và chính xác. Tôi đứng một bên, giả vờ nhìn điện thoại, nhưng ánh mắt cứ vô thức dõi theo."Em học trường nào?" cậu hỏi, không ngẩng đầu lên."Chuyên Hoà Bình... lớp 10."Cậu khựng lại một chút, rất khẽ."Anh học ở đó," cậu nói. "Lớp 11. Mới chuyển vào đầu năm nay."Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên không giấu nổi."Vậy... anh hơn em một tuổi à?""Ừ," cậu đáp, khóe môi cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Anh làm ở đây sau giờ học."Tôi sững người.Hơn tôi một tuổi... vẫn đang là học sinh - vậy mà lại làm thợ sửa xe?Ánh mắt tôi vô thức lướt qua bộ đồ dính dầu, đôi tay còn lấm lem bụi đen của cậu. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những nam sinh lớp 11 ngồi trong phòng học sáng choang ánh đèn, chứ không phải đứng giữa mùi dầu máy và kim loại nóng như thế này.…
Sau những thương tổn và đổ vỡcon tim người ta thường trở nên dè dặt hơn trước những yêu thương ngay trước mắt.Bởi từ lâu đã phải mang theo những vết xước chưa kịp lành, chỉ cần vô tình chạm lại cũng đủ khiến tim nhói lên một nhịp.Người ta cứ ngỡ rằng sau tan vỡ,trái tim sẽ khép chặt mãi mãi.Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc ta không hy vọng và mong chờ điều gì nữa thì định mệnh lại âm thầm sắp đặt một cuộc gặp gỡtưởng như vô tình,nhưng hoá ra là khởi đầu của một mối lương duyên đã bén rễ từ lâu.Có mối duyên đến để dạy ta cách buông bỏ quá khứ,cũng có mối duyên đến để ta nhận ra rằngdù từng tổn thương đến đâu,trên đời này vẫn có người sẵn sàng yêu tabằng tất cả sự kiên nhẫn và dịu dàng.Khoảng cách tuổi tác trong tình yêu,suy cho cùng cũng chỉ là một con sốkhi hai trái tim thật sự hướng về nhau,cùng chung một nhịp đập và đủ dũng cảm nắm tay nhau bước tiếpsau những lần đổ nát.Những điều tốt đẹp thường đến rất muộn,sau khi ta đã đi qua đủ mất mát để có thể trân trọng những hạnh phúc trước mắt.Vì thế, nếu đã từng tan vỡ,hãy tin rằng sau tan,có thể là một lần duyên bén,và cũng là một lần bắt đầu lại."Đủ nắng hoa sẽ nởĐúng người, người sẽ thương."…
Thể loại : sảng văn ,ngược tra , chủ thụ, đại mỹ nhân long tộc thụ..mất quyền lực .... gương vỡ thì nát bét khỏi cho lành Tra converter : muốn cv thật kỹ nhưng toàn kéo kéo tìm khúc đánh mặt ~.~ mọi ng đọc vui ... Chồng trước làm Hoàng Đế sáng lập tân đế quốc, ta là đem con trai cùng mang nữ đi ly hôn còn là gương vỡ lại lành? PS: Đối phương đăng cơ ngày thứ nhất, liền đem ta phần mộ bào, phát hiện ta giả chết, hiện tại toàn cầu truy nã bên trong. PPS: Tiền triều cuối cùng một đời Hoàng Đế là ta. PPPS: Cha ta hoàng diệt cả nhà của hắn, hắn mai danh ẩn tích chịu nhục nắm quyền lớn sau giết cả nhà của ta. Quét mìn Bài này đồng thời có tên 《 ly hôn xé bức》, sẽ không hợp lại! Sẽ không hợp lại! Nội dung nhãn mác: Tương lai không tưởng sinh tử cường cường cung đình hầu tước Tìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Giang Thượng Nhất Phàm Diệp Túc ┃ vai phụ: Từng cái Ngũ Nhân ┃ cái khác: Đế quốc khúc phóng túng…
Thì ta đã trở lại rùi nè . giờ mới tìm lại được nick .Nói thật thì ta rất có duyên với mấy thằng tra công . Thấy nó ngược thụ mà ta xót xa nhưng cũng tức thụ vì quá ngốc ( nói đúng hơn là ngu ) và si tình. Thì khi đã hết chịu nỗi thì ..........Ta đa , truyện này được ra đời . Thôi thì nhớ bình chọn cho ta nha :3Thể loại : Ngược tra , sủng thụ , có thể NP nếu thích và là HE nha…
Nhập Thanh Vân đóng máy, nhân vật rời đi, nhưng vệt tình cảm khắc sâu giữa Hầu Minh Hạo và Lư Dục Hiểu đã vượt ra ngoài biên giới của những thước phim, trở thành một thứ 'dư quang' không bao giờ kết thúc.…
Truyện này gồm hai phần. Phần 1 kiếp 1 nói về cuộc sống học đường là chủ yếu, phần 2 kiếp sau của nhân vật. Lúc đầu, truyện sẽ hết sức nhẹ nhàng, quen thuộc xoay quanh mấy cô cậu học trò với những rung động đầu đời... Cho tới khi Hoàng Thiên Anh nhận một cú sốc lớn. Rồi bất ngờ này liên tiếp bất ngờ khác ..."Kiếp này chúng ta không đến được với nhau, nhất định kiếp sau có duyên có nợ ắt về bên nhau."-------Ảnh bìa: By me.Đây là truyện mình viết cho teen.Truyện đầu tiên mình viết nên có sai sót gì mong các bạn thông cảm. Đọc truyện thì nêu ý kiến của bạn cho mình biết nhé.…
Đằng sau mỗi nỗi buồn là một con đường có hai ngã rẽ...Đằng sau mỗi niềm vui cũng là một con đường có hai ngã rẽ...Và đằng sau mỗi con người vẫn là một con đường có hai ngã rẽ...Bạn sẽ lựa chọn đi theo lối mòn hay tự tìm cho mình ngã rẽ thứ ba ?…