Oneshot| XiuChen| Chuyến Bay Định Mệnh
Gặp gỡ ? Rung động ? Yêu nhau ?…
Gặp gỡ ? Rung động ? Yêu nhau ?…
Nguồn wikidichTác giả: Công Tử Vĩnh AnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , SE , OE , Tình cảm , Báo thù , Xuyên nhanh , Xuyên thành nữ phụ , Sảng văn , Ngược tra , Linh dị thần quái , Vả mặtĐương N cái thời xưa cẩu huyết toan sảng kịch bản thế giới triều nàng xinh đẹp khuôn mặt vô tình tiếp đónĐương N cái bạch nguyệt quang trở thành nữ xứng pháo hôi người qua đường Giáp đá kê chân phông nềnCùng với bị ngược đến không muốn không muốn, không bằng trước tiên đối các nam chính nói --Chia tay vui sướng, chúc ngươi vui sướngCòn chúc ta phong tình vạn chủng, cùng ngươi không quan hệÂn? Nam chủ bọn họ tổng tưởng kịch bản ta yêu đương?Thực xin lỗi, ta là cái rất có lý tưởng rất có theo đuổi yêu tinh, chỉ nghĩ hoàn thành đơn tử tích góp công đức, ở địa ngục thành công diêu hào mua 100 đống ngàn vạn biệt thự cao cấp về hưu dưỡng lão!Mang cái hoa viên nhỏ có thể dưỡng heo cái loại này!* vả mặt ngược tra, kịch bản mau xuyên* nữ chủ thực vật thành tinh, không phải người, cho nên vô tâm không phổi* nam chủ bọn họ thật sự thảm, bởi vì bọn họ tùy thời chuẩn bị truy thê hoả táng tràngTag: Linh dị thần quáiNữ xứngSảng vănBáo thù ngược traTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhược ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Chúc ta phong tình vạn chủng, cùng ngươi không quan hệ…
oneshot…
Lập được chí cả phải làm một cái "Không tầm thường nữ nhân" Tần Ưu, trải qua đại lượng TV, tiểu thuyết cập lịch sử tư liệu hun đúc, cuối cùng nhất định phải làm một cái "Để tiếng xấu muôn đời" "Nữ nhân xấu" .Cũng không đợi được nàng triển khai kế hoạch, lão thiên giống như nàng mở một cái không nhẹ không nặng vui đùa: Tuổi thọ chưa hết lại ngoài ý muốn tử vong!Vốn thôi, chỉ cần khiến cho nàng hoàn hồn thì tốt rồi, không nghĩ tới thân là thượng giới trích tiên Kỷ Vận dĩ nhiên đi nâng cửa sau, cùng nàng đại chơi một hồi "Dời hình dáng thay đổi ảnh" trò chơi, hại nàng đi tới một cái vừa không biết lịch sử cũng không biết tương lai cổ triều đại trong, tối kinh khủng nhất vẫn là nữ nhân này vẫn là thân tập muôn vàn sủng ái ở một thân bị ba nghìn phấn trang điểm mãnh liệt đố kị "Thục phi nương nương" !Được rồi! Dù sao là muốn làm nữ nhân xấu , hiện tại cũng bất quá là từ bình thường hình thức nữ nhân xấu tăng lên thành hoàng gia cấp gian phi mà thôi, khiến cho nàng đến xem cái này "Thế kỷ này điều kiện tốt nhất gian phi" hàng đầu rốt cuộc rơi vào nhà nào!…
"Này tớ bị lạc rồi, cậu có thể dẫn tớ về nhà được không?""Này Yết Yết, gia đình tớ sẽ chuyển đi nơi khác""Xin chào, tôi là Thiên Bình, rất mong các bạn giúp đỡ""Này, tôi bị lạc rồi, cậu có thể dẫn tôi về nhà được không?""Bây giờ thì cậu nhớ ra tớ là ai chưa?""Tớ yêu cậu!"…
Tên truyện: Hồi Ức Thanh XuânAuthor: Mèo LườiTóm tắt: 1 câu chuyện tình cảm ngắn,nhẹ nhàng.Gắn cái mác là "ngược" nhưng thực ra cũng ko quá bi ai như thể loại tổng tài.Ý nghĩa truyện nhẹ nhàng,ngắn gọn,dễ hiểu.Thể loại: Ngược tâm , Thanh xuân , Vườn trườngTình trạng: Hoàn…
Nguyên tác: 色,戒 Tác giả: Eileen Chang (Trương Ái Linh)Người dịch: Lan HuệNguồn: dactrung.netNguyên tác tiếng Trung Hoa của Eileen Chang.Lan Huệ dịch từ bản Anh Ngữ "Lust, Caution" của Julia Lowell.…
Trang Pháp là nữ cảnh sát.Ả ta giải quyết một vụ án bí ẩn về một cô gái chết trẻ.Từ đó vô tình ả cuốn vào vòng xoáy của cô gái,mở ra đoạn kí ức bị quên lãng vào hai năm trướcTrang Pháp X Ninh Dương Lan Ngọc…
Bài viết về nỗi lòng về những cảnh chướng tai gai mắt đang hằng ngày diễn ra trước mặt tôi…
Điền Chính Quốc bảo Phác Trí Mân chờ hắn hai năm đi nghĩa vụ quân sự. Nhưng cớ sao một lần chờ hắn lại tận 5 năm Anh chờ hắn đến hao tâm rồi....…
Mẹ đã nhiều lần rơi nước mắt vì chị. Khi thì chị ốm đau, khi thì chị bị lạc. Và sau này, mỗi khi chị chưa ngoan, mẹ và bác tôi lại nói đùa với nhau: “Biết nó hư thế này thì ngày đó cứ để cho con mẹ xôi gà nó nuôi”. Rồi mẹ và bác lại cùng cười……
Cô thỏ bé nhỏ của lớp E."Ellie Evelyn là của lớp E ! Chúng tôi là bạn bè của cậu ấy,là 'gia đình' của cậu ấy !"…
Ns về bản thân :)K bt viết mnguoi thông cảm…
Tất cả..... cũng chỉ là..... ĐÃ TỪNG…
Một tình yêu cay đắng…
-mình đã đọc bộ ''Có 1 kẻ khờ tên Khai Tâm'' và mình muốn viết lên 1 cái kết khác cho chính nó.Muốn cho Khai Tâm và Hoàng Dục Nghiêm 1 cái kết khác trọn vẹn hơn.Mong được mọi người ủng hộ ạ.-.....................Đến giờ Hoàng Dục nghiêm vẫn ám ảnh sự ra đi của Khai Tâm.Chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi,em đã len lỏi và trở thành thứ không thể thiếu trong đời hắn.Rồi lại đột ngột rời đi để lại khoảng trống li ti chả thể lấp đầy.. Hắn từng nằm mơ nhiều lần về sự trở lại của em.Nhưng khi tỉnh dậy,đối mặt là trần nhà lạnh lẽo,hắn như bừng tình khỏi cơn mộng xuân.Nỗi đau và cô độc ấy thấu đến tận xương tủy."Em..ở đâu..? Khai Tâm..?''"Nếu như.. nếu như lúc đó anh nói yêu em.. Vậy có phải sẽ tìm thấy em,giữ em lại cạnh lâu hơn không..? Anh xin lỗi.. Khai Tâm..''Nhiều đêm hắn hận không thể trở về quá khứ níu lấy em.Rồi như thể đạt được ý nguyện.Hắn bừng tỉnh khỏi cơn mộng.Vẫn là trần nhà trắng lạnh ấy.Hắn đứng dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu.Khi mở điện thoại lên hắn hơi sững người lại.Hôm nay là cái ngày ấy.Ngày mà hắn và cậu gặp nhau vào lần kí kết hợp đồng bảo hiểm.''Khai Tâm.. Lần này để anh giữ lấy em"Gốc:''Có một kẻ khờ tên Khai Tâm"-Bọ Cạp Dịu Dàng.Fic:"Có một kẻ khờ tên Khai Tâm-Đến và yêu lại từ đầu"-Tép nhỏ.…
Phim hồ sơ trinh sát IV - kể về tình yêu tay ba của Võ Tiếu Quân - Từ Phi - Lương Thiên Thiên, fanfic này viết về hậu nhân của họ 20 năm sau. Chú ý: Fanfic viết với mục đích vui là chính ^^ vì ái mộ cặp đôi Hữu Phỉ - Vương Nhất Bác & Triệu Lệ Dĩnh cũng như sự tiếc nuối dành cho couple đôi Từ Phi - Tiếu Quân…
Truyện thì mình định cho SE đó mọi người :>>…
sức mạnh của việc sống hai mặt, sống lỗi vs mn…
Chiều mùa hè, nắng nghiêng qua từng kẽ lá, chảy dài lên mái tóc nâu nhạt của cậu con trai đang ngồi bên bậc thềm. Trong tay cậu là ly kem vani đã bắt đầu chảy xuống theo kẽ ngón tay. Cậu không để ý, chỉ chăm chú nhìn đứa trẻ trước mặt đang ríu rít kể chuyện con chó hàng xóm mới đẻ."Rồi rồi, em kể cái gì cũng dài hơn cả tiểu thuyết," cậu bật cười nhẹ, giọng mềm như gió lướt mặt hồ. Cái giọng ấy, không có một chút sắc cạnh, chỉ toàn là dịu dàng và yếu ớt.Đứa bé - mười bốn tuổi - nghe thế liền phồng má, giậm chân một cái, rồi ôm chầm lấy cậu, quên cả tay mình đang dính kem.Cậu giật mình một thoáng, rồi cũng vòng tay ôm lại. Mùi tóc trẻ con thoảng qua, ngọt như kẹo bông đường, ấm như ký ức mãi mãi chẳng thể tan."Ừm..." - cậu khẽ cúi đầu xuống, thì thầm - "Anh hứa... cả đời này sẽ che chở cho em mà."Tên cậu là Minh Hãn - cái tên nghe thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng ai nhìn cậu rồi cũng sẽ chẳng tin cậu có thể bảo vệ ai. Gầy guộc, da trắng gần như tái, giọng nói thì lúc nào cũng như sắp khàn đi. Nhưng đứa trẻ kia lại tin. Tin đến mức mười năm sau, cái lời hứa đó... trở thành một ám ảnh.…